Đại Đường Tấn Dương Công Chúa - Chương 391
Cập nhật lúc: 13/03/2026 13:02
“Xấc xược, ngươi coi công chúa hoàng gia chúng ta là tì nữ trong Quốc công phủ đấy à, muốn chọn ai thì chọn sao?”
“Thần không dám, thế nên thần mới nhẫn nhịn đến hôm nay mới dâng sớ, khẩn cầu Thánh nhân ân chuẩn.”
“Nếu Quả nhân không chuẩn thì sao?”
“Hôm nay thần đã có dũng khí tới đây, chính là đã chuẩn bị sẵn tâm thế chịu c.h.ế.t.”
“Phụ thân?” Lý Minh Đạt ngẩng đầu, ánh mắt đầy khẩn cầu nhìn Lý Thế Dân.
Lý Thế Dân nhìn lại nàng, cảm thán: “Quả nhân đã bảo sao dạo này con hiếu thuận thế, hóa ra là vì màn kịch ngày hôm nay.”
“Sau này nữ nhi vẫn sẽ hiếu thuận như vậy ạ.” Lý Minh Đạt nói.
“Nếu hôm nay Quả nhân ban c.h.ế.t cho hắn, con vẫn còn hiếu thuận chứ?” Lý Thế Dân hỏi.
Lý Minh Đạt rơi lệ gật đầu: “Ơn nuôi dưỡng của phụ thân không thể phụ.” Lý Thế Dân ngẩng cao đầu: “Rất tốt, vậy Quả nhân có thể yên tâm xử lý Phòng Di Trực rồi.”
“Nhưng tình ý của nữ nhi đối với huynh ấy cũng không thể phụ, nguyện cả đời không gả cho ai khác.”
Lý Thế Dân: “Con...”
Phòng Di Trực vội can ngăn Lý Minh Đạt đừng làm vậy: “Nếu Di Trực c.h.ế.t rồi, xin công chúa hãy quên đi là được, lời thề không gả đừng nên phát ra, cũng đừng nên giữ. Đời người còn dài, hôm nay là lỗi mạo phạm của Di Trực, xin công chúa qua một thời gian hãy quên đi. Sau này chắc chắn sẽ có một người khác khiến công chúa đẹp lòng, lại khiến Thánh nhân hài lòng.”
Lý Thế Dân nhướng mày, liếc nhìn Phòng Di Trực rồi cười khẩy một tiếng. Sau đó ông đỡ Lý Minh Đạt đứng dậy, nhìn nàng đầy vẻ trách móc.
“Đúng là nuôi không công rồi, con nhìn người ta xem.” Lý Thế Dân sau đó giơ tay, ra hiệu cho Phòng Di Trực có thể đứng dậy.
Phòng Di Trực ôn tồn hành lễ: “Đa thạ bệ hạ.”
Lý Minh Đạt ngẩn ra, không hiểu nhìn thái độ thay đổi đột ngột của phụ thân.
Lý Thế Dân nhếch môi nở một nụ cười hài lòng, lúc này nhìn Phòng Di Trực thế nào cũng thấy thập toàn thập mỹ: “Muốn lấy Tấn Dương công chúa của Quả nhân mà không trải qua thử thách sao được. Cửa ải này của hai đứa coi như đã qua.”
Phòng Di Trực khẽ chớp mắt, biểu cảm không mấy d.a.o động, chỉ cúi người hành lễ tạ ơn. Lý Minh Đạt lại càng thêm thắc mắc: “Con không hiểu, vậy việc chỉ hôn cho Ngụy Uyển Thục, phụ thân cũng là... thử thách sao?”
Lý Thế Dân nhìn Lý Minh Đạt với ánh mắt sâu thẳm: “Con tưởng chuyện Ngụy Uyển Thục mồi chài đại ca con, Quả nhân vẫn luôn không biết sao?”
Lý Minh Đạt sững sờ.
“Thánh nhân anh minh.” Phòng Di Trực nói.
Lý Minh Đạt quay sang nhìn huynh ấy, cái trò nịnh hót này thật là đúng lúc. Phòng Di Trực lúc này vừa khéo đáp lại nàng bằng một ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn nói "Vì nàng ta mới làm vậy".
Lý Minh Đạt cảm thấy Phòng Di Trực đã thay đổi rồi. Kể từ khi hai người thấu hiểu lòng nhau, dù trước mặt mọi người vẫn luôn giữ lễ tiết, nhưng kể từ đó, huynh ấy không còn giữ khư khư cái hình tượng cao lãnh kia nữa.
Lý Thế Dân đã nghe bốn chữ "Thánh nhân anh minh" không ít lần, nhưng hôm nay vừa dứt lời đã nghe thấy nữ tế tương lai hết mực cung kính khen ngợi mình, trong lòng bỗng nảy sinh niềm vui sướng, cái sự vui sướng này ông không thể có được từ lời khen của đám đại thần.
Lý Thế Dân cười ha hả hai tiếng, vốn không định nói chuyện này, nhưng giờ bỗng đổi ý, rất sẵn lòng giải thích: “Sau khi đại ca con xảy ra chuyện, tam phương hội thẩm, đương nhiên phải tra hỏi kỹ lưỡng Đông cung từ trên xuống dưới một lượt.
Chút chuyện đó giữa hắn và Ngụy Uyển Thục tự nhiên không thoát được. Sở dĩ Quả nhân vẫn luôn không nhắc tới, một là vì thấy chuyện này so với việc đại ca con mưu phản thì quá nhỏ bé, không đáng bận tâm, hai là... hai là thôi không nói nữa, người cũng c.h.ế.t rồi.”
Lý Minh Đạt đoán rằng chuyện này chắc hẳn có liên quan đến Ngụy Trưng. Ngụy Trưng lúc sinh thời luôn thích bới móc lỗi lầm của phụ thân, cũng chẳng ít lần soi xét chuyện hậu cung và con cái của ông.
Phụ thân giữ lại không nhắc tới, e là muốn đợi đến lần sau Ngụy Trưng gây khó dễ thì sẽ đem ra làm ông ta mất mặt, không ngờ người lại ra đi nhanh đến thế. Lý Minh Đạt gật đầu, thấy biểu cảm của phụ thân có chút thay đổi nên cũng không tiếp tục nhắc lại chuyện này nữa.
Lý Thế Dân cho người lui ra, cười nói với nàng: "Đã lâu không được uống trà do chính tay con pha rồi, đi pha cho Quả nhân và phò mã tương lai của con mỗi người một chén đi."
Lý Thế Dân nói lời này rất trơn tru, nhưng tai của Lý Minh Đạt lại trực tiếp bị kẹt lại ở bốn chữ "phò mã tương lai". Sau khi hành lễ, nàng cúi đầu vội vàng rời đi. Phòng Di Trực thấy Lý Minh Đạt đi ngang qua mình với đôi tai ửng hồng, ánh mắt hắn khựng lại một chút mới thu hồi tầm mắt, tiếp tục giữ thái độ nghiêm túc đối diện với Lý Thế Dân.
Lý Thế Dân lúc này mới xoa xoa cằm, nói tiếp với Phòng Di Trực: "Nói về chuyện Ngụy gia, ngươi xử lý rất thỏa đáng. Người đã c.h.ế.t rồi thì để lại chút ân phong cho hậu duệ của ông ta cũng tốt, không cần thiết phải làm rùm bén lên. Cũng may là ngươi ra tay trước, bằng không Ngụy Uyển Thục đó mà rơi vào tay Quả nhân thì không có con đường sống êm đẹp thế này đâu."
"Thực tế có một số người quá coi trọng danh tiếng, điều đó không hẳn là đáng xấu hổ, nhưng nếu không có nửa điểm lòng cương trực cầu tiến mà chỉ muốn đi đường vòng tà đạo thì quả là không tốt." Phòng Di Trực nói.
Lý Thế Dân gật đầu, cảm thấy Phòng Di Trực nhìn người rất chuẩn, vì vậy lại hài lòng thêm một phần.
"Quả nhân định giữ Hủy T.ử lại thêm hai năm nữa." Lý Thế Dân chuyển sang chủ đề chính.
Phòng Di Trực lập tức đáp lời: "Cẩn tuân thánh mệnh."
Lý Thế Dân ngẩn ra, kinh ngạc trước phản ứng của Phòng Di Trực. Ông vốn tưởng hắn sẽ nói vài câu biểu đạt lòng trung thành, đại loại như "giữ lại bao lâu cũng được", không ngờ hắn trực tiếp dùng bốn chữ ngắn gọn để trả lời, dứt khoát đến mức rất hợp ý ông. Lý Thế Dân lập tức cười ha hả.
Có lẽ vì Phòng Di Trực đã vượt qua bài kiểm tra của ông, Lý Thế Dân đã mở lòng tiếp nhận, nên giờ đây ông càng nhìn vị nữ tế tương lai này càng thấy vừa mắt. Dung mạo thì khỏi phải bàn, tính cách lại ôn nhu như ngọc, trò chuyện lại rất tâm đầu ý hợp.
Lý Thế Dân thậm chí còn thắc mắc tại sao trước đây ấn tượng của mình về Phòng Di Trực lại không tốt? Đứa trẻ trước mặt này rõ ràng là hình mẫu nữ tế lý tưởng nhất trong lòng ông. Một lúc sau, Lý Minh Đạt bưng trà quay lại.
Lý Thế Dân ban ngồi cho Phòng Di Trực, hai người vừa thưởng trà vừa thảo luận về cục diện Cao Ly.
"Hết lần này đến lần khác khiêu khích, xâm phạm biên giới đại Đường ta, nên giáng cho một đòn nặng nề, khiến chúng sau này không còn sức lực mà ngóc đầu dậy nữa." Phòng Di Trực đề xuất.
Lý Thế Dân liên tục gật đầu, nói với Phòng Di Trực: "Quả nhân cũng có ý này."
"Lần chinh phạt này, nếu có hoàng t.ử đích thân ra trận, nhất định sẽ chấn hưng sĩ khí rất lớn." Phòng Di Trực nói tiếp.
Lý Thế Dân nhìn Phòng Di Trực, hỏi hắn thấy ai phù hợp.
"Thần thấy hoàng t.ử nào cũng được, chỉ cần mang thân phận hoàng t.ử là đủ để sĩ khí đại chấn."
Với quốc lực của đại Đường, chuyến đi này tất thắng. Hoàng t.ử xuất chinh thực chất chỉ là đi tuần tra trong quân doanh, ngồi trấn giữ hậu phương, căn bản không cần đích thân ra chiến trường.
Đúng như lời Phòng Di Trực vừa nói, chỉ là đi để cổ vũ sĩ khí, khiến chiến tranh sớm kết thúc. Cho nên đây thực chất là một công việc béo bở để vơ vét quân công, nhưng đối với các hoàng t.ử, đây lại là cơ hội lớn để khuếch trương thực lực, sau này trên triều đình cũng nở mày nở mặt.
Vì vậy, việc Lý Thế Dân chọn hoàng t.ử đi đ.á.n.h trận lần này cũng chẳng khác gì chọn người kế vị. Lý Thế Dân trầm ngâm một lát, thở dài: "Để bàn bạc sau đi."
Phòng Di Trực thức thời không nói thêm gì nữa, sau đó liền cáo từ. Trước khi đi, Lý Thế Dân dặn dò Phòng Di Trực nhắn lại với phụ mẫu hắn, bảo hai người ngày mai vào cung kiến giá.
Sau khi Phòng Di Trực đi khỏi, Lý Thế Dân mỉm cười nói với Lý Minh Đạt: "Chuyện này coi như định đoạt xong rồi, tiểu Hủy T.ử nhà ta chắc là cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi nhỉ?"
"Đa tạ phụ thân!" Lý Minh Đạt cúi đầu hành lễ, sắc đỏ trên mặt vẫn chưa tan hết.
Lý Thế Dân đầy hứng thú nhại lại lời của Lý Minh Đạt trước đó: "Dẫu không đồng ý vẫn sẽ hiếu kính cha, nhưng cả đời không gả..."
"Phụ thân!" Lý Minh Đạt đỏ bừng mặt, vội kéo tay áo Lý Thế Dân, cầu xin ông đừng trêu chọc mình nữa.
"Nhưng khí thế đó của con cũng khiến Quả nhân có vài phần khâm phục, hiếm khi con không phải là một nha đầu hồ đồ, có nam nhân rồi mà vẫn biết nghĩ đến cha, điểm này người làm cha như ta cảm thấy rất an lòng!" Lý Thế Dân vừa vuốt râu vừa hài lòng mỉm cười gật đầu.
Lý Minh Đạt bị mấy chữ "có nam nhân rồi" làm cho ngượng đến đỏ lựng mặt. Tuy rằng sự thật đúng là vậy, ông đều hiểu cả, nhưng khi bị phụ thân bày ra ngoài ánh sáng và đích thân nói ra, nàng vẫn không tránh khỏi có chút xấu hổ.
"Chuyện hôn sự này, phụ thân định quyết cho con luôn, lần này con không có ý kiến gì nữa chứ?"
Mắt Lý Minh Đạt đảo một vòng tinh ranh, kéo tay áo Lý Thế Dân hỏi: "Vậy còn Thôi gia, phụ thân không nghĩ tới nữa sao? Cũng là thử thách ạ?"
"Con gái Quả nhân đúng là băng tuyết thông minh." Lý Thế Dân trả lời một cách gián tiếp nhưng đầy khẳng định.
Lý Minh Đạt: "Phụ thân sao lại không ưa Thôi gia đến mức đem người ta ra trêu đùa như vậy?"
