Đại Hạ Phế Vật Ký: Cả Triều Đình Cùng Ta Ăn Dưa - Chương 83

Cập nhật lúc: 26/03/2026 14:09

“...

Rõ."

Lăng Phong thấy bầu không khí dịu đi, cất tiếng nói:

“Công t.ử, Giang cô nương thời gian trước bảo thuộc hạ trồng vài thứ, thuộc hạ âm thầm nghe thấy sản lượng của mấy thứ đó đều rất cao, có cần..."

“Khoai tây?"

“Vâng, còn có ngô, cà chua và xà lách."

Mấy thứ Giang Nguyệt Ngạng bảo Lăng Phong trồng, trải qua sự sinh trưởng những ngày này, đã có thể nhìn ra là thứ gì rồi.

Lục Vân Đình rủ mắt suy tư, lương thảo triều đình cấp xuống căn bản không đủ nuôi sống Lục gia quân.

Những năm nay toàn nhờ người của Ám Ảnh Các ở bên ngoài làm ăn kiếm tiền bù đắp vào, nếu không đã sớm ch-ết đói rồi.

Đâu còn sức lực gì mà ra trận g-iết địch.

Lục Vân Đình biết hoàng đế kỵ húy Lục gia quân, nhưng trước khi tìm ra hung thủ, hắn sẽ không giao ra quân quyền hay giải tán Lục gia quân.

Hắn tự giễu nhếch môi, nói ra cũng nực cười, quân quyền Lục gia quân rõ ràng là Tiên đế hứa hẹn, kết quả đến giờ lại thành hắn có ý đồ mưu phản.

Lục gia hắn lòng son dạ sắt, nếu muốn tạo phản việc gì phải đợi tới bây giờ!

“Việc này ta sẽ đích thân tìm nàng nói, ngươi đừng động vào đồ của nàng."

***

Ngày hôm sau, Giang Nguyệt Ngạng đứng trong Thái Hòa Điện, liếc mắt một cái liền phát hiện Anh Quốc Công hôm nay vẫn không tới thượng triều sớm.

【 Không biết Anh Quốc Công hôm qua có quỳ sầu riêng không? 】

Hệ thống:

【 Quỳ rồi. 】

【 Thế thì đúng là không lên triều sớm được thật. 】

Nguyên Đế vừa ngồi xuống đã nghe thấy cuộc đối thoại này, nghĩ tới thứ đầy gai kia, theo bản năng rùng mình một cái.

Sáng sớm hôm nay, Anh Quốc Công phu nhân đã sai người đưa sầu riêng vào trong cung rồi.

Hắn và Hoàng hậu nhìn nửa ngày cũng không nhìn ra đó là cái thứ gì, định bụng sau khi bãi triều sẽ gọi Tư Nông Tự Khanh qua xem thử.

“Có bản khởi tấu, không bản bãi triều."

Lý Phúc Toàn theo lệ hô lên.

Trương tiểu tướng quân bước ra nói:

“Bệ hạ, binh khí đã đúc xong hòm hòm rồi, có thể xuất chinh Xích Thủy bất cứ lúc nào."

Nguyên Đế gật đầu:

“Dương ái khanh."

Khâm Thiên Giám Dương giám chính bước ra:

“Thần có mặt."

“Chọn một ngày lành chỉnh đốn quân đội xuất chinh."

“Thần tuân chỉ."

Một võ tướng oang oang bước ra:

“Bệ hạ, thu cao khí sảng, chính là lúc tốt nhất để thu săn..."

Giang Nguyệt Ngạng thấy các đồng liêu bộ dạng nóng lòng muốn thử, bất lực thở dài, hôm nay lại là một buổi triều sớm dài dằng dặc.

Lúc này, ánh mắt nàng vô tình rơi trên người Thái t.ử điện hạ, nghĩ tới đống lễ vật quý giá Thái t.ử điện hạ phái người đưa tới, nàng càng rầu hơn.

【 Tiểu Qua, kể cái dưa nào nghe xem. 】

Chương 115 Vì con mèo mà gả cho hắn

Văn võ bá quan nghe thấy lời này, theo bản năng run tay.

Thái Y Viện viện chính hôm nay được gọi tới thượng triều, không để lại dấu vết liếc nhìn về phía Giang Nguyệt Ngạng một cái.

Trước đó, hắn đã nghe nói qua sự đặc biệt của Giang Nguyệt Ngạng, không ngờ ngày đầu tiên chính thức thượng triều đã có dưa để ăn rồi.

Từ hôm nay trở đi, Thái Y Viện viện chính cũng phải hằng ngày tới thượng triều sớm.

Hệ thống:

【 Ký chủ muốn nghe dưa của ai? 】

Giang Nguyệt Ngạng theo bản năng nhìn về phía Nguyên Đế trên long ỷ, Nguyên Đế thấy nàng nhìn qua vội vàng lảng tránh ánh mắt.

Làm ơn, đừng có túm lấy một mình trẫm mà gây họa được không?

Trẫm kiếp trước có thù với ngươi à?

Giang Nguyệt Ngạng thu hồi ánh mắt từ trên người Nguyên Đế, bắt đầu quét nhìn những người có mặt.

Ánh mắt nhàn nhạt lướt qua từng người một, cuối cùng rơi trên người Thái Y Viện viện chính lạ mặt.

【 Người kia là ai? 】

Hệ thống thuận theo ánh mắt của nàng nhìn qua, 【 Hắn là Quách viện chính của Thái Y Viện. 】

【 Chọn hắn đi. 】

Nguyên Đế tức khắc thở phào nhẹ nhõm, tạ ơn Bồ Tát phù hộ, bình an sống qua một ngày.

Văn võ bá quan cũng thở phào nhẹ nhõm tương tự, nhưng họ không phải tạ ơn Bồ Tát, mà là tạ ơn Quách viện chính.

Vận khí của người mới đúng là tốt thật nha.

Quách viện chính nghe thấy mình trở thành đối tượng ăn dưa, không những không sợ hãi, mà còn có chút hưng phấn.

Gần đây, hắn cảm thấy phu nhân nhà mình có chuyện giấu giếm mình.

Hệ thống:

【 Ký chủ, hay là hôm nay vẫn ăn dưa của hoàng đế đi? 】

Nguyên Đế:

!!!

Trẫm khuyên ngươi hãy thu hồi lời vừa rồi lại!

Quách viện chính:

“Đừng mà, ăn của ta đi, ăn của ta đi.”

Giang Nguyệt Ngạng nhìn về phía Nguyên Đế, 【 Bệ hạ còn dưa để ăn sao? 】

【 Nhiều lắm. 】

【 Nhưng mà ta muốn đổi người, bệ hạ ở chỗ ta đã không còn tươi mới nữa rồi. 】

Nguyên Đế:

“..."

Đây là lời gì vậy, hắn chỗ nào không tươi mới?

Không đúng không đúng, lời này là không muốn ăn dưa của trẫm nữa?

Vậy thì... không tươi mới thì không tươi mới vậy.

Tảng đ-á lớn trong lòng Nguyên Đế đã hạ xuống, nhưng tim của văn võ bá quan lại treo lên tận cổ.

Không được chơi kiểu đó đâu!

Quách viện chính:

“Ta ta ta, ta siêu cấp tươi mới đây!”

Hệ thống không muốn ăn dưa của Quách viện chính cho lắm, thế là dời ánh mắt sang người Khởi Cư Lang.

【 Vậy hay là ta kể dưa của Khởi Cư Lang cho ngươi nghe nhé. 】

Khởi Cư Lang đang nghiêm túc ghi chép động tác khựng lại, luồng gió độc này thổi tới người ta từ lúc nào vậy?

【 Sử quan? 】 Giang Nguyệt Ngạng tức khắc nổi hứng thú, 【 Cái này hay, kể hắn đi. 】

Nguyên Đế là vui nhất, từ khi Giang Nguyệt Ngạng vào cung tới nay, số lần hắn bị ăn dưa là nhiều nhất.

Tuy nhiên, Khởi Cư Lang đã ghi lại những cái dưa đó không sót một chữ vào sử sách rồi.

Hắn trăm phương ngàn kế thỉnh cầu, ân uy tịnh thi, Khởi Cư Lang nhất quyết không chịu xóa những cái dưa đó đi.

Bây giờ, hắn muốn xem xem Khởi Cư Lang có ghi lại dưa của chính mình vào không.

Nếu không ghi, hắn nhất định sẽ nổi trận lôi đình.

Văn võ bá quan:

“Lại để bệ hạ sướng rồi.”

Hệ thống lập tức nói:

【 Bảy tháng trước, Khởi Cư Lang ở trên đầu tường nhà mình tình cờ gặp một vị cô nương tư sắc trác tuyệt. 】

Khởi Cư Lang im lặng hồi lâu sau, hạ b.út viết:

“Mỗi ngày một dưa, Khởi Cư Lang trên đầu tường gặp giai nhân...”

【 Đợi đã. 】 Giang Nguyệt Ngạng gọi tạm dừng, 【 Ngươi chắc chắn là tình cờ gặp? 】

Hệ thống đưa ra câu trả lời khẳng định:

【 Là tình cờ gặp.

Khăn tay của cô nương kia bị gió thổi lên cái cây trước cửa nhà Khởi Cư Lang, nàng leo lên cây nhặt khăn tay. 】

Giang Nguyệt Ngạng ồ một tiếng, 【 Ngươi tiếp tục đi. 】

【 Ngày thứ hai, cô nương kia liền triển khai sự theo đuổi mãnh liệt đối với Khởi Cư Lang.

Nàng từ nhỏ đã nghe nương nàng nói, muốn nắm giữ trái tim của một người đàn ông, trước tiên phải nắm giữ dạ dày của người đó.

Thế là, nàng liền lén chạy tới nhà Khởi Cư Lang nấu cơm cho hắn.

Kết quả, lúc Khởi Cư Lang về tới nhà, nhà bếp đã cháy rụi.

Ngày thứ ba, cô nương nảy sinh lòng hổ thẹn nghĩ rằng nấu cơm không được, vậy thì giặt quần áo dọn dẹp vệ sinh cho hắn đi.

Sau đó, tất cả quần áo của Khởi Cư Lang đều bị giặt rách hết.

Ngày thứ tư, cô nương kia chẳng làm gì nữa, cứ một mực tặng đồ cho Khởi Cư Lang, kết quả Khởi Cư Lang nhận được hơn mười bản tấu chương đàn hạch tội nhận hối lộ.

Ngày thứ năm, cô nương chẳng còn kiên nhẫn nữa trực tiếp ở trên đại lộ bày tỏ mình muốn gả cho Khởi Cư Lang.

Khởi Cư Lang sợ đến mức vắt chân lên cổ mà chạy, cô nương kia cũng vắt chân lên cổ mà đuổi theo.

Sau đó, cô nương kia không cẩn thận lột quần của Khởi Cư Lang xuống, để lộ ra cái m-ông trắng hếu, làm cho người trên đại lộ cười ha hả. 】

Khởi Cư Lang sắc mặt đỏ bừng, cây b.út trong tay thế nào cũng không hạ xuống được, cái này phải ghi chép thế nào mới không mất mặt đây?

Phụt!

Giang Nguyệt Ngạng lại không nhịn được cười ha hả lên, 【 Tiểu Qua, ngươi chắc chắn cô nương kia tới theo đuổi Khởi Cư Lang?

Không phải có thù với hắn, tới báo thù chứ? 】

Nguyên Đế và văn võ bá quan cũng có cùng nghi vấn, theo đuổi người ta mà thành ra thế này cũng đủ lợi hại rồi.

Có thể ghi vào sử sách rồi.

À không đúng, đã ghi vào sử sách rồi.

Hệ thống khẳng định nói:

【 Ký chủ, đừng có ngắt lời, nghe ta nói hết ngươi sẽ hiểu thôi. 】

【 OK, ngươi nói đi. 】

【 Trong một tháng sau đó, hắn trốn nàng đuổi.

Khởi Cư Lang chịu đủ mọi đắng cay, nhưng cũng dần dần nảy sinh tình ý với cô nương kia.

Cứ như vậy, hai người đã thành thân vào một tháng trước.

Nhưng vào đêm động phòng hoa chúc đó, tân nương lại không có trong tân phòng. 】

Giang Nguyệt Ngạng theo bản năng định hỏi tại sao, nhưng bị hệ thống lườm một cái bắt im lặng.

Hệ thống tiếp tục nói:

【 Khởi Cư Lang tìm khắp mọi nơi trong nhà, cuối cùng tìm thấy tân nương t.ử của mình trong phòng con mèo mà hắn nuôi.

Nhưng hắn lại nghe thấy tân nương t.ử của mình ôm con mèo mình nuôi nói:

“Mị Mị, mày cuối cùng cũng là của tao rồi.”

Thì ra, cô nương kia sở dĩ triển khai sự theo đuổi mãnh liệt đối với Khởi Cư Lang, chẳng qua là nhắm trúng con mèo hắn nuôi.

Nàng cảm thấy chỉ cần hai người thành thân, mèo sẽ là của nàng, vì vậy không tiếc gả cho Khởi Cư Lang. 】

Giang Nguyệt Ngạng thực sự không ngờ chuyện lại phát triển như vậy, thốt lên cô nương kia quá đỉnh.

Nguyên Đế và những người khác cũng cảm thấy có chút không thể tin nổi, sao lại có cô nương vì một con mèo mà gả cho một người chứ?

Đây chẳng phải là hồ đồ sao?

Giang Nguyệt Ngạng hỏi:

【 Khởi Cư Lang lúc đó phản ứng thế nào? 】

【 Không sao cả, chỉ là tự bế thôi. 】

【 Bây giờ thì sao? 】

【 Bây giờ, cô nương kia trông chừng con mèo rất kỹ, còn nói Khởi Cư Lang nếu không chấp nhận được, họ có thể hòa ly.

Của hồi môn và sính lễ đều đưa cho Khởi Cư Lang, ngoài ra còn mua thêm một căn nhà cho hắn coi như bồi thường, nhưng mèo nàng nhất định phải mang đi. 】

Giang Nguyệt Ngạng không phải người yêu mèo, đối với hành vi này, không hiểu nhưng tôn trọng.

Chỉ là, Khởi Cư Lang phải làm sao đây?

Hắn đã yêu rồi.

Giang Nguyệt Ngạng lại hỏi:

【 Khởi Cư Lang đồng ý hòa ly không? 】

【 Không đồng ý.

Ký chủ, ngươi đừng nhìn Khởi Cư Lang bộ dạng thật thà chất phác, thực ra nội tâm thâm hiểm lắm.

Hắn nói với cô nương kia, họ còn chưa động phòng, nên không tính là thành thân, mèo vẫn là của hắn, nàng không được mang đi.

Cô nương kia nghe thấy lời này thì hỏng bét rồi, ngay lập tức đè Khởi Cư Lang xuống giường, hai lời không nói bắt đầu lột quần áo.

Khởi Cư Lang gian kế đắc thủ, xuân tiêu nhất khắc, ái thê trong lòng. 】

Nguyên Đế:

“Đồ cầm thú đội lốt người!”

Giang Nguyệt Ngạng:

“Sói xám lớn!”

Văn võ bá quan:

“Trên thế giới này sao lại có cô nương đơn thuần như vậy chứ?”

Khởi Cư Lang:

“Hủy diệt đi!”

Chương 116 Cách điện với lãng mạn

Giang Nguyệt Ngạng nhìn về phía Khởi Cư Lang đang cúi đầu ghi chép ở góc tường, chậc chậc lắc đầu, người không thể nhìn tướng mạo lúc này đã cụ thể hóa rồi.

【 Tiểu Qua, ta muốn biết sau khi họ động phòng có hòa ly không? 】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Hạ Phế Vật Ký: Cả Triều Đình Cùng Ta Ăn Dưa - Chương 83: Chương 83 | MonkeyD