Đại Hạ Phế Vật Ký: Cả Triều Đình Cùng Ta Ăn Dưa - Chương 87

Cập nhật lúc: 26/03/2026 14:10

“Kết quả người canh cửa nghe thấy hắn tới tìm Giang Nguyệt Ngạng, liếc hắn một cái xong, sai người đuổi hắn đi.”

Không còn cách nào khác, hắn chỉ có thể trèo tường mà vào.

“Thanh Minh, để hắn dậy."

Thanh Minh thu hồi kiếm, Dạ Vô Ngân từ từ đứng dậy.

Tuy rằng biết Thanh Minh không phải là đối thủ của mình, nhưng hắn lần này tới là tìm người ta giúp đỡ, tư thế phải bày ra cho đúng.

Giang Nguyệt Ngạng hỏi:

“Nói đi, tìm ta có việc gì?"

“Cha ta sắp về rồi, ta muốn nhờ ngươi giúp một việc."

Lông mày lá liễu nhíu lại, lần trước Dạ Vô Ngân đã nói qua, cha của nguyên chủ không chỉ võ công cao cường, mà còn thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.

Nếu phát hiện Dạ Vô Ngân không phải là con trai mình, Dạ Vô Ngân ước chừng sẽ ch-ết rất t.h.ả.m.

Dù sao cũng là đến từ cùng một thế giới, Giang Nguyệt Ngạng nghĩ có thể giúp thì giúp vậy.

“Ngươi muốn ta giúp ngươi thế nào?"

Dạ Vô Ngân làm một động tác hình khẩu s-úng:

“Ngươi có thể mua được cái này không?"

Hắn muốn nhờ Giang Nguyệt Ngạng mua cho hắn một khẩu s-úng lục, đến lúc đó nếu thật sự có nguy hiểm tính mạng, có lẽ có thể dùng để giữ mạng.

Giang Nguyệt Ngạng không chút biểu cảm nhìn hắn, trong lòng cân nhắc có nên mua s-úng lục cho hắn hay không.

Nàng đã cùng Tiểu Qua xác nhận qua rồi, cái lệnh truy sát không ch-ết không thôi kia đã hủy bỏ.

Dạ Vô Ngân cũng xác thực là sinh viên đại học bình thường xuyên từ hiện đại tới.

Xét theo tình hình hiện tại, hắn là có thể tin cậy được.

Nhưng s-úng lục loại đồ vật này, không phải chuyện nhỏ, nàng nhất định phải cẩn thận lại cẩn thận.

Giang Nguyệt Ngạng hỏi:

【 Tiểu Qua, lời hắn nói là thật sao? 】

【 Ừm.

Thuộc hạ của hắn lén lút báo cáo với cha hắn nói hắn gần đây rất không bình thường. 】

Mấy ngày nay, Dạ Vô Ngân thực sự là không giả vờ nổi nữa rồi, dứt khoát làm liều làm lại chính mình ban đầu.

Sau đó, thuộc hạ của hắn liền cảm thấy hắn giống như biến thành một người khác, trong lòng càng thêm sợ hãi.

“Ngươi có thể mua được đúng không?"

Dạ Vô Ngân khẩn thiết nhìn nàng, “Tiểu tỷ tỷ~"

Giang Nguyệt Ngạng vừa nhìn bộ dạng đó của hắn liền biết hắn lại sắp làm nũng rồi, vội lên tiếng ngăn cản:

“Ngươi im miệng."

Dạ Vô Ngân tủi thân phồng má lên.

Giang Nguyệt Ngạng nâng tay day trán:

“Ngươi theo ta vào đây."

“Được thôi!"

Dạ Vô Ngân tót theo sau.

Trong phòng khách, hai người đối diện mà ngồi, Dạ Vô Ngân hơi chút căng thẳng đợi Giang Nguyệt Ngạng mở miệng.

“S-úng lục, ta có thể mua cho ngươi..."

“Thật sao?

Cảm ơn ngươi!"

Giang Nguyệt Ngạng theo sau bổ sung một câu:

“Nhưng mà, tiền mua s-úng lục ngươi phải tự mình bỏ ra.

Ngoài ra, ta chỉ để lại một viên đ-ạn cho ngươi thôi."

Dạ Vô Ngân thở dài, hắn liền biết sẽ không thuận lợi như vậy, Giang Nguyệt Ngạng đến giờ vẫn còn chưa hoàn toàn yên tâm về hắn.

Hắn có thể hiểu được, dù sao lòng phòng người không thể không có.

“Một viên đ-ạn quá ít rồi."

Dạ Vô Ngân giơ ra hai ngón tay, “Để lại hai viên cho ta được không?

Cả đời này ta đều chưa từng sờ qua s-úng, sợ b-ắn không chuẩn."

“Được!"

Hệ thống giống như u linh lên tiếng:

【 Ký chủ từ khi nào mà dễ nói chuyện như vậy rồi? 】

Giang Nguyệt Ngạng trợn trắng mắt:

【 Ta vốn dĩ cũng là dự định cho hắn hai viên đ-ạn, nói một viên là liệu định hắn sẽ mặc cả.

Hai viên đ-ạn, một viên g-iết người không thành thì viên còn lại có thể dùng để tự sát, không cần bị hành hạ đến ch-ết. 】

Dạ Vô Ngân:

“..."

Ta cảm ơn ngươi đã thay ta nghĩ chu đáo như vậy nha!

Hệ thống:

“Ký chủ vẫn là ký chủ đó.”

Giang Nguyệt Ngạng hướng về phía Dạ Vô Ngân chìa tay ra, Dạ Vô Ngân ngây ra một lúc xong, sau đó từ đai lưng lấy ra một con d.a.o găm khảm đầy đ-á quý đặt lên tay nàng.

“Con d.a.o găm này c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, ngươi xem xem có đủ không, không đủ thì ta bù thêm."

Giang Nguyệt Ngạng nhìn thấy đ-á quý bên trên, không cần đem đi thương thành định giá đều biết là đủ rồi.

“Đủ rồi."

Dứt lời, con d.a.o găm trên tay biến mất không dấu vết, sau đó lại biến ra một khẩu s-úng lục.

Nàng tháo băng đ-ạn ra, bảy viên đ-ạn chỉ để lại hai viên.

Dạ Vô Ngân có chút căng thẳng đón lấy khẩu s-úng lục từ tay nàng, trước khi xuyên không, hắn chỉ sờ qua s-úng đồ chơi.

Bằng không thì là chơi s-úng giả ảo trong một trò chơi thi đấu nào đó.

Giang Nguyệt Ngạng nhắc nhở:

“Ngươi cẩn thận một chút, đừng có cướp cò mà tự làm mình 'ngỏm' đấy."

Dạ Vô Ngân:

“..."

Dạ Vô Ngân sau khi nhận được s-úng lục, tán gẫu với Giang Nguyệt Ngạng vài câu liền trèo tường rời đi.

Tống Hy Hòa thở hồng hộc chạy tới Lãm Nguyệt Các, đúng lúc thấy được cảnh đó.

Nàng xách váy chạy tới trước mặt Giang Nguyệt Ngạng, ướm thử hỏi:

“Ngạng Ngạng, người vừa rồi là ai vậy?"

“Một người..."

Giang Nguyệt Ngạng lời nói khựng lại, sau đó nheo mắt nhìn nàng, “Bà hỏi cái này làm gì?"

Tống Hy Hòa chột dạ né tránh tầm mắt nàng, hì hì cười nói:

“Ta đây không phải là lo lắng cho ngươi sao?"

“Lo lắng cho ta?

Ta sao lại cảm thấy bà là để tâm tới hắn."

Giang Nguyệt Ngạng chậc chậc lắc đầu, “Tiểu di, bà nhanh như vậy liền di tình biệt luyến rồi sao?"

Tống Hy Hòa không biết nên trả lời thế nào, mấy ngày nay nàng và Phương Dư An chung đụng không được tự nhiên cho lắm.

Phương Dư An quá lễ độ, quá nề nếp rồi, có chút vô vị.

U...

Ta dường như thật sự thích đàn ông hư.

Hệ thống nói:

【 Ký chủ, không thể không nói, ánh mắt của tiểu di ngươi vẫn độc địa như trước.

Người nhắm trúng cái sau càng nguy hiểm hơn cái trước, lần này cư nhiên là Dạ Vô Ngân xuất thân sát thủ. 】

Nghe thấy lời này, Tống Hy Hòa buông xuôi rồi.

Thôi đi, nàng sau này chọn phu quân vẫn là chọn người mình không vừa mắt đi, như vậy nhân phẩm đáng tin hơn chút.

Không đúng, Ngạng Ngạng sao lại qua lại với sát thủ?

Giang Nguyệt Ngạng:

【 Tiểu Qua, thời thế đổi thay, Dạ Vô Ngân của hôm nay có phải là Dạ Vô Ngân của ngày xưa đâu.

Nếu hắn giống như chúng ta kỳ vọng, thực ra cùng với tiểu di ta còn khá là xứng đôi.

Có điều phải sửa cái tính hận gả và bám dính lấy đàn ông đi. 】

Tống Hy Hòa nghi hoặc, lời này là ý gì?

Dạ Vô Ngân rốt cuộc là tốt, hay là xấu vậy?

Lúc này, phía bên kia bức tường viện truyền tới tiếng bước chân ồn ào và tiếng khuân vác khiêng vác.

Giang Nguyệt Ngạng tò mò nhìn qua:

“Thanh Chi, ngươi lên xem vách bên đã xảy ra chuyện gì."

Thanh Chi vâng lệnh đang định bay lên đầu tường, Tống Hy Hòa liền nói:

“Ta vừa rồi lúc vào thấy mấy cỗ xe ngựa đi về phía vách bên kia, chắc là hộ gia đình vách bên kia dọn về rồi."

“Ồ?

Dọn về rồi nha?"

Chương 121 Bởi vì hắn bị ngươi hại t.h.ả.m rồi

Tống Hy Hòa theo bản năng rùng mình một cái, ngữ khí nói chuyện này, nụ cười này, sao mà rợn người thế nhỉ?

Đang nghĩ ngợi, giây tiếp theo ký ức đã mất tấn công thẳng vào đại não nàng.

A...

Nàng nhớ ra rồi, Ngạng Ngạng và tiểu công t.ử nhà vách bên có một đoạn nghiệt duyên khó quên.

Tính kỹ lại, từ sau ngày đó, hộ gia đình vách bên kia đã dọn đi mười năm rồi.

Nay sao đột nhiên lại dọn về rồi?

Giang Nguyệt Ngạng v-ĩnh vi-ễn đều không quên được đoạn vãng sự đó, nghe thấy vách bên dọn về, nội tâm vô cùng kích động.

“Thanh Minh, khiêng một cái thang tới đây."

Không lâu sau, Thanh Minh liền khiêng tới một cái thang, còn ân cần đem thang bắc lên tường.

Trong thời gian này, Giang Nguyệt Ngạng thay bộ quan phục rườm rà ra, còn từ thương thành mua tới một gói hạt hướng dương vị caramel và một chai coca.

Nàng tay trái hạt hướng dương, tay phải coca, dẫm lên thang từng bước từng bước trèo lên đầu tường.

Vách bên, một người đàn ông dáng vẻ quản gia đang chỉ huy tì nữ và tiểu t.ử sắp xếp hành lý.

Giang Nguyệt Ngạng ngồi trên đầu tường, xé vỏ bao bì hạt hướng dương ra, vừa c.ắ.n hạt hướng dương vừa nhìn quanh bốn phía.

Thanh Chi và Thanh Minh đứng dưới bảo vệ an toàn cho nàng.

Lăng Phong nhìn về phía đầu tường bên kia mấy cái, cuối cùng nhịn không được hỏi:

“Hương Lăng, cô nương đang làm gì vậy?"

Nghe vậy, Hương Lăng cúi đầu cười:

“Cô nương lúc nhỏ và tiểu công t.ử vách bên có mâu thuẫn, trong lòng vẫn luôn canh cánh không yên nha!"

Cô nương từ nhỏ tới lớn đều được hết mực sủng ái, nghe được không ai không khen ngợi.

Vốn dĩ nhà chúng ta và nhà vách bên cũng chẳng có qua lại gì, kết quả tiểu công t.ử vách bên vô duyên vô cớ trèo lên đầu tường mắng cô nương là tiểu b-éo t.ử.

Con gái quan tâm nhất là cân nặng rồi, cô nương lại tâm cao khí ngạo, làm sao có thể nhịn được?

Nhớ lại, cô nương lúc đó bảo các tỷ tỷ trong viện đi lấy thang còn nói một câu.

「 Nhẫn nhất thời buồng trứng u nang, thoái nhất bộ tuyến sữa tăng sinh. 」

Hương Lăng nghe không hiểu là ý gì, nhưng nàng biết nhất định không phải là lời hay gì.

Vốn dĩ, tiểu công t.ử vách bên để nàng trút hết giận, sự việc cũng liền trôi qua rồi.

Ai ngờ, vách bên liên đêm dọn đi rồi.

Lúc đó cơn giận của cô nương chưa trút hết, định bụng ngày mai tiếp tục dạy họ làm người.

Kết quả sáng sớm hôm sau thức dậy phát hiện họ dọn đi rồi, làm nàng tức muốn hỏng rồi.

Đây không phải sao, nhớ tới bây giờ.

Lăng Phong cảm thấy Giang Nguyệt Ngạng có thể đem mâu thuẫn lúc nhỏ nhớ tới bây giờ, tính khí thực sự là lớn.

Sau này, công t.ử nếu trêu chọc nàng... vậy thì có khổ mà chịu rồi.

“Lăng đại ca, huynh sao mà lợi hại như vậy nha?

Không chỉ hoa cỏ trồng tốt, ngay cả những thứ chưa từng thấy qua này cũng trồng tốt như vậy."

Lăng Phong hoàn hồn, thu hồi tầm mắt nói:

“Ta đều là làm theo phương pháp cô nương nói mà trồng, vả lại những thứ này rất dễ sống, so với những đóa hoa kia thì dễ hầu hạ hơn nhiều."

“Vậy cũng rất lợi hại!

Ta liền không được, trồng gì ch-ết nấy, cô nương đều nói ta là sát thủ thực vật gì đó."

Lăng Phong ngượng ngùng giật giật khóe miệng, nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào.

Bên kia, Giang Nguyệt Ngạng nhìn qua nhìn lại, không thấy được người mình muốn gặp.

Đúng lúc nàng chuẩn bị lên tiếng hỏi thăm thì trong nhà bước ra một nam t.ử mặc trường bào màu trắng trăng.

Giang Nguyệt Ngạng liếc mắt một cái liền nhận ra nam t.ử chính là người năm đó mắng nàng là tiểu b-éo t.ử, bởi vì trên mũi hắn có một nốt ruồi đen.

“Hừ~" Giang Nguyệt Ngạng cười lạnh một tiếng, “Hoàng thiên không phụ lòng người, cuối cùng cũng để ta đợi được ngươi quay về rồi."

Bên kia, nam t.ử cảm thấy có chút lạnh lẽo vô cớ.

Hắn ôm lấy chính mình, đang định xoay người đi vào, không ngờ lại đối diện với tầm mắt của Giang Nguyệt Ngạng.

Hắn cũng liếc mắt một cái liền nhận ra Giang Nguyệt Ngạng, bởi vì nụ cười đó hắn quá quen thuộc rồi.

Giang Nguyệt Ngạng thấy hắn đã nhìn thấy mình, lập tức nhếch môi, vẫy tay nói:

“Hái, Phùng Nghị Thần, đã lâu không gặp, những năm nay sống tốt chứ?"

Giọng nói quen thuộc, công thức quen thuộc, nam t.ử tức khắc nhũn chân, suýt chút nữa liền biểu diễn cho Giang Nguyệt Ngạng một màn ngã tại chỗ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Hạ Phế Vật Ký: Cả Triều Đình Cùng Ta Ăn Dưa - Chương 87: Chương 87 | MonkeyD