Đại Hạn Năm Ấy, Ta Gả Cho Đồ Tể - Chương 12: Trống Rỗng ---
Cập nhật lúc: 06/02/2026 13:05
"Đại Xuyên, mọi người cứ canh gác thế này cũng không ổn, ngộ nhỡ lại mưa thì sao, vả lại em thấy mấy ngày nay lạnh hơn hẳn mấy hôm trước rồi."
Hoa Dung lúc đầu nói chuyện với Phương Đại Xuyên cũng không gọi tên, sau đó thấy không tiện, gọi anh Phương thì cô cũng không gọi được, chẳng lẽ cứ gọi cả họ tên người ta, cuối cùng đành phải gọi như vậy.
Phương Đại Xuyên không quan trọng, cô gọi thế nào cũng thấy hay.
Xuân Phân đỡ lấy chiếc bát lão Nhị vừa ăn xong: "Chị dâu, chị nói vậy em mới cảm thấy đấy, cái nắng này không còn gắt như mấy ngày đầu nữa rồi."
Phương Đại Xuyên ăn xong cũng đưa bát cho Hoa Dung: "Lát nữa anh nói với chú Ngô một tiếng, dựng một cái lán đơn sơ ở đầu thôn."
"Không thể đơn sơ được, chúng ta dù sao cũng là ở vùng Đông Bắc, mùa đông ngộ nhỡ nói đến là đến, lán đơn sơ sao mà ở được, em thấy nên đắp cả giường sưởi (kháng), đảm bảo qua mùa đông không vấn đề gì mới được."
Phương lão Nhị nhìn anh trai: "Chị dâu nói đúng đấy, đắp giường sưởi rồi đến lúc buổi tối hai người đổi ca cho nhau ngủ cũng thoải mái hơn."
"Được, lát nữa anh bàn với chú Ngô xem sao." Phương Đại Xuyên cảm thấy thời tiết này thật kỳ quái, trong thời tiết như thế này mà lại chẳng có lấy một con muỗi hay sâu bọ nào.
Nói chuyện xong, Hoa Dung và Xuân Phân cầm bát không quay về nhà họ Phương.
Số bông của nhà họ Phương vẫn đặt ở trong phòng Phương Tứ Ni, chuyện này Hoa Dung không vội, chỉ cần trời lạnh là sẽ có người phải sốt sắng thôi.
Thời cổ đại không có áo lông vũ, nếu gặp phải nhiệt độ âm 70 độ thì bông cũng chẳng ăn thua gì, nếu có được da thú thì tốt hơn.
Hoa Dung lại nhớ đến cánh rừng kia, trong ký ức của nguyên chủ, nghe nói trước đây có người thôn khác từng đi vào sâu trong rừng nhưng không bao giờ quay lại nữa.
Người đi tìm cũng không dám đi vào sâu nên đến cả xác cũng không thấy, nhưng đó cũng chỉ là lời đồn trong thôn, cũng chưa ai tận mắt nhìn thấy.
Hoa Dung thấy có thể đi sâu vào trong rừng xem thử, nếu trong rừng có thú dữ thì các thôn lân cận sao có thể sống yên ổn thế này được.
Cô từ nhỏ đã theo ông nội học b.ắ.n cung, kể cả khi lên đại học cũng thường xuyên chơi, còn tham gia các cuộc thi nghiệp dư và đoạt giải.
Nếu có cung tên vào rừng kiếm ít con mồi, lúc đó vừa có da thú vừa có thịt ăn.
Nhưng đây cũng là cô tự nghĩ vậy, sáng mai đợi Phương Đại Xuyên canh gác về sẽ hỏi anh xem có cung tên không.
Tôn Phú Quý dẫn mọi người bận rộn suốt một ngày một đêm, một cánh cổng sắp làm xong, nói là cổng nhưng thực ra cũng không hẳn là cổng, mà giống như hai cái hàng rào lớn loại tốt.
Ngô Hữu Phú đã dẫn người đi xây tường rồi, đến lúc đó cố định hai cái hàng rào lớn vào tường là xong, tuy thô sơ nhưng dù sao cũng là một lớp chắn bảo vệ.
Đã có nhà tiếp theo đến thay ca cho Phương Đại Xuyên và Phương lão Nhị, ban ngày hai người không phải đi làm việc nữa, có thể nghỉ ngơi một ngày.
Phương Đại Xuyên về nhà rửa mặt, còn muốn ra ngoài phụ giúp mọi người, Hoa Dung gọi anh lại.
"Đại Xuyên, nhà mình có cung tên không?"
Anh lắc đầu: "Không có, em cần cái đó làm gì?"
"Em muốn vào trong rừng xem thử."
Phương Đại Xuyên bật cười: "Gan cũng không nhỏ nhỉ, trong rừng mà cũng dám vào, mà dù có cung tên thì em biết dùng không?"
"Em cũng không đi quá xa đâu, chỉ vào sâu hơn chỗ nhặt củi thường ngày một chút thôi, nếu có cung tên em có thể tập luyện."
Trước đây Phương Đại Xuyên luôn cảm thấy Hoa Dung còn nhỏ, nhưng những ngày qua tầm nhìn xa trông rộng và những ý tưởng của cô đều khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác.
"Được, để anh hỏi xem nhà ai có." Có điều cung tên không phải thứ có thể luyện trong ngày một ngày hai, nhưng vợ anh đã muốn thì anh cứ tìm cho cô thôi.
Anh hỏi mấy hộ trong thôn đều không có, thôn họ không sống bằng nghề săn b.ắ.n, nhà bình thường đều không có.
Tôn Phú Quý gọi Phương Đại Xuyên lại: "Đại Xuyên, sao thế? Không ở nhà ngủ một giấc đi, cứ lôi từng người ra hỏi gì đấy."
"Chú Tôn, cháu muốn hỏi xem nhà ai có cung tên."
"Cái này nhà chú có đây, năm ngoái chú làm mấy cây mang lên huyện bán, giờ trong nhà vẫn còn thừa hai cây, thím cháu đang ở nhà đấy, cung tên đều có cả, cháu đi mà lấy." Tôn Phú Quý vừa định cúi đầu làm tiếp, nghĩ lại rồi hỏi: "Cháu cần cung tên làm gì?"
"Vợ cháu muốn tập thử."
Tôn Phú Quý ha ha cười lớn: "Con bé đó cũng dám nghĩ thật, cứ xem nó có kéo nổi cung không đã rồi hãy nói."
Phương Đại Xuyên không nói gì, anh không cảm thấy vợ mình nực cười.
Trước khi trời tối, tường ở đầu thôn đã xây xong, mọi người cùng nhau cố định cổng, nhìn cánh cổng đã lắp xong, lòng ai nấy đều nhẹ nhõm hơn nhiều.
Buổi tối Phương Đại Xuyên mang cung tên về, nhìn Hoa Dung ướm thử, đừng nói chứ cái tư thế đó trông cũng ra dáng lắm.
Hoa Dung kéo thử cây cung đó, tuy vóc dáng Hoa Dung bây giờ gầy yếu nhưng không hiểu sao cô lại kéo được cung.
Nhưng chỉ kéo nổi hai lần là đã hết sạch sức lực, ước chừng tập luyện vài ngày chắc sẽ tốt hơn.
Phương Đại Xuyên cầm cung qua, học theo tư thế của Hoa Dung thử một chút, anh thì kéo được nhưng trông không có cảm giác như Hoa Dung.
"Em từng học qua à?" Anh cứ cảm thấy Hoa Dung chắc chắn là đã biết từ trước rồi.
"Chưa học qua, nhưng hồi trước cùng mẹ lên huyện có thấy người ta dùng." Cái này không phải Hoa Dung bịa ra, trong ký ức của cô có thật.
Chỉ nhìn một lần mà đã biết dùng, Phương Đại Xuyên lúc này cảm thấy mình đúng là cưới được một báu vật.
Anh hớn hở ra khỏi phòng đi múc nước, lại đun ấm nước lên, bưng vào phòng cho Hoa Dung dùng xong, anh mới ra sân rửa ráy.
Buổi tối nằm trên giường sưởi, Phương Đại Xuyên nhìn bóng lưng Hoa Dung mà thẫn thờ, đêm qua bên cạnh không có Hoa Dung, trong lòng anh cứ thấy trống rỗng, vẫn là vợ ngủ bên cạnh mới thấy dễ chịu.
Hoa Dung đột nhiên trở mình: "Đợi em tập vài ngày, anh cùng em vào rừng được không."
"Được chứ, anh đương nhiên phải đi rồi, nếu không em gặp nguy hiểm thì sao."
Anh cảm thấy Hoa Dung có lẽ nghĩ hơi đơn giản quá, dù tư thế cầm cung có đúng thì cũng không phải là biết dùng ngay được, nhưng vì cô muốn làm nên anh sẽ đi cùng, chỉ cần không có nguy hiểm, cô vui là được.
"Chúng ta không được đi quá sâu vào trong rừng."
"Được, nghe em hết."
Hoa Dung lật người lại, tay vừa hay đặt lên chiếc chăn ở giữa, Phương Đại Xuyên nhẹ nhàng đặt bàn tay lớn lên, không dám dùng lực nắm c.h.ặ.t như lần trước, sợ làm Hoa Dung hoảng.
Quả nhiên bàn tay nhỏ bé ở trong tay anh từ từ, từng chút một rút ra, anh thầm vui trong lòng, cô không hất ra ngay lập tức, chắc là cũng không ghét anh.
Ngày hôm sau cả thôn vẫn đang bận rộn làm cổng, nhưng có kinh nghiệm lần đầu nên cổng ở cuối thôn làm nhanh hơn hẳn.
Ngay đêm đó đã làm xong, ban ngày tường đã xây xong, mọi người thừa thắng xông lên lắp nốt cổng vào.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, yên tâm về nhà đi ngủ.
Cổng đã lắp xong, phòng cho người canh gác cũng bắt đầu khởi công, cũng có người có ý nghĩ giống Phương Đại Xuyên, nói chỉ cần dựng một gian nhà đơn sơ là được.
Phương Đại Xuyên không đồng ý: "Vợ tôi nói rồi, chúng ta ở vùng Đông Bắc, nếu lạnh lên thì người canh gác không chịu nổi đâu."
Những người làm việc nghe Phương Đại Xuyên nói xong liền cười ồ lên một lượt, bảo anh thật là không có tiền đồ, lại đi nghe lời một người đàn bà.
Ngô Hữu Phú mắng yêu mấy kẻ đang trêu chọc vài câu, nói vợ Đại Xuyên nói đúng đấy.
Ông bảo mọi người đi trộn bùn làm gạch đất, diện tích nhà không cần quá lớn, chiếm một phần ba đường làng, giường sưởi cũng phải đắp lên.
Kiên quyết chống lại việc tiêu thụ động vật hoang dã, nội dung chỉ giới hạn trong bối cảnh tác phẩm.
