Đại Hạn Năm Ấy, Ta Gả Cho Đồ Tể - Chương 27: Lại Vào Rừng ---
Cập nhật lúc: 06/02/2026 13:08
Ngô Hữu Phú bảo mọi người ghi nhớ người bắt cặp với mình, hôm nay bắt đầu từ những người đứng đầu, mỗi phòng gác đầu thôn cuối thôn hai người, trực một ngày một đêm.
Người thôn Đại Xá ăn của thôn người ta, ở nhà của thôn người ta, trong lòng cũng mang ơn, đối với người thôn Hạng T.ử cũng nhiệt tình hơn hẳn.
Họ chủ động chào hỏi báo tên tuổi, nhận mặt nhà cửa nhau, sau này có việc gì cũng dễ bề thông báo.
Phương Đại Xuyên đối với Triệu Hắc Oa không hẳn là ngứa mắt, nhưng trong lòng luôn có sự phòng bị.
Cùng là đàn ông, anh hiểu ánh mắt của Triệu Hắc Oa nhìn Hoa Dung.
Phương Đại Xuyên về đến nhà trước, anh không nói gì chỉ gật đầu với Triệu Hắc Oa ý bảo mình đã về nhà.
Triệu Hắc Oa cũng gật đầu rồi đi về phía cuối thôn nơi mình ở.
Hoa Dung đang ngồi trên giường lò, suy nghĩ về thông báo của hệ thống dự báo thiên tai ngày hôm qua.
Thông báo nói trong sáu ngày tới nhiệt độ mỗi ngày đều sẽ giảm mạnh, đến ngày thứ bảy nhiệt độ sẽ đạt tới âm 70 độ.
Cô muốn tranh thủ mấy ngày này vào rừng một chuyến nữa, trời âm 70 độ thì con người không thể ra khỏi cửa được, xem xem có thể gặp lại thỏ, gà rừng gì không, thời tiết bây giờ thịt có thể để đông đá ăn dần.
Phương Đại Xuyên bước vào phòng, đầu tiên là sờ xem giường lò có nóng không, rồi thêm một nắm củi, cũng may nhà anh trước đó rảnh rỗi là ra ngoài nhặt củi, giờ mới có thể đốt giường lò nóng cả ngày lẫn đêm thế này.
“Vợ ơi, em đang nghĩ gì thế?” Vừa vào cửa đã thấy cô đang thẫn thờ.
“Em đang nghĩ xem có nên vào rừng một chuyến nữa không, thời tiết này thịt cũng để được lâu, trời lạnh nấu chút canh thịt cũng có thể xua bớt cái lạnh.”
“Nếu lại gặp lợn rừng thì sao?” Nếu bảo anh đi thì anh không sợ, nhưng Hoa Dung cũng phải đi cùng, nếu cô có mệnh hệ gì thì thật sự là muốn mạng của anh rồi.
Hoa Dung cũng đang nghĩ về vấn đề này, theo cô biết lợn rừng thường thích đi theo đàn, lần trước họ chỉ gặp một con, không biết là may mắn hay không may mắn.
Nhưng cô vẫn muốn đi một chuyến, gói quà hệ thống cho trong điều kiện vẫn duy trì được cuộc sống bình thường thì cô không muốn dùng tới.
Phương Đại Xuyên vốn dĩ cũng thấy lời Hoa Dung nói vào rừng một chuyến nữa là đúng, lại bị Hoa Dung thuyết phục mãi nên anh ra ngoài tới nhà Ngô Hữu Phú.
Ngô Hữu Phú từ sau lần vào rừng trước đã không định đi nữa, lần trước khá là nguy hiểm.
Nhưng bây giờ trong thôn đông người lên, lương thực cũng căng thẳng rồi.
Nghĩ đoạn, ông ăn mặc chỉnh tề cùng Phương Đại Xuyên ra ngoài, tìm mấy thanh niên đang luyện cung tên, cùng nhau vào rừng một chuyến nữa.
Người thôn Đại Xá nhà nào có xe bò thì mang theo củi tới thôn Hạng Tử, nhà không có xe bò thì mang theo chăn màn đã vất vả lắm rồi, làm sao mang được củi.
Đến thôn Hạng T.ử hai ngày nay, họ đều nói với Triệu Trường Thanh và Ngô Hữu Phú một tiếng để ra ngoài nhặt củi hoặc lấy nước.
Thời tiết quá lạnh, ra ngoài lâu người chịu không thấu, nhưng nhặt ít củi thì lại không đủ đốt, nước cũng phải dự trữ đủ nhiều, nên chỉ có thể về nhà sưởi ấm một lát rồi lại ra ngoài.
Ngô Hữu Phú dẫn theo nhóm mười người của Hoa Dung mang cung tên, ra khỏi thôn đi về phía rừng.
Triệu Hắc Oa vừa hay đi chở một chuyến củi về nhà, sưởi ấm một lát lại định vào rừng tiếp thì gặp đúng lúc.
“Ngô đại thúc, mọi người đi đâu thế?” Anh chạy vài bước đuổi kịp Ngô Hữu Phú đang đi phía trước.
“Vào rừng dạo chút, mấy hôm trước vợ thằng Đại Sơn b.ắ.n được thỏ với lợn rừng, định vào xem còn gì không.”
Thực ra họ vào rừng Ngô Hữu Phú cũng không cần đi theo, nhưng ông thấy cứ phải trông chừng trước mắt mới yên tâm.
Ngô Hữu Phú nhắc tới Hoa Dung, Triệu Hắc Oa quay đầu nhìn một cái.
“Ngô đại thúc, tôi đi cùng mọi người với, tôi có sức lực, biết đâu lại giúp được gì.”
“Anh đi nhặt củi đi, không cần đi theo chúng tôi đâu, nếu săn được thịt về sẽ chia cho mọi người cùng ăn.” Trong rừng nguy hiểm, tạm thời chưa thể để người thôn Đại Xá đi cùng được.
Triệu Hắc Oa tưởng Ngô Hữu Phú hiểu lầm: “Tôi không phải vì muốn chia đồ ăn, tôi chỉ muốn đi theo giúp một tay thôi.”
Ngô Hữu Phú khuyên thêm vài câu, Triệu Hắc Oa vẫn kiên quyết đòi đi, nói nếu không cho đi thì anh cứ bám theo sau mãi.
Không còn cách nào, Ngô Hữu Phú đành đồng ý.
Lúc ra khỏi cổng cuối thôn, Tôn lão nhị định trêu Lâm Căn Sinh đang trực ca, anh ta vẫy tay với Lâm Căn Sinh đang nhìn họ qua cửa sổ.
“Ngô đại thúc bảo cho ông cùng vào rừng săn thịt với chúng tôi đấy.”
Lâm Căn Sinh sợ tới mức đóng sầm cửa sổ lại, bọn Tôn lão nhị ở dưới cười không ngớt.
Trên đường vào rừng có thể bắt gặp những người đi nhặt củi qua lại, Ngô Hữu Phú dặn họ cố gắng đi nhặt theo nhóm, đừng đi riêng lẻ.
Bây giờ đi sâu vào rừng, không còn giống lúc thời tiết tốt không khí trong lành nữa, giờ càng vào sâu càng cảm thấy cái lạnh thấu xương.
Lần này họ không đi con đường gặp lợn rừng lần trước vì không muốn chạm trán lần nữa.
Triệu Hắc Oa cũng không quên nhặt củi, sau lưng anh đeo một cái gùi, vừa đi vừa nhặt củi ném vào.
Hoa Dung vừa đi vừa quan sát cây cối, dọc đường đi đa số đều là cây thông, chẳng thấy bóng dáng con thú nhỏ nào.
Phải quay về thôi, mọi người đã lạnh đến mức không chịu nổi, Hoa Dung cảm thấy ngón chân đã tê cứng cả rồi.
Ngô Hữu Phú cũng bảo mọi người quay về, không thể cứ tìm mãi thế này được.
Ngay lúc Hoa Dung xoay người định quay về, cô đột nhiên phát hiện ở phía bên phải có một vệt màu đỏ rất lạ mắt.
Cô dừng khựng lại nhìn về bên phải, mọi người cũng nhìn theo cô.
Ở khoảng cách hai mươi mét, có mấy con gà rừng.
Hoa Dung rút tên đặt lên cung, bước từng bước nhẹ nhất về phía trước.
Triệu Hắc Oa thấy mọi người đều không động đậy, chỉ có mình Hoa Dung tiến lên, anh cũng nhấc chân định đi theo.
Nhưng bị Ngô Hữu Phú đưa tay ngăn lại, ông không lên tiếng mà chỉ lắc đầu với Triệu Hắc Oa.
Những người có mặt ở đó đều biết con gà rừng này mà gặp Hoa Dung thì chắc chắn là được ăn vào miệng rồi.
Hoa Dung cảm thấy khoảng cách đã hòm hòm, cô ngồi xổm xuống nhắm vào con gà đứng xa những con khác nhất rồi thả tên.
Đúng như Hoa Dung dự tính, con gà này ở hơi xa nên không làm kinh động đến những con gà rừng khác đang kiếm ăn.
Mấy con còn lại đều tụ tập một chỗ, không muốn làm kinh động những con khác là chuyện không thể rồi, cô chọn một con to nhất để nhắm b.ắ.n, vẫn là một tiễn xuyên thấu.
Mấy con gà rừng bên cạnh bị giật mình, vỗ cánh bay thấp tháo chạy.
Tôn lão nhị vui mừng chạy tới nhặt hai con gà rừng lên, Phương Đại Xuyên cười đầy vẻ tự hào.
Triệu Hắc Oa chỉ nghe nói Mặt Sẹo và tên cao gầy bị cô b.ắ.n c.h.ế.t, nhưng anh chưa tận mắt chứng kiến.
Lần này anh coi như đã được mở mang tầm mắt, thân hình gầy yếu mà kéo cung chẳng hề tốn sức, nhẹ nhàng là b.ắ.n trúng gà rừng.
Hoa Dung trong mắt anh như đang phát sáng vậy.
Vì lúc nãy Hoa Dung b.ắ.n gà rừng mọi người đều căng thẳng theo nên trên người toát ra một lớp mồ hôi mỏng, giờ cơn hưng phấn qua đi thì lại càng thấy lạnh hơn.
Ngô Hữu Phú bảo mọi người chạy bộ cho ấm người, dù trong thôn có thầy t.h.u.ố.c thì cũng không thể để bị nhiễm lạnh được.
Trong phòng gác cuối thôn, Lâm Căn Sinh cứ chốc lát lại mở cửa sổ ra nhìn, xem họ có săn được đồ tốt gì không.
Lần này mở cửa sổ ra thấy Tôn lão nhị cầm trên tay hai con gà, lão liền gọi người thôn Đại Xá tới.
“Anh mau lại đây mà xem, cô tổ tông nhà tôi b.ắ.n được hai con gà kìa.”
Kiên quyết bài trừ việc tiêu thụ động vật hoang dã, nội dung chỉ giới hạn trong bối cảnh tác phẩm.
