Đại Hạn Năm Ấy, Ta Gả Cho Đồ Tể - Chương 42: Nóng Đến Vã Mồ Hôi
Cập nhật lúc: 06/02/2026 13:12
Đêm qua Triệu Hắc Oa trực nửa đêm đầu, Phương Đại Xuyên trực nửa đêm sau.
Trời vừa hửng sáng, Triệu Hắc Oa vừa ngủ dậy, đứng bên cửa sổ cùng Phương Đại Xuyên.
Chợt thấy trên quan lộ có một người phụ nữ dìu một bà lão đi đến cổng làng.
"Hai vị huynh đệ làm ơn làm phước, cho tôi và mẹ tôi vào thôn nghỉ chân một chút, mẹ tôi mệt quá không đi nổi nữa rồi."
Phương Đại Xuyên xị mặt xuống: "Đi mau đi, thôn chúng tôi không tiếp người ngoài."
Triệu Hắc Oa vốn đã đen, lúc nghiêm túc lại càng đen mặt hơn.
Người phụ nữ ngoài cửa bật khóc: "Cầu xin các anh, hai huynh đệ giúp đỡ với, mẹ tôi thực sự không chịu nổi nữa rồi." Người phụ nữ này trông khá xinh đẹp, khóc lóc hoa lê đái vũ.
Phương Đại Xuyên bực mình nhíu mày: "Đi ngay đi, nói gì cũng vô dụng thôi."
Người phụ nữ từ lúc đến trước cổng làng cứ thỉnh thoảng lại ngoái nhìn về phía quan lộ phía sau, trong tiếng khóc còn mang theo mấy phần hoảng hốt.
Hai mẹ con họ trốn từ trong huyện ra, hiện giờ quan binh đang bắt người, nhốt chung người bệnh và người chưa bệnh nhưng có tiếp xúc lại với nhau, chẳng thèm quan tâm sống c.h.ế.t. Mẹ cô ta bị bệnh, hai mẹ con mà vào đó thì chỉ có con đường c.h.ế.t, cô ta đành phải bỏ trốn.
"Hai vị đại ca, làm ơn làm phước đi, chỉ cần cho hai mẹ con tôi vào thôn, tôi... tôi..."
Người phụ nữ vừa nói vừa đưa hai tay lên cổ áo, thấy điệu bộ này, Phương Đại Xuyên "vèo" một cái đã quay lưng lại, đứng quay lưng về phía cửa sổ.
Trong lòng Phương Đại Xuyên dâng lên một sự chán ghét, sáng sớm ngày ra đã gặp kẻ làm trò buồn nôn.
Triệu Hắc Oa không phản ứng nhanh bằng anh, thấy người phụ nữ kéo cổ áo lộ ra cổ và xương quai xanh, Triệu Hắc Oa hít ngược một hơi lạnh, cũng vội vàng quay người lại, tiện tay đóng luôn cửa sổ.
Người phụ nữ trước cửa vừa khóc vừa gào, nói chỉ cần cho hai mẹ con vào thôn thì bảo làm gì cô ta cũng sẵn lòng. Hai người họ ngồi lên giường sưởi, cách xa cửa sổ ra một chút để khỏi phải nghe.
Một lát sau, bên ngoài không còn tiếng động nữa, ước chừng là đã đi rồi, hai người cũng không mở cửa sổ ra xem.
Thêm khoảng một tuần trà sau, một toán quan binh đi ngang qua thôn, nghe thấy tiếng bước chân hai người mới mở cửa sổ ra nhìn.
Khi toán quan binh quay lại, họ đã bắt được khá nhiều người, trong đó có cả hai mẹ con nhà kia.
Đến giờ, có người đến thay ca.
Triệu Hắc Oa rảo bước ra cửa trước, xuống bậc thềm còn nhổ toẹt một cái: "Thật là đen đủi hết chỗ nói."
Phương Đại Xuyên đưa tay xoa mũi, nén cười.
Về đến nhà, anh định kéo Hoa Dung nói vài câu thì thầm, thì thím Trần lại đến. Hoa Dung bị Tam Phụng kéo ra nghe lén, Phương Đại Xuyên đành phải nằm xuống ngủ bù cho yên tĩnh.
Thím Trần và bà Lý ngồi trong phòng chính trò chuyện, thím ấy bảo sáng sớm nay Chu thị đã sang nhà thím, bảo Tôn Bắc đã chấm Tứ Ni rồi, giờ xem ý tứ bên này thế nào.
Nếu bên này cũng đồng ý thì thím Trần sẽ làm bà mai cho hai nhà, đến lúc đó chọn ngày lành tháng tốt sang dạm ngõ.
Bà Lý nhớ lại những gì Tứ Ni nói với bà hôm qua. Tứ Ni thấy Tôn Bắc trông cũng vừa mắt, nhưng không muốn đính ước ngay lập tức.
Mấy người anh trai của cô đều đối xử rất tốt với chị dâu, anh hai, anh ba thành thân bao lâu nay chưa bao giờ to tiếng với vợ.
Còn anh cả thì khỏi phải nói, đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Có những tấm gương như thế ở trước mặt, cô sợ Tôn Bắc không tốt được như các anh mình, chẳng biết tính sao cho phải, lúc sang tìm bà Lý cũng là để nói chuyện này.
Bà Lý khuyên cô, con người ta phải chung sống lâu mới biết tính nết thế nào, hơn nữa là nhìn cách cư xử của bố mẹ chồng, hai ông bà nhà họ Tôn sống cũng được lắm.
Phương Tứ Ni nghe đã hiểu, chuyện này đúng là mỗi người một số phận.
Bà Lý bảo cho dù định chuyện hôn sự thì cũng không định để Tứ Ni thành thân sớm quá, ít nhất cũng phải đợi đến sang năm khi tròn mười sáu tuổi.
Bà cũng nói với thím Trần như vậy, cứ đính hôn trước, còn ngày cưới để sang năm mới định.
Nếu nhà họ Tôn đồng ý thì cứ sang dạm ngõ.
Thím Trần truyền đạt lại lời cho nhà họ Tôn, nhà họ Tôn chẳng có ý kiến gì, đồng ý để sang năm mới định ngày cưới.
Nhà họ Phương đã đ.á.n.h tiếng trước, thời buổi khó khăn nên không cần bày vẽ những lễ nghi rườm rà.
Nhà họ Tôn hiểu ý, nhưng vẫn nghĩ lúc dẫn cưới không được để Phương Tứ Ni chịu thiệt.
Chọn được ngày lành, hai bên trao đổi lá số (canh thiếp), chuyện hôn sự coi như định đoạt xong.
Từ đó về sau, trước cửa nhà họ Phương luôn thấy bóng dáng Tôn Bắc. Nếu cửa mở, anh ta sẽ giả vờ đi ngang qua chào hỏi mấy anh em nhà họ Phương, nếu Phương Tứ Ni ở trong sân thì anh ta sẽ lén nhìn một cái.
Anh ta cũng lấy danh nghĩa đưa đồ để đến vài lần, đưa một chiếc trâm gỗ tự làm, còn đưa cả một chiếc hộp đựng đồ trang điểm (tráp gương).
Dù ngượng ngùng nhưng Tôn Bắc cũng rất đường hoàng tặng đồ ngay dưới mắt người nhà họ Phương.
Anh ta còn hỏi Phương Tứ Ni muốn gì, hai món anh ta nghĩ ra đều làm xong mang đến rồi, giờ không nghĩ ra cái gì khác nữa, lần sau đến chẳng còn cớ gì.
Hổ T.ử nghe thấy liền giật giật vạt áo cô út, nó muốn một con d.a.o gỗ.
Tôn Bắc mừng rỡ, d.a.o gỗ thì được đấy, không chỉ dễ làm mà kiểu dáng còn nhiều. Anh bế Hổ T.ử lên: "Mai chú làm xong mang sang cho cháu ngay."
Tam Phụng vừa cười vừa kéo tay Hoa Dung: "Thằng Hổ T.ử đúng là cứu bồ cho nó rồi."
Mấy ngày nay người vui nhất nhà họ Phương chính là Hổ Tử, ngày nào Tôn Bắc cũng mang d.a.o gỗ sang cho nó, to nhỏ, dài ngắn, béo gầy đủ cả, mỗi ngày một kiểu không hề trùng lặp.
Hổ T.ử cũng không quên Lâm Nhi, mang sang cho cậu bé hai thanh, cho Lai Phúc một thanh, ba đứa trẻ ngày nào cũng cầm d.a.o đ.á.n.h nhau chí choét ở cửa.
Tam Phụng bảo cô cứ đợi mà xem, sang năm mới định ngày cưới, hơn một năm này xem cậu ta còn đưa được những gì.
Xuân Phấn và Hoa Dung cười đến đau cả bụng, Tứ Ni cũng cười theo: "Chị ba, chị xấu tính thật đấy."
"Ô kìa, xót người ta rồi à."
Phương Tứ Ni bị nói đến đỏ bừng mặt, Xuân Phấn nhẹ nhàng phát vào người Tam Phụng hai cái: "Để chị hai đ.á.n.h nó giúp em."
Vào hạ, thời tiết mỗi ngày một nóng hơn, nhưng mưa cũng năng hơn, lúa trên đồng lớn nhanh như thổi, chẳng mấy chốc đã sắp trổ bông.
Trên quan lộ không còn quan binh, cũng không còn lưu dân bị bệnh nữa, trong huyện có lệnh hạn chế chỉ được vào không được ra.
Ngô Hữu Phú bảo dịch bệnh trong huyện chắc đã được khống chế, chỉ là không biết đã c.h.ế.t bao nhiêu người.
Buổi tối, Phương Đại Xuyên đun nước nóng bưng vào phòng cho Hoa Dung, lúc ra ngoài còn tinh tế đóng cửa lại.
Đợi Hoa Dung lau rửa xong, anh lại hớn hở vào phòng định dùng luôn chậu nước cũ của cô.
Hoa Dung bảo anh đi thay chậu nước khác, giờ nước không thiếu, việc gì phải dùng lại nước thừa của cô.
Phương Đại Xuyên bảo không sao, cởi áo ngoài ra là bắt đầu tắm rửa.
Những giọt nước chảy qua tấm lưng rộng, qua vòng eo săn chắc, thấm ướt một mảng quần.
Hoa Dung nhìn thấy mà mặt hơi nóng lên, lén quay lưng đi.
Phương Đại Xuyên tắm xong mặc áo ngoài vào, đổ nước, cất chậu rồi quay vào phòng đóng cửa lại.
Mấy ngày nay có lẽ sắp mưa, trời oi bức vô cùng, vừa nằm lên giường sưởi Phương Đại Xuyên đã nóng đến vã mồ hôi.
Anh ngồi dậy cởi áo ngoài ra, lập tức thấy mát mẻ hẳn.
Anh nhìn Hoa Dung bên cạnh: "Vợ ơi, trời nóng quá, em cũng cởi ra đi."
Anh nói câu này vốn chẳng có ý đồ gì khác, nhưng nói ra rồi mới thấy có chút không đúng vị.
"Không sao, em không nóng." Hoa Dung hơi ngượng ngùng trở mình, động tác hơi mạnh làm vạt áo bị lật lên, lộ ra một đoạn bụng trắng nõn.
Tâm trí Phương Đại Xuyên hoàn toàn bị đi chệch hướng, anh thổi tắt đèn rồi nằm sát sau lưng Hoa Dung, bàn tay luồn vào từ vạt áo bị lật.
"Vợ ơi, em đổ mồ hôi đầy người rồi này, để anh giúp em cởi ra nhé."
