Đại Hạn Năm Ấy, Ta Gả Cho Đồ Tể - Chương 49: Mưa Đá ---
Cập nhật lúc: 06/02/2026 13:13
Thấy Hoa Dung mở cửa, Phương Đại Xuyên liền vào phòng rồi chốt cửa lại. Hoa Dung nghĩ anh bảo muốn tắm trong bồn nên định đi ra ngoài.
Phương Đại Xuyên ôm chầm lấy người định ra khỏi phòng, trán tựa vào trán cô, hơi thở có chút nặng nề: “Vợ ơi, em không cần ra ngoài cũng được mà.”
Hoa Dung mắng anh “không biết xấu hổ”, rồi vùng ra khỏi phòng.
Phương Đại Xuyên tìm bộ trung y sạch để sẵn, nhanh ch.óng cởi bỏ y phục nhảy vào bồn tắm, dù ngâm bồn rất thoải mái nhưng anh cũng tắm rửa thật nhanh rồi bước ra.
Hoa Dung thấy Phương Đại Xuyên tắm xong mở cửa liền vào phòng, định giúp anh khiêng nước ra ngoài.
Vừa vào phòng, Phương Đại Xuyên đứng sau cánh cửa đã đóng sập lại, cài then chắc chắn.
Trong lòng Hoa Dung đã hiểu rõ, cô không dám nhìn thẳng vào anh: “Hay là cứ khiêng cái bồn tắm này ra trước đã.”
Phương Đại Xuyên bước tới bế bổng cô lên: “Cái đó không vội.”
Nói xong liền hôn tới tấp, nụ hôn ấy đầy rẫy sự nôn nóng.
Phòng tuyến trong lòng Hoa Dung đã sụp đổ, cô đưa tay ôm lấy cổ anh.
Có lẽ vì có bồn tắm nên không khí trong phòng có chút nóng ẩm, trên đầu mũi và cổ của cả hai đều lấm tấm những giọt mồ hôi.
Một người chủ động đòi hỏi, một người nhiệt tình đáp lại, tình cảm nồng nàn sâu đậm.
Ai đó cuối cùng cũng được toại nguyện, tha hồ vùng vẫy.
Hoa Dung muốn thổi tắt đèn dầu, nhưng Phương Đại Xuyên không cho, dáng vẻ đẹp nhất của vợ anh không muốn bỏ lỡ chút nào.
Trong phòng nhiệt độ dần tăng cao, tình ý đong đầy.
Phương Đại Xuyên nhìn người con gái ấy, anh chưa bao giờ biết lại có hương vị khiến con người ta phát điên đến thế.
Hoa Dung đã kiệt sức, chỉ có thể mềm nhũn nằm trong lòng anh.
Phương Đại Xuyên vẫn chưa thấy thỏa mãn, nhưng thấy vợ mệt không chịu nổi cũng đành phải kìm nén lại.
Trời vừa hửng sáng, Hoa Dung còn chưa tỉnh ngủ thì lại bị giày vò một phen.
Cô lại chìm vào giấc ngủ sâu, Phương Đại Xuyên đợi cơm chín mới bưng bát vào phòng gọi cô dậy, bón cho cô từng thìa, uống hết cả bát cháo.
Ăn xong cháo Phương Đại Xuyên ra gian chính trả bát, Hoa Dung nén đau nhức ở thắt lưng và chân, dậy giặt sạch tấm đệm dùng tối qua rồi đem phơi.
Trời nắng được có hai ngày lại âm u trở lại, Hoa Dung mấy ngày nay bị Phương Đại Xuyên quấn lấy, suýt nữa thì quên cả việc chính, làm sao để dựng lán lên đây.
Chưa kịp để Hoa Dung nghĩ ra cách, bầu trời âm u bắt đầu trút xuống mưa kèm theo mưa đá, mưa được khoảng nửa tuần trà, mưa đá rất nhỏ nhưng đập xuống đất cũng nghe tiếng “lộp bộp”.
Ngô Hữu Phú ngay lúc trời còn đang mưa đá đã cùng Triệu Trường Thanh chạy ra đồng, cánh đồng đó chính là mạng sống của cả dân làng.
May mà chỉ mưa một lát, đồng ruộng không gặp vấn đề gì, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Dù mưa đã tạnh nhưng trời vẫn âm u, dân làng bắt đầu lo lắng, năm nay mưa nhiều một cách kỳ lạ, trời cũng luôn tối tăm.
Buổi tối Hoa Dung nói chuyện với Phương Đại Xuyên về vụ mưa đá, nhân tiện cô nhắc đến số vải nhựa mang về làng.
“Anh bảo nếu trận mưa đá đó mà to hơn chút nữa, chẳng phải đồng ruộng tiêu đời hết sao.”
“Ừ, bác Ngô nói thời tiết lại bắt đầu phản thường, cứ âm u thế này sợ lại có mưa đá nữa.”
Hoa Dung giả vờ đột nhiên nhớ ra: “Phải rồi, cái thứ nhặt được trong rừng hôm đó nhìn giống vải nhưng thấy chắc hơn vải nhiều, anh bảo nếu dùng cọc gỗ dựng giá lên, rồi căng nó ra che lên giá, chẳng phải ruộng đồng đều được che chắn hết sao.”
Phương Đại Xuyên nghĩ cũng đúng, thứ đó trong suốt, có ánh nắng vẫn chiếu vào được, ngộ nhỡ có mưa đá thật thì cũng cản được phần nào, dù sao cũng tốt hơn là cứ ngồi đợi bị đập nát.
Anh kéo vợ lại hôn mạnh một cái: “Sao vợ anh lại đáng yêu thế không biết.”
Nói xong lại muốn "chuyện đó", Hoa Dung vội xin tha, bảo anh hãy cho cô một ngày nghỉ ngơi đi.
Ngày hôm sau Phương Đại Xuyên tinh thần phấn chấn đi tìm Ngô Hữu Phú, Ngô Hữu Phú đang đứng trong sân nhà mình nhìn trời lo lắng, chẳng biết khi nào trời mới hửng nắng, đừng có âm u mãi thế này.
Phương Đại Xuyên đến nhà Ngô Hữu Phú nói muốn dùng thứ nhặt được kia để dựng lán che, hai người cộng thêm Ngô Toàn bắt đầu cùng nhau nghiên cứu.
Cuối cùng cũng nghiên cứu ra, thứ vải này nước tưới không thấm, cũng chịu được một số cân nặng nhất định, nếu là trận mưa đá như lần trước, có mưa lâu hơn chút cũng chẳng sợ.
Ngô Hữu Phú vỗ vỗ cuộn vải nhựa: “Đúng là đồ tốt, sao chuyện tốt gì cũng rơi vào thôn mình thế nhỉ.”
Trong lòng ông thực sự có một đống thắc mắc, hôm chuyển đồ vào kho ông không để ý, hôm sau đi kiểm tra lương thực lại thấy tăng lên rồi, ông vội gọi Triệu Trường Thanh đến xem, chuyện này không thể để một mình ông lo lắng được.
Nhưng chuyện này chẳng ai có câu trả lời, chỉ đành để trong lòng.
Ngô Hữu Phú đi tìm Tôn Phú Quý, bảo ông ta mau ch.óng dẫn dân làng đi c.h.ặ.t cây mài nhẵn để làm giá đỡ.
Thoắt cái đã qua bốn năm ngày, ngày thấy mặt trời chỉ có hai ngày, phía Tôn Phú Quý đã chuẩn bị xong gỗ, bắt đầu ra đồng đóng cọc, rồi dùng kết cấu mộng đuôi én để làm giá.
Làm từ lúc trời sáng đến khi tối mịt mới nghỉ, mất bốn ngày trời thì giá đỡ cũng làm xong.
Ngày hôm sau tất cả những người có sức lực trong thôn đều ra khỏi làng, trong một ngày đã phủ được hơn nửa số vải nhựa, số còn lại định bụng ngày mai sẽ phủ nốt.
Sáng hôm sau dậy trời còn u ám hơn, mây đen giăng đầy từng đám lớn.
Dân làng lại tăng tốc độ, trước khi trời tối đã phủ xong hết, lại thử ném vài hòn đá lên mặt vải, thấy chắc chắn rồi dân làng mới yên tâm.
Thấy Phương Đại Xuyên trở về, Hoa Dung biết là đã phủ xong hết rồi, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, theo như hệ thống nhắc nhở, ngày mai sẽ bắt đầu có mưa đá.
Buổi tối, Hoa Dung đang ngủ mơ màng thì bị người ta kéo qua. Dạo gần đây buổi tối đi ngủ cô không mặc áo yếm tự chế, điều này trái lại lại tạo thuận lợi cho Phương Đại Xuyên.
Hoa Dung ban đầu còn từ chối, nhưng Phương Đại Xuyên cứ ôm c.h.ặ.t cô vào lòng mà hôn tới tấp, cho đến khi Hoa Dung bị hôn đến mức toàn thân nhũn ra, vô lực, chỉ đành để mặc anh muốn làm gì thì làm.
Đến lúc hưng phấn, Phương Đại Xuyên bế bổng Hoa Dung lên.
Hoa Dung gục trên vai anh c.ắ.n mạnh một cái, Phương Đại Xuyên bị đau lại càng thêm động tình, ôm c.h.ặ.t lấy người vào lòng, hận không thể khảm cô vào trong xương m.á.u của chính mình.
Sau khi một cuộc "vận động" sảng khoái kết thúc, liền nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng "lộp bộp", âm thanh đó lớn hơn hẳn lần trước.
Tiếng băng đá đập vào chiếc ghế băng trong sân còn vang hơn cả khi đập xuống đất. Những viên mưa đá nhỏ hơn quả trứng gà một chút, đ.â.m thủng cả giấy dán cửa sổ rồi rơi vào trong nhà.
Ngô Hữu Phú mở cửa nhìn những khối băng lớn trút xuống. Đám mưa đá này rơi thì sướng tay đấy, nhưng không biết lớp vải bạt phủ ngoài đồng có chịu nổi không.
Trận mưa đá với những viên không nhỏ hơn quả trứng là mấy kéo dài hơn một canh giờ, đến khi tạnh hẳn thì trời cũng đã mờ mờ sáng.
Ngô Hữu Phú cả đêm không ngủ, mưa đá vừa tạnh là chạy ngay ra đồng, trên đường còn gặp Triệu Trường Thanh, trong thôn cũng có không ít người cùng nhau kéo ra ruộng.
Ra đến nơi xem xét, lớp vải phủ có vài chỗ bị đ.â.m thủng, dân làng chia nhau đi kiểm tra một lượt khắp cánh đồng, cũng may nhờ có lớp vải bạt nhặt về phủ lên mà đại đa số diện tích ruộng đều bình an vô sự.
Tuy nhiên sau trận mưa đá này, trời vẫn cứ âm u.
Ngô Hữu Phú không đợi ai nhắc nhở, trực tiếp bảo dân làng phủ thêm một lớp vải nữa lên trên lớp vải cũ.
