Đại Lão Huyền Học: Hành Trình Trả Nợ - Chương 254: Tổ Tông Mê Mẩn Phim Hoạt Hình

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:38

Tương Ly về phòng, nhìn chiếc TV lớn vừa được lắp đặt, lại thấy khó xử.

“Cái này mở kiểu gì đây?”

Tương Ly sờ sờ chiếc TV, sờ bên trái, rồi sờ bên phải, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ thắc mắc.

Cô nhớ, TV ở nhà Lão Tào rõ ràng là có hình ảnh.

Tại sao chiếc TV mới mua của cô lại đen thui thế này?

Chẳng lẽ những người đó đã bán cho cô một chiếc TV hỏng?

“Cạch.”

Tương Ly đang lẩm bẩm thì nghe thấy một tiếng động nhẹ.

Màn hình TV vốn đen kịt, đột nhiên sáng lên.

Tương Ly lập tức mở to mắt: “Cái… cái TV này sao tự nhiên sáng lên? Có… có hình ảnh rồi!”

Giọng của Lâm Vũ Dung vang lên sau lưng cô: “Là dùng cái này, điều khiển từ xa để mở.”

Tương Ly quay phắt lại, thấy Lâm Vũ Dung đang cầm một vật màu trắng, cỡ bằng lòng bàn tay.

Tương Ly nhanh chóng đi tới, cầm lên xem: “Đây là cái gì?”

“Cái này là điều khiển từ xa.” Lâm Vũ Dung đáp.

Tương Ly nghi ngờ nhìn cô ấy: “Ngươi nhớ ra rồi à?”

Lâm Vũ Dung hơi thất vọng lắc đầu: “Không, nhưng tôi nhớ cách dùng cái này để mở TV.”

Tương Ly có hơi thất vọng, nhưng sự chú ý của cô nhanh chóng bị chuyển hướng.

Nghe lời cô ấy nói, cô kéo tay Lâm Vũ Dung, phấn khích hỏi: “Vậy ngươi mau dạy ta đi, cái này làm sao để TV có hình ảnh?”

Lâm Vũ Dung nghiêng đầu nhìn Tương Ly.

Sao cô ấy lại cảm thấy Tương Ly còn kỳ lạ hơn cả việc cô là một con ma?

Người hiện đại có mấy ai lại không biết mở TV?

Cô có thắc mắc trong lòng, nhưng cũng không dám nói nhiều. Bị Tương Ly kéo đi, cô đành tận tay chỉ cho Tương Ly toàn bộ cách sử dụng điều khiển từ xa.

Tương Ly phấn khích như một đứa trẻ, cầm điều khiển liên tục chuyển kênh TV, chơi đùa vui vẻ, quên hết mọi thứ.

Mười phút sau.

Hạ Tân vẽ xong thêm một lá bùa, thở phào một hơi dài. Cậu cầm lá bùa vừa vẽ, đặt hai lá cạnh nhau để so sánh.

Quả nhiên, nét vẽ của lá thứ hai trôi chảy hơn lá thứ nhất rất nhiều.

Xem ra vẽ bùa nhiều vẫn có tác dụng.

Chỉ tiếc là…

Linh lực của cậu không theo kịp, vừa vẽ xong hai lá bùa đã thấy tinh thần uể oải, chẳng còn chút sức lực nào.

Dường như chỉ cần nằm xuống bàn là có thể ngủ ngay lập tức.

Hạ Tân chấp nhận thực tế, thở dài, lắc đầu mệt mỏi, đứng dậy định về nghỉ ngơi trước, ngày mai tiếp tục cố gắng.

“Đinh đinh đinh.”

Hạ Tân vừa đứng dậy thì nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn đến từ điện thoại.

Theo tiếng động nhìn qua, cậu chợt nhận ra tổ tông quên không mang điện thoại, để lại trên bàn.

Hạ Tân cầm lên xem, điện thoại của Tương Ly không khóa màn hình. Nhấp vào liền thấy tin nhắn do Phó Thời Diên gửi đến.

Phó Thời Diên đã kể cho Tương Ly toàn bộ chuyện gặp một người qua đường bị ngất xỉu hôm nay, nhờ cô nếu có thời gian thì đến bệnh viện xem sao.

Ông lão được cứu rất muốn gặp Tương Ly một lần.

“À đúng rồi, mình quên mất chuyện này…”

Hạ Tân thấy nội dung tin nhắn, nhớ lại lời Tương Ly và Phó Thời Diên nói lúc chia tay, liền cầm điện thoại chạy đến phòng Tương Ly.

Vừa đến cửa, cậu đã nghe thấy tiếng đối thoại bên trong cùng những tràng cười vang.

Hình như là… tiếng phim hoạt hình Tom và Jerry.

Và cả…

Tiếng cười của tổ tông.

Tổ tông tự mở TV rồi sao?

Hạ Tân lẩm bẩm trong lòng, rồi chợt nhớ ra.

À đúng rồi.

Bên cạnh tổ tông còn có Lâm Vũ Dung mà.

Dù cô ấy không còn ký ức gì khác, nhưng chuyện mở TV này chắc vẫn nhớ được chứ?

Hạ Tân vừa nghĩ vừa đẩy cánh cửa không khóa bước vào.

Tương Ly đang nằm sấp trên giường, xem TV và cười ngây ngô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.