Đại Lão Huyền Học: Hành Trình Trả Nợ - Chương 583: Cứu Con Trai Tôi
Cập nhật lúc: 25/12/2025 18:24
Cha Sở hít mạnh một hơi, thân thể bật lên rồi ngay sau đó lại như quả bóng xì hơi mà rơi mạnh xuống giường.
Mẹ Sở thút thít khóc nhỏ nhưng không ai nói ra được một câu trách mắng Sở Tây.
Bà vừa lau nước mắt vừa lẩm bẩm thút thít: "Đều là báo ứng, đều là báo ứng mà, đáng đời, phải chịu thôi..."
Sở Tây cay mũi và kéo Chu Di Nhiên đi ra ngoài.
Ra khỏi phòng bệnh, Chu Di Nhiên mới hoàn hồn, nhìn sắc mặt Sở Tây rồi khẽ hỏi: "Ông xã, anh thật sự không định có con nữa sao?"
Sở Tây gật đầu khẳng định và không hề do dự: "Không cần nữa, dù là trai hay gái, để đứa bé này sinh ra trong gia đình như chúng ta bản thân đã là bất công rồi. Con bảo ba về đón chị Ba là muốn bảo vệ chị Hai và chị Cả thật tốt, không thể để các chị bị liên lụy nữa, chứ không phải muốn có con."
Anh ta nói xong thì nghẹn lại một chút.
Nhìn về phía Chu Di Nhiên, ánh mắt rõ ràng lưu luyến nhưng giãy giụa một lát rồi vẫn ngoảnh mặt đi: "Di Nhiên, anh biết em thích con nít. Nếu em muốn có con... chúng ta ly hôn đi."
Chu Di Nhiên vành mắt đỏ hoe, giơ tay đập vào cánh tay anh ta một cái: "Sở Tây à, em thấy anh đúng là người vô trách nhiệm. Anh còn chưa hỏi em là muốn một đứa con của riêng mình hay là muốn con của anh mà anh đã nói như vậy!"
Sở Tây im lặng.
Chu Di Nhiên hít mũi một cái rồi nắm lấy tay Sở Tây: "Em thích con nít cũng chỉ vì em muốn có một đứa con với anh, nhưng không phải điều bắt buộc. Chúng ta ở bên nhau bao nhiêu năm nay chưa bao giờ là vì con mà ở bên nhau. Hơn nữa, thực ra không cần anh nói, trong tình cảnh bây giờ em không muốn và cũng không dám có con. Dù không có khả năng nhưng em sợ con của chúng ta sẽ đi vào vết xe đổ."
Cô ta nhìn Sở Tây và cười một cái, giọng nói rất kiên định.
"Cho nên, chúng ta không cần con nữa."
Sở Tây nhìn Chu Di Nhiên, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ta, cúi đầu xuống và hai vai khẽ run lên.
...
Tương Ly và Hạ Tân mua xong gỗ kim tuyến nam, Tôn sư phụ thấy họ khó mang nên bảo học trò lái xe ba gác để giúp chở gỗ về.
Tương Ly và Hạ Tân cùng ngồi trên xe ba gác.
Cô vẫn là lần đầu tiên ngồi xe ba gác, nhìn cấu tạo của chiếc xe thấy nó giống xe ngựa thời xưa hơn vì thiết kế khá đơn giản.
Tương Ly nhìn một cái là hiểu ngay nên không còn sự hưng phấn như lúc lần đầu đi ô tô nữa.
Nhưng ngồi trên xe ba gác, gió mát thổi đến vẫn thoải mái hơn đi bộ rất nhiều.
Đúng lúc chiếc xe sắp đến Kiêu Dương Quán, điện thoại của Hạ Tân bỗng reo lên.
Cậu ta cầm lên xem, là cuộc gọi từ cô gái mèo, Mèo Muội Muội.
Hôm qua khi mọi người nhìn Tương Ly nhặt hài cốt, Mèo Muội Muội đã lén xin thông tin liên lạc của Hạ Tân, nói là để tiện liên lạc.
Thích Quốc Văn cũng riêng thêm thông tin liên lạc của cậu ta.
Chuyện nhà họ Thích hôm qua vừa kết thúc thì hôm nay Mèo Muội Muội lại gọi.
Hạ Tân hơi tò mò nên nghe máy: "Alo, cô Thích?"
"Có phải Tiểu sư phụ Hạ Tân không?" Giọng Mèo Muội Muội hơi căng thẳng.
Hạ Tân còn chưa nói gì thì đã nghe thấy bên phía cô ta có tiếng ồn ào hỗn tạp, giống tiếng khóc của phụ nữ và tiếng la hét của đàn ông.
Cậu ta nghe thấy một người phụ nữ, giọng khóc the thé: "Họ nghe điện thoại chưa? Mau, mau đưa điện thoại cho tôi!"
Bên kia có chút xáo động.
Giống như đang giằng co điện thoại.
Ngay sau đó Hạ Tân nghe thấy một giọng quen thuộc: "Có phải Quán chủ đại sư của Kiêu Dương Quán không? Người cứu con trai tôi, cứu con trai tôi đi!"
Hạ Tân nghe giọng này, ngẫm nghĩ kỹ thì quả nhiên là giọng của Cố Mẫn, mẹ của Thích Trường Hồng!
