Đại Lão Huyền Học: Hành Trình Trả Nợ - Chương 638: Lão Tổ Tông Tự Tay Làm Y Phục
Cập nhật lúc: 25/12/2025 18:32
Tương Ly tỏ vẻ không muốn nói thêm và Dì Béo cũng hiểu chuyện nên không hỏi nữa.
“Có chứ có chứ cô đợi một chút tôi đi lấy cho.”
Tương Ly nói một tiếng cảm ơn.
Dì Béo liền quay người bước vào phòng hàng.
Một lát sau bà ôm một chồng giấy trắng và giấy xám đi ra.
“Tiểu quan chủ giấy cô cần ở đây hết rồi. Cái này cũng không đắt lắm cô đưa tôi hai mươi đồng tiền vốn là được.”
Dì Béo rất sảng khoái và chỉ lấy đúng tiền vốn.
Hạ Tân nghe vậy liền lấy điện thoại ra quét mã.
Sau khi thanh toán Hạ Tân nhanh nhảu nói:
“Cảm ơn Dì Béo.”
“Khách khí gì.” Dì Béo phẩy tay cười ha hả rồi hỏi tiếp:
“Tiểu quan chủ này nếu cô tự làm hình nhân giấy thì cô có cần khung tre không. Phải dùng khung tre làm giá đỡ thì hình nhân mới không bị xẹp xuống.”
“Tôi biết nhưng không cần cảm ơn.”
Tương Ly khẽ gật đầu nói lời cảm ơn rồi quay người rời đi.
“Dì Béo hôm khác con lại qua tìm dì tâm sự nhé bọn con về trước đây.”
Hạ Tân vừa lùi bước vừa vẫy tay chào Dì Béo.
Dì Béo cũng vẫy tay với cậu sau đó quay vào nhà và còn lẩm bẩm:
“Vị tiểu quan chủ này thật là kỳ lạ lại còn muốn tự làm hình nhân giấy nữa chứ...”
“Lão Tổ Tông chúng ta định làm hình nhân giấy gì?” Hạ Tân đuổi kịp Tương Ly và đưa tay san sẻ bớt phần lớn giấy trắng trong tay cô ấy rồi tò mò hỏi.
Tương Ly nhướng mày:
“Ai nói ta muốn làm hình nhân giấy?”
Hạ Tân sững sờ:
“Không phải làm hình nhân giấy sao?”
Nếu không làm hình nhân giấy thì mua giấy để làm gì.
Tương Ly lãnh đạm nói:
“Loại giấy này không chỉ dùng để làm hình nhân giấy mà còn có thể làm y phục.”
Hạ Tân ngờ vực:
“Y phục?”
Tương Ly chậc một tiếng đầy vẻ khó chịu:
“Lát nữa làm ngươi sẽ biết.”
Hạ Tân ồ một tiếng và trong lòng tràn đầy tò mò có chút mong đợi xem rốt cuộc Tương Ly định làm gì.
Sau khi Tương Ly và Hạ Tân trở về Kiêu Dương Quán cô liền dẫn Hạ Tân vào Phòng Thiên Vị.
“Phó Nhị!”
Vừa bước vào Tương Ly liền cất tiếng gọi lớn.
“Lão Tổ Tông gọi tiểu nhân có gì phân phó?”
Giây tiếp theo Phó Nhị đã lướt qua cửa sổ bay vào.
Nhìn hướng hắn bay vào có lẽ là từ hậu viện đến.
Tương Ly đặt đống giấy lên bàn và nói:
“Để Hạ Tân đo kích thước cho ngươi.”
Hạ Tân vừa định đặt giấy xuống nhưng nghe Tương Ly nói thế liền hiểu ra:
“Lão Tổ Tông người muốn làm y phục cho Phó Nhị sao?”
Tương Ly ừm một tiếng rồi nhìn sang Phó Nhị:
“Nhanh lên.”
Phó Nhị nhìn đống giấy trắng và mừng rỡ nói:
“Lão Tổ Tông thật sự muốn làm y phục cho tiểu nhân sao?”
“Đúng vậy ngươi phối hợp một chút.” Tương Ly đi đến bên bàn rồi ngồi xuống.
Phó Nhị vui sướng vô cùng và lập tức hân hoan đứng thẳng trước mặt Hạ Tân:
“Mau đo cho ta.”
“Trong phòng con có thước người đợi con đi lấy đã.”
Hạ Tân đặt giấy xuống nói với Phó Nhị một tiếng rồi chạy ra ngoài.
Trước đây cậu cũng thích làm một số đồ thủ công nên có sẵn vài dụng cụ cơ bản.
Rất nhanh Hạ Tân đã cầm một chiếc thước dây quay lại và bắt đầu đo kích thước cho Phó Nhị.
Cậu chưa từng làm y phục cho ai nên không biết nên đo những chỗ nào và đành đo đại thể các bộ phận rồi ghi lại số liệu và đưa cho Tương Ly.
Tương Ly liếc nhìn những số liệu đó nhưng lại nói:
“Đưa cho ta làm gì?”
Hạ Tân khựng lại:
“Lão Tổ Tông không phải muốn làm y phục sao. Đây là số đo để làm y phục.”
“Ta biết.” Tương Ly đẩy số liệu lại:
“Nhưng những kích thước này là để cho ngươi xem ngươi làm đi.”
Hạ Tân lập tức mở to mắt:
“Con làm sao? Con chưa từng làm những thứ này bao giờ...”
Tương Ly thong thả tự rót cho mình một chén trà rồi nằm xuống chiếc ghế trường kỷ bên cạnh vừa uống nước vừa lắc lư nói:
“Dù sao sau này cũng sẽ phải do ngươi làm vậy thì bắt đầu luyện tập từ bây giờ đi.”
