Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 16
Cập nhật lúc: 17/02/2026 17:03
Trước khi Trọng Nghiệp rời đi, anh ta hỏi Thần Hy:
“Cô đi cùng chúng tôi một chuyến hay để chúng tôi cử chuyên cơ đưa cô về trước?”
Thần Hy suy nghĩ một chút, lúc đến có đi ngang qua một nơi bán đ-á thô, cô định mua một ít mang về làm mấy tấm bùa bình an linh tinh, “Không cần đâu, tôi ở bên này còn chút việc riêng phải giải quyết, chúng ta tạm biệt ở đây thôi.”
Trọng Nghiệp nghe cô nói vậy, lập tức sắp xếp người đưa Thần Hy đến nơi cô cần làm việc. Trước khi đi, anh ta trịnh trọng cúi người chào Thần Hy một cái.
“Cảm ơn cô, hôm nay nếu không có cô, đám tội phạm đó sẽ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, những chiến sĩ hy sinh sẽ không ngừng tăng lên, những người dân bị hại cũng sẽ không đếm xuể. Cô là một đại anh hùng!”
Thần Hy:
“...”
Không, các anh mới là những đại anh hùng!
Những người vốn nghi ngờ cô lúc trước cũng lần lượt làm theo Trọng Nghiệp, cúi người chào và cảm ơn cô, đồng thời bày tỏ lời xin lỗi vì sự nghi ngờ trước đó.
Thần Hy cũng không ngần ngại mà nhận lấy lễ này, chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đủ đầy.
Lực tín ngưỡng của mười mấy người tuy chỉ làm khí hải khẽ lay động một chút, nhưng Thần Hy hiểu một đạo lý: Tích tiểu thành đại.
Nhanh ch.óng chiếc xe đã đưa Thần Hy đến chợ mua bán đ-á thô.
“Đại sư, đến nơi rồi!”
Thần Hy vì quá buồn ngủ nên từ lúc lên xe đã bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi, lúc này chậm rãi mở mắt ra, bên ngoài chính là con phố đ-á thô.
Trước khi xuống xe, cô nhìn qua gương chiếu hậu thấy người lái xe, ánh mắt định lại:
“Cảm ơn anh, nhưng anh chờ tôi trên xe một lát nhé.”
Thần Hy nói xong câu đó liền xuống xe, đi thẳng về phía cửa hàng phục cổ ‘Hộp Bách Bảo’ phía trước. Tiểu Trần lái xe không hiểu gì cả, gãi gãi đầu, đại sư định làm gì thế, mình còn đang vội về báo cáo mà!
Lẽ nào đại sư định làm xong việc rồi cùng mình về sở...
Khi Thần Hy quay lại thì thấy Tiểu Trần đang thẫn thờ với đôi mắt sáng rực, chẳng biết đang nghĩ gì mà niềm phấn khích sắp tràn ra khỏi mắt luôn rồi. Cô bất lực gõ vào cửa kính xe:
“Này, bùa bình an vừa vẽ xong đấy, tặng anh.”
Tiểu Trần mặt đầy vui sướng, hai tay chùi chùi vào người, vô cùng thành kính đón lấy:
“Cảm ơn đại sư! Cô làm xong việc rồi à? Có muốn cùng tôi về không?”
“Không cần đâu, tôi còn chưa làm xong việc.”
Thần Hy xua tay, đi về phía chợ:
“Trên đường chú ý an toàn, nhớ luôn mang theo lá bùa bên mình đấy.”
Nghe vậy Tiểu Trần thất vọng gật đầu, cũng rất nghe lời cất món đồ vào trước ng-ực:
“Đây là đại sư tặng mình, mình phải cất cho kỹ mới được, hì hì, về phải khoe với bọn họ một trận mới được...”
Một tiếng ‘Vù’ vang lên, anh ta nhấn ga phóng thẳng về phía sở cảnh sát.
Sau khi tạm biệt mọi người, Thần Hy đặt trước một phòng khách sạn. Bây giờ trên dưới người cô toàn là bụi bẩn, một người yêu sạch sẽ như cô không cho phép mình xuất hiện trước công chúng như vậy.
Kinh nghiệm kiếp trước mách bảo cô rằng, lấm lem bụi đất mà đi mua đ-á thô sẽ bị người ta coi thường!
Trước khi tắm, Thần Hy đặt một phần cơm trên điện thoại.
Vừa mặc quần áo xong, shipper Tiểu Lam cũng giao thức ăn đến đúng lúc. Thần Hy nhận được cơm liền ăn lấy ăn để.
Kiếp trước cô vốn là người ham ăn, dù sau này tu luyện đến mức không cần ăn cũng được nhưng cô vẫn không kiềm chế được ham muốn mà thường xuyên xuống núi. Tiểu đồ đệ của cô lại càng chiều cô, thỉnh thoảng lại làm cho cô những món ngon. Đang ăn bỗng khựng lại, đôi mắt thoáng hiện vẻ u buồn...
Cũng không biết hiện giờ anh ta sống thế nào? Có chăm chỉ tu luyện không?
Thôi, nghĩ nhiều làm gì, mỗi người đều có số mệnh riêng. Đi ngủ một giấc cái đã.
Đến khi cô tỉnh dậy thì đã là sáng sớm hôm sau. Giấc ngủ này kéo dài ròng rã mười mấy tiếng đồng hồ!
Sau khi tỉnh dậy Thần Hy tinh thần sảng khoái, toàn thân tràn đầy sức mạnh. Trước khi ra khỏi cửa cô lấy mũ lưỡi trai và khẩu trang trong ba lô ra đeo vào.
Nơi cá rồng lẫn lộn này thì cứ khiêm tốn một chút vẫn tốt hơn, ai biết được liệu có nhân vật lợi hại nào không. Cô hiện tại vẫn chưa hồi phục, cẩn thận một chút vẫn là hơn cả.
Chương 13 Mưu tính cho sau này
Hai bên đường là đủ loại cửa hàng đ-á thô, trang trí đa phần theo phong cách phục cổ giống kiến trúc cổ đại.
Cửa hàng đầu tiên chính là nơi hôm qua Thần Hy vào mua giấy vẽ bùa, bên trong chủng loại phong phú, cũng có nhiều thứ quý hiếm. Đi dọc theo con phố, cũng có nhiều cửa hàng tương tự, nhưng đa phần vẫn là kinh doanh đ-á thô.
Tất nhiên ngoài cửa hàng ra thì xung quanh cũng có không ít sạp hàng vỉa hè, phần lớn bày bán những mẩu đ-á thô vụn. Những người không hiểu về đ-á thô mà lại muốn nhặt được món hời thì sẽ rất dễ bị mất tiền.
Nhưng cũng có ngoại lệ.
Những nguyên liệu đó cũng từng xuất hiện bảo vật.
Thần Hy lẫn vào trong đám đông, ánh mắt tùy ý lướt qua các sạp hàng, và đúng như dự đoán, không có khối đ-á thô nào có chất lượng tốt cả.
Mãi cho đến nửa tiếng sau, Thần Hy ánh mắt bỗng khựng lại, dừng ở một sạp hàng.
Đó là một khối đ-á thô có vẻ ngoài tầm thường, lẫn trong một đống đ-á thô trông đẹp mắt khác nên trông nó khá nổi bật.
Vừa hay có một vị khách ngồi xổm xuống, vẻ mặt đầy ghét bỏ gạt khối đ-á đó sang một bên, miệng lầm bầm c.h.ử.i:
“Ông chủ, thế này không được đâu nhé, loại đ-á này mà cũng bày lên sạp, bộ không sợ làm hỏng bảng hiệu của mình à, xui xẻo thật!”
Ông chủ cười xòa, tiện tay gạt khối đ-á đó ra xa hơn một chút:
“Đúng thế, đa tạ ông anh đã giúp tôi dời nó sang một bên.”
Nói xong ông ta tiện tay cầm một khối đ-á trông đẹp mắt lên, khuyên nhủ vị khách:
“Anh xem khối đ-á này thế nào? Bên trong chắc chắn có hàng đấy!”
Vị khách đó nheo mắt nhìn một hồi, dường như vẫn chưa yên tâm liền lấy ra một chiếc kính lúp xem lại lần nữa. Trong mắt đầy ý cười nhưng ngoài mặt lại cố tỏ ra thản nhiên:
“Được rồi, lấy khối này đi.”
Ông chủ cười hớn hở, không đợi được mà nói ngay:
“Một vạn rưỡi, anh xem là trả tiền mặt hay quẹt thẻ?”
Cuối cùng sau một hồi mặc cả qua lại giữa hai bên, thương vụ được chốt ở mức năm nghìn năm trăm tệ.
Thần Hy đối với mức giá này chỉ mím môi cười nhạt.
Đúng là mua sự kích thích!
Kiếp trước, Thần Hy ở thế giới tu linh cũng thường xuyên dẫn tiểu đồ đệ đi đ-ánh cược đ-á. Lúc đầu cô toàn dùng thiên nhãn để cược, sau đó thấy vô vị quá nên từ bỏ việc dùng thiên nhãn, dựa vào bản năng để cược. Qua vô số lần thành bại, cô đã luyện được năng lượng cược đ-á siêu phàm.
