Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 37
Cập nhật lúc: 17/02/2026 20:02
Trong phòng livestream, “Vạn Thủy Thiên Sơn” tắt video, gọi điện thoại cho mẹ mình.
Ba phút sau, “Vạn Thủy Thiên Sơn” kết nối lại, sắc mặt khó coi thấy rõ.
【Sao vậy, mẹ bạn nói gì rồi, sao cảm giác cậu nhóc này đột nhiên trưởng thành thế?】
【Đoán là không phải cô ruột rồi, nhìn sắc mặt cậu ấy tệ hẳn đi kìa.】
【Rốt cuộc là câu trả lời gì mà đã biến một chàng trai hay cười thành hoàng t.ử u sầu thế này?】
【Đây chính là cái gọi là nấm mồ của hôn nhân sao?】
“Vạn Thủy Thiên Sơn”
đôi mắt rơm rớm nước nhìn Thần Hy, ấm ức nói:
“Đúng là không phải cô ruột thật, bà ấy chỉ là người bà nội tôi nhặt về để làm con dâu nuôi từ bé cho bố tôi thôi. Sau này bố tôi gặp mẹ tôi nên không cưới bà ấy. Nhưng dù vậy thì có liên quan gì đến việc bà ấy hại tôi hay không chứ?”
Cô vẫn luôn đối xử với anh ta như con đẻ!
“Đúng vậy! Vậy bạn có biết cô bạn luôn thầm thương trộm nhớ bố bạn không? Vốn dĩ bà ta cứ ngỡ sẽ được gả cho người mình yêu, cuối cùng người mặc váy cưới gả cho bố bạn lại không phải bà ta. Bạn đoán xem bà ta có hận mẹ bạn không, và có hận cả bạn - người do mẹ bạn sinh ra không?”
【Mối quan hệ này có chút rắc rối nhỉ, yêu hận tình thù sao?】
【Anh không yêu tôi, tôi g-iết vợ con anh. Thâm độc thật!】
【Thấy chưa, đừng có rảnh rỗi đi trêu ghẹo người ta, cẩn thận mất mạng như chơi đấy.】
【Tôi thấy bà cô này đúng là đồ vô ơn. Gia đình người ta nuôi nấng bà ta khôn lớn, vậy mà chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà hại người, đúng là tâm địa đen tối.】
【Cũng may “Vạn Thủy Thiên Sơn” là một chàng trai thần kinh thô, nếu không chắc phát điên vì mấy cái tin sốc này mất.】
“Vạn Thủy Thiên Sơn” cảm thấy như sét đ-ánh ngang tai, đây toàn là những tin tức nổ não gì vậy?
Cô thích bố á?
“Vạn Thủy Thiên Sơn” bắt đầu suy nghĩ m-ông lung, nhớ lại từng chút một chuyện quá khứ, dường như đúng là có chuyện như vậy.
Ví dụ như mỗi lần cô đều lén nhìn bố, trong ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và yêu thương nồng đậm như sắp tràn ra ngoài.
Lúc đó anh ta cứ ngỡ đó là sự kính trọng.
Ví dụ như cô thường xuyên soi mói và chê bai mẹ...
Hóa ra mọi chuyện đều đã hiển hiện từ lâu, chỉ là mỗi người bọn họ chưa từng nghĩ theo hướng đó mà thôi!
Thần Hy thấy anh ta thay đổi sắc mặt liên tục, biểu cảm như vừa ăn phải phân, liền nói tiếp:
“Cô bạn luôn rất căm thù gia đình bạn, cho nên lần này cô gái bà ta giới thiệu cho bạn là thật, nhưng không phải là người sống, mà là một người vừa mới qua đời cách đây không lâu.
Bà ta xin ngày tháng năm sinh của bạn cũng chỉ là để đem đi cho họ xem ngày hợp bát tự. Rất trùng hợp là bạn và cô gái đó cực kỳ môn đăng hộ đối. Một lát nữa thôi cô bạn sẽ gửi tin nhắn bảo bạn ăn mặc chỉnh tề để bà ta đón đến nhà bạn bà ta gặp mặt.”
“Chuyện này chưa thấy nói...”
Mới nói được nửa câu, âm báo tin nhắn của anh ta vang lên. Mọi người thấy mắt anh ta trợn tròn, vẻ mặt đầy sợ hãi.
“Đại sư, cô gửi tin nhắn đến rồi, y hệt như những gì cô nói. Tôi phải làm sao đây, tôi có nên đi không? Nếu không đi thì có ch-ết ngay không, mà đi thì có ch-ết tại chỗ không?”
“Thực ra đi gặp mặt chỉ là để cô gái đó xem tướng bạn xem cô ta thấy bạn thế nào. Nếu hài lòng thì chuyện thành, không hài lòng thì đổi người. Bạn vẫn có 50% cơ hội sống sót đấy.
Ngoan, đừng sợ, con trai! Nếu chuyện thành, cô bạn còn kiếm được một triệu đấy!”
“Vạn Thủy Thiên Sơn” hơi ngẩn ra, đột nhiên nổi khùng:
“Cái loại người gì vậy, tôi chỉ đáng giá bấy nhiêu tiền thôi sao? Dù thế nào cũng phải vài chục triệu chứ, cái gia đình này keo kiệt quá. Tôi không đồng ý!”
【Đúng là có chút keo kiệt thật.】
【Với nhan sắc và chỉ số thông minh này của “Vạn Thủy Thiên Sơn” thì ít nhất cũng phải một trăm triệu.】
【Cười ch-ết mất, lúc nào rồi mà còn quan tâm đến việc đáng giá bao nhiêu tiền, dì còn đang lo thay cho bạn đây này.】
【Tại sao bà cô kia lại muốn hại bạn ấy chứ, dù không phải cô ruột thì cũng không đến mức làm tuyệt tình như vậy.】
“Ơ, không đúng, đại sư cô lại trêu tôi rồi.”
“Vạn Thủy Thiên Sơn” có chút ấm ức nói:
“Tôi không quan tâm, đại sư cô phải cứu tôi, nếu không sau khi ch-ết đêm nào tôi cũng vào phòng cô khóc lóc, khiến cô không được yên thân đâu.”
Thần Hy cạn lời với lối tư duy nhảy vọt của anh ta, gật đầu:
“Đừng sợ, có tôi ở đây không ai có thể lấy mạng bạn được đâu.”
“Vạn Thủy Thiên Sơn”
đôi mắt cún con lập tức sáng rực lên:
“Thật sao? Tôi yêu cô quá đại sư ơi.”
Thần Hy tiếp tục lên tiếng:
“Nhưng bạn phải nghe lời tôi.”
“Vạn Thủy Thiên Sơn” gật đầu lia lịa.
Thấy anh ta đồng ý, cô liền dặn dò tiếp:
“Bây giờ hãy mặc bộ quần áo đẹp nhất trong tủ của bạn vào, sau đó đi đến địa chỉ mà cô bạn đã nói. Nhớ là phải mở video suốt quá trình, tốt nhất là đeo tai nghe để tiện liên lạc.”
Thần Hy dặn dò anh ta từng việc một.
“Vạn Thủy Thiên Sơn”
úp điện thoại xuống, tiếng lùng sục tìm quần áo vang lên trong phòng livestream, rất nhanh sau đó mọi thứ trở lại yên tĩnh.
Lúc này “Vạn Thủy Thiên Sơn” vừa chỉnh đốn xong bản thân, tiếng gõ cửa cũng vang lên đúng lúc này.
Anh ta không dám nhích bước, vô cùng sợ hãi cầu cứu Thần Hy:
“Đại sư, có phải đi mở cửa không?”
Chương 29 Bạn còn nhớ tôi không?
Thấy anh ta vô cùng sợ hãi, Thần Hy lên tiếng an ủi:
“Bạn đừng sợ, có tôi ở đây!
Hơn nữa, cho dù bạn đã đặt một chân vào quan tài rồi, tôi cũng có thể kéo bạn ra. Bây giờ hãy mở cửa ra, sau đó đi theo họ.”
“Vạn Thủy Thiên Sơn” vốn là người thần kinh thô, lúc này nhận được sự khẳng định của đại sư, liền nhanh ch.óng hồi m-áu, dồn hết can đảm mở cửa phòng.
Ngoài cửa là một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi tuổi, mày kiếm mắt sáng, tướng mạo điển trai, toàn thân tỏa ra một khí chất lạnh lùng khó gần.
Khi nhìn thấy “Vạn Thủy Thiên Sơn”, anh ta hơi ngẩn ra, ánh mắt quét qua toàn thân anh ta một lượt, nhướng mày:
“Liễu Loan?”
“Vạn Thủy Thiên Sơn” ngơ ngác gật đầu, má ửng hồng, trông y hệt như một cô gái nhỏ khi gặp được đối tượng trong lòng, đầy vẻ thẹn thùng.
Chưa đợi anh ta nói gì, người đàn ông cao lớn kia đã quay người đi về phía thang máy.
Thấy người không đi theo, anh ta quay đầu lại, nhíu mày:
“Không đi à?”
“Hả?”
Liễu Loan lúc này mới kéo lại được tâm trí, ảo não c.ắ.n c.ắ.n môi dưới, vội vàng đuổi theo.
Sau khi lên xe, người đàn ông nhìn qua gương chiếu hậu thấy Liễu Loan ngồi chễm chệ ở ghế sau, có một khoảnh khắc không hài lòng, nhưng vẫn lên tiếng:
“Tôi họ Thẩm, tình cờ có việc ở gần đây, cô của cậu bận việc đột xuất nên nhờ tôi đưa cậu đi.”
“Hả? À, tôi biết rồi, cảm ơn anh.”
