Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 98
Cập nhật lúc: 18/02/2026 01:03
“Thế còn cây cọ lớn ở gần mộ này thì sao?”
“Cái này hình như là do anh cả tôi trồng, anh ấy cũng nghe người ta nói tốt cho mộ phần nên trồng vài năm trước.”
Chú Vương nói xong mới nhận ra có gì đó không ổn.
Ông vội vàng truy vấn:
“Đại sư, hai cái cây này có vấn đề gì sao?”
Chương 76 Di dời tận gốc cây ở mộ phần
【Đúng thế, cái cây này trông có vẻ không vấn đề gì nhỉ, tôi đi tảo mộ Thanh minh, thấy bên cạnh mộ nhà tôi cũng có rất nhiều cây.】
【Đúng vậy, làng bên chúng tôi cũng thế, đều mọc đầy cây nhỏ các thứ.】
【Tôi nhớ ông nội tôi ngày trước từng nói, bên cạnh mộ không được trồng cây cọ và cây xuân, hai loại này là cây hung, sẽ mang đến bất hạnh cho gia đình.】
【Bạn không nói tôi còn không chú ý, bên cạnh và trên mộ nhà chú Vương, hình như chính là hai loại cây này!】
Thần Hy:
“Mọi người nói đúng rồi đó, xem ra ông nội của vị khán giả này cũng là người trong nghề.
Cây cọ và cây xuân đúng là cây hung, bình thường không ai trồng cây hung ngay cạnh mộ đâu, nếu không sẽ khiến con cháu đời sau không được yên ổn, không ch-ết cũng bị thương.”
Chú Vương thốt lên:
“Vậy nên những chuyện xui xẻo nhà tôi gặp gần đây là do hai cái cây này sao?”
“Ừm, đúng là như vậy.”
“Thằng ranh con khốn kiếp dám hãm hại nhà tôi, đúng là chán sống rồi.”
Chú Vương phẫn nộ c.h.ử.i rủa.
Chửi xong, có lẽ cảm thấy mình thất lễ, ông lộ vẻ mặt ngượng ngùng:
“Đại sư, vậy bây giờ phải làm sao? Tôi đều nghe theo cô.”
【Chú ơi, sao chú thay đổi thế? Nói chuyện thô lỗ quá.】
“Tôi thô lỗ? Tôi không đi đ-ánh nó một trận đã là may rồi, đúng là đồ lòng lang dạ thú, dám muốn hại nhà họ Vương chúng tôi tuyệt tự!”
Trong mắt chú Vương lóe lên một tia lệ khí, trong lòng toan tính, chờ chuyện này qua đi, phải đi dạy cho thằng ranh con dám lừa anh cả trồng loại cây hại người này một bài học.
Thần Hy bất lực lắc đầu, ngắt lời:
“Cây nhỏ trên mộ không lớn lắm, chắc là chưa đ-âm xuyên qua quan tài, chỉ cần nhổ bỏ là được, nhưng cái cây bên cạnh này thì hơi khó xử lý.”
Chú Vương đang lúc nóng giận, đầy đầu đều là chuyện về dạy dỗ thằng ranh kia, không nghe rõ lời Thần Hy lắm, ngẩn người ‘a’ một tiếng.
Thần Hy đành phải kiên nhẫn lặp lại nguyên văn một lần nữa.
Chú Vương nghe xong chuyện Thần Hy nói thì có chút lo lắng, chuyện này mà ngay cả đại sư cũng không có cách nào thì nhà họ Vương chẳng phải là xong đời rồi sao.
Ông lập tức hỏi:
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Nếu chuyện này không xử lý, nhà tôi chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục gặp chuyện. Hay là tôi về lấy cái cưa cưa nó đi?”
Thần Hy hơi nhíu mày, ngăn cản:
“Không được, cây này trông có vẻ cũng có năm tháng rồi, rễ chắc hẳn đã ăn sâu vào trong quan tài, nếu đột ngột cắt đứt sẽ làm tổn thương đến gốc rễ con cháu...”
Chú Vương thấy thế này cũng không được, thế kia cũng không xong, lo lắng đến toát mồ hôi, “Vậy phải làm sao đây?”
“Chú về tìm ít người, đào tận gốc cây này lên, đem trồng đi nơi khác.”
Chú Vương nghe vậy, liên tục gật đầu:
“Được, tôi đi tìm người đến giúp ngay đây.”
Sau khi về đến làng, chú Vương và dì Hoàng gặp nhau, hai người dặn dò con cái trông nhà để đề phòng có người đến viếng.
Chú Vương và dì Hoàng sau khi ra khỏi nhà cũng không trực tiếp đi tìm người, mà đi đến chi bộ thôn ở phía đông làng, thông báo với trưởng thôn một tiếng:
“Trưởng thôn, tôi có tìm một đại sư xem bói, cô ấy xem phong thủy tổ mộ cho chúng tôi, nói nhà tôi sở dĩ rơi vào cảnh ngộ như hiện tại là do cái cây bên cạnh mộ gây ra, cho nên tôi muốn nhờ mấy người trong làng giúp một tay di dời nó đi, nhưng tình hình nhà tôi ông cũng biết đấy, không nhất định mời được người, cho nên chúng tôi muốn mượn danh nghĩa của ông đi gọi người.”
Trưởng thôn nghe bọn họ nói vậy, trong lòng cũng thắt lại, lập tức đồng ý ngay.
“Không sao, chuyện lớn quan trọng hơn, cứ lấy danh nghĩa của tôi mà gọi người, hy vọng nhà họ Vương các ông có thể vượt qua kiếp nạn này.”
Nửa tiếng sau, chú Vương và dì Hoàng mượn danh tiếng của trưởng thôn đã tìm được bốn năm gã đàn ông lực lưỡng, mỗi người cầm một cái xẻng, tụ tập ở đầu làng.
“Tôi nói này lão Vương, ông đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, một cái cây như thế sao lại chướng mắt nhà ông được, lại cứ phải chọn cái lúc dầu sôi lửa bỏng này mà dời nó đi?”
“Đúng thế, ông cũng không chê mệt à, đã bao lâu rồi không chợp mắt, sao lại đột nhiên nhớ đến chuyện này chứ?”
“Trước đây tôi thấy anh cả ông cứ nhất quyết trồng cái cây đó, tôi còn ngăn cản đấy, ông ấy lúc đó còn rất tức giận mắng tôi một trận, nói tôi không có ý tốt, ông xem chuyện này nháo ra thế này, không ngờ lúc đó tôi lại đoán đúng! Đây quả nhiên không phải điềm báo tốt lành gì.”
Chú Vương nghe bọn họ nói dăm ba câu, cũng không giải thích gì nhiều, chỉ cười khách khí:
“Vất vả cho mọi người quá, đợi chuyện này xong xuôi, tôi sẽ trả cho mỗi người ở đây hai trăm tệ tiền công.”
“Khách sáo quá rồi, đều là hàng xóm cả, không cần phải khách sáo thế đâu.”
“Đúng thế, giúp đỡ lẫn nhau mà, không cần làm khách sáo thế.”
“Chúng ta tình nghĩa bao nhiêu năm rồi, không cần đâu, chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
Mọi người giả vờ khách sáo từ chối, nhưng chú Vương không định nợ ân tình của bọn họ, những người này ngoài miệng nói hay thế thôi, thực chất trong lòng không biết đang rủa sả nhà ông thế nào đâu, số tiền này ông nhất định phải trả!
Nếu là ngày xưa, ông có lẽ sẽ tin vào sự khách sáo của bọn họ, nhưng bây giờ thì không, không đi chiếm hời của người khác, cũng sẽ không để người khác bắt nạt mình.
【Chú ơi, cháu thấy họ cũng không giống như chú nói, cố ý tránh mặt chú mà?】
【Hình như đúng là vậy, nếu thật sự tránh mặt chú thì ước chừng cũng không gọi được nhiều người đến giúp thế này đâu.】
【Quan hệ giữa người với người nói không rõ được, rốt cuộc thế nào thì trong lòng mỗi người là rõ nhất.】
【Thật ra tôi luôn có một linh cảm, nếu người trong làng thật sự cố ý xa lánh bọn họ như lời họ nói, liệu có khả năng bản thân nhà họ Vương có tiếng xấu trong làng không? Cho nên khi xảy ra chuyện mới không ai muốn đến, một là sợ dính phải thứ không sạch sẽ, hai là không cần thiết vì tình cảm không sâu đậm.】
【Bạn không nói tôi cũng không để ý, giờ nghĩ lại lúc nãy khi hai vợ chồng già đi mời người, những người này đều không tình nguyện, cuối cùng phải lôi danh nghĩa trưởng thôn ra họ mới miễn cưỡng đồng ý.】
Dì Hoàng nhân lúc chú Vương đi mời người cuối cùng, đã chạy đến tiệm tạp hóa mua lại mấy bao thu-ốc l-á, chia cho mỗi người đến giúp một bao để tỏ lòng cảm ơn.
