Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ - Chương 1177: Sự Kỳ Quái
Cập nhật lúc: 01/03/2026 22:04
Thế nhưng...
Tướng Ly đứng ở mép hố nhìn xuống, lại phát hiện buồng thang máy dường như không nằm ở bên dưới.
Tuân Thiên Hải và Bạch Trường Phong nhìn theo cũng đầy vẻ nghi hoặc.
Đúng lúc này, tí tách——
Một tiếng động nhỏ vang lên, ngay sau đó, Tướng Ly cảm thấy có thứ gì đó "bộp" một cái, rơi trúng vào trán mình.
Tướng Ly đưa tay quệt nhẹ trán, đưa xuống nhìn, đầu ngón tay nhuốm một màu đỏ tươi.
"Ở... ở bên trên!"
Cùng lúc đó, có người bên cạnh thảng thốt hô lên.
"Nhìn kìa, buồng thang máy ở bên trên!"
Mọi người nghe vậy, soạt một cái, đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên cao.
Chỉ thấy buồng thang máy lẽ ra phải rơi xuống đáy, lúc này lại đang kẹt ở khoảng không giữa tầng một và hầm gửi xe, không hề rơi tiếp xuống dưới, nhưng cửa giếng thang máy lại bị mở toang, lộ ra một cái hố rỗng tuếch.
"Vãi chưởng, cái quái gì thế này!"
"Cái này... cái này có phải là phản khoa học rồi không?"
"Đù, nắp quan tài của Newton sắp không giữ nổi nữa rồi!"
"Chỗ... chỗ này đúng là tà môn thật sự..."
Tướng Ly nghe những lời bàn tán đó, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào buồng thang máy.
Giây tiếp theo, cô nghe thấy Phó Thời Diên nói: "Buồng thang máy bị đảo ngược rồi."
Tuân Thiên Hải nghe vậy, nhìn chằm chằm vào buồng thang, sắc mặt biến đổi: "Thật sự bị đảo ngược rồi! Dầm trên và dầm đứng của khung chịu lực, vốn dĩ phải ở bên trên, bây giờ lại nằm ở dưới đáy!"
Từ hướng nhìn của họ, có thể thấy rõ ràng buồng thang máy đã bị lộn ngược.
Ở vị trí của họ, lẽ ra phải nhìn thấy dầm đáy của buồng thang, nhưng hiện tại thứ đập vào mắt lại là dầm trên và dầm đứng.
Nói cách khác, trong giếng thang máy, buồng thang đã thực hiện một cú lộn nhào?
Chuyện này sao có thể xảy ra?
Giếng thang máy thẳng đứng từ trên xuống dưới, tuy rộng hơn buồng thang một chút để tiện cho việc kiểm tra và bảo trì, nhưng không gian đó hoàn toàn không đủ để cả một buồng thang máy xoay chuyển, lộn ngược hoàn toàn bên trong.
Hơn nữa, buồng thang cũng không rơi thẳng xuống đất, làm sao mà lộn ngược được?
Tướng Ly nghe Phó Thời Diên và Tuân Thiên Hải nói chuyện, cũng hiểu sơ qua về cấu trúc thang máy.
Cô trầm giọng nói: "Cứu người trước đã."
Ngọc Di Sinh dường như nghe hiểu lời cô, quay sang nhìn cô một cái.
Bên cạnh, người của Hoa Quốc và Tang Quốc đang nhao nhao bàn tán.
Không cần Bạch Trường Phong phiên dịch, Tướng Ly nhìn biểu cảm của họ cũng đoán được đại khái họ đang nói gì.
Vô phi là cảm thấy cái buồng thang này kẹt ở giữa tầng một và hầm xe, trên không tới trời dưới không chạm đất, cứu kiểu gì?
"Trừ khi liên hệ với nhân viên an ninh của tòa nhà, bảo họ cử thợ đến sửa chữa, tìm cách kéo buồng thang lên một chút, cứu người từ sảnh tầng một." Bạch Trường Phong nhanh ch.óng phân tích tình hình.
Khanh Việt lại khẽ cười một tiếng.
Tuân Thiên Hải lập tức nhíu mày nhìn sang: "Lúc này rồi mà cậu còn cười được?"
Khanh Việt liếc nhìn họ, dựa người vào tường, vẻ mặt bất cần đời: "Tôi cười các người ngốc."
Tuân Thiên Hải không vui: "Ý cậu là gì?"
Khanh Việt nói giọng đầy châm chọc: "Cục trưởng Tuân, ông vẫn chưa phát hiện ra một chuyện sao?"
Tuân Thiên Hải khó hiểu: "Chuyện gì?"
Khanh Việt nhếch mép: "Chúng ta từ trên lầu chạy xuống tầng một, rồi lại từ tầng một xuống hầm xe, lâu như vậy rồi, ông có thấy người ngoài nào xuất hiện không?"
Tuân Thiên Hải sững người, soạt một cái, ánh mắt quét nhanh qua những người có mặt tại hiện trường.
Sắc mặt ông ta không khỏi trầm xuống.
Đúng như lời Khanh Việt nói, những người đang đứng ở đây đều là thí sinh tham gia cuộc thi lần này.
Ngoài bọn họ ra, hoàn toàn không có một người ngoài nào...
Động tĩnh lớn như vậy, người của họ phân bố ở các tầng đều nghe thấy, chứng tỏ người trong cả tòa nhà này đều phải nghe thấy mới đúng.
Thế nhưng...
Ngoài bọn họ ra, đã lâu như vậy rồi, hoàn toàn không có bất kỳ nhân viên an ninh hay người phụ trách tòa nhà nào đến kiểm tra tình hình, cũng không có bất kỳ nhân viên công ty nào vì tò mò mà ló mặt ra xem.
Hiện tại trong cả tòa nhà này, dường như chỉ có bọn họ, hoặc nói cách khác, chỉ có bọn họ là quan tâm đến sự việc này.
