Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ - Chương 1348: Mang Hắn Cùng Đi
Cập nhật lúc: 01/03/2026 23:01
Thấy đã ngăn cản được những bộ khôi giáp kia, Tướng Ly nhanh ch.óng xoay người, dùng chu sa chưa dùng hết trên tay, vẽ một đường vạch đỏ trước mặt nhóm người Khanh Việt.
Không đợi nhóm Khanh Việt hỏi han, Tướng Ly liền nhanh ch.óng nói: "Đây là phòng hộ trận cuối cùng, ta không có thời gian nói nhiều với các người, mấy thứ đó nhất thời nửa khắc không tấn công được các người đâu. Khanh Việt, ngươi mau tìm lối ra, đưa bọn họ đi."
Sắc mặt Khanh Việt trầm xuống, "Còn các người thì sao?"
"Cái gì mà chúng ta?"
Tướng Ly ngẩng đầu nhìn hắn, "Mang cả Phó Thời Diên đi cùng."
Khanh Việt còn chưa nói gì.
Giọng nói của Phó Thời Diên liền vang lên trong sơn động.
"Tôi ở lại cùng em."
Tướng Ly quay đầu nhìn hắn một cái, một tay nắm lấy tay hắn, định đẩy hắn vào trong vạch đỏ, "Phó tổng, làm ơn làm phước, đừng ở đây quấy rối nữa, mau đi đi—"
Phó Thời Diên lại đứng yên bất động, ngược lại, trở tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Tướng Ly, nhìn chằm chằm vào mắt cô, một lần nữa kiên định lặp lại: "Tôi sẽ không đi."
Tướng Ly vừa định nói gì đó, nhìn vào đôi mắt của Phó Thời Diên, lại ngẩn ra, trong nháy mắt trong đầu lướt qua rất nhiều rất nhiều hình ảnh.
Có quen thuộc, nhưng đa số đều là xa lạ.
Cô không khỏi ngạc nhiên.
Tuy nhiên...
Thời gian để cô ngẩn người không nhiều, Tướng Ly liếc thấy những bộ khôi giáp đang điên cuồng va vào trận pháp chỉ đỏ, sắc mặt trầm xuống, nhanh ch.óng nhìn Phó Thời Diên một cái, không còn yêu cầu hắn rời đi nữa.
Cô quay đầu nói với Khanh Việt một tiếng, "Tăng tốc độ lên."
Dứt lời, cô liền hất tay Phó Thời Diên ra, đồng thời sải bước về phía trước, tay phải vung lên, mười mấy lá hỏa phù cùng lúc bay ra.
Ầm ầm một tiếng, cả sơn động liền bị ánh lửa chiếu sáng rực rỡ.
Màu mắt Phó Thời Diên càng thêm đen thẫm.
Khanh Việt liếc hắn một cái, không nói thêm gì, gạt Hạ Tân và Tuân Thiên Hải ra, áp sát vách núi, bắt đầu nghĩ cách phá vách núi, tìm cửa hang để ra ngoài.
Những lá hỏa phù của Tướng Ly bay ra, từng đoàn từng đoàn lửa bao vây lấy những bộ khôi giáp kia.
Tướng Ly dùng là Chân Hỏa Phù, cho dù là tà túy cũng sẽ sợ.
Những bộ khôi giáp kia lập tức giãy giụa, va chạm vào nhau, phát ra những âm thanh ch.ói tai.
Tuy nhiên, ngay trong tràng âm thanh ch.ói tai này, còn kẹp theo một vài tiếng la hét, giống như tiếng hét vì đau đớn.
Tuân Thiên Hải ở bên trong nghe thấy từng tiếng quen thuộc, ông ta không khỏi ngẩn ra, "Là tôi nghe nhầm sao? Tôi, sao tôi lại nghe thấy tiếng của Lão Bạch và Hồng Dược?"
Tướng Ly nghe vậy, lắng tai nghe kỹ.
Hình như đúng là có tiếng người la hét.
Tướng Ly nhìn về phía những bộ khôi giáp kia, mi tâm giật mạnh một cái.
Lúc Tuân Thiên Hải còn đang nghi ngờ có phải mình nghe nhầm hay không, cô đã lao v.út về phía những bộ khôi giáp đó như một mũi tên.
Da mặt Tuân Thiên Hải giật giật.
Một tiếng kinh hô còn chưa kịp thốt ra, Tướng Ly đã lao đến trước mặt những bộ khôi giáp kia.
Những lưỡi lửa đang l.i.ế.m láp xung quanh, khi Tướng Ly đến, liền lần lượt nhường ra một con đường, dường như sợ hãi Tướng Ly vậy.
Tướng Ly đi thẳng đến trước một bộ khôi giáp, giơ tay mở mũ giáp ra, bên trong lộ ra một khuôn mặt.
Chính là Mạnh Hồng Dược.
Trong lòng Tuân Thiên Hải trầm xuống, "Hồng Dược!"
Ông ta hô lên một tiếng, theo bản năng liền muốn lao ra ngoài.
Hạ Tân một tay túm c.h.ặ.t lấy tay ông ta, cố nén cơn ch.óng mặt, nói: "Tuân cục trưởng, ông, ông đừng lộn xộn, bên ngoài quá nguy hiểm, ông ra ngoài, Lão tổ tông còn phải phân tâm bảo vệ ông."
Tuân Thiên Hải nghẹn lời, trong nháy mắt toát mồ hôi hột vì sốt ruột, nhưng ông ta phải thừa nhận, Hạ Tân nói là sự thật.
Ông ta bây giờ lao qua đó ngược lại chẳng có tác dụng gì.
Đúng lúc này, Tướng Ly nhìn Mạnh Hồng Dược bên trong bộ khôi giáp, một cước đá văng bộ khôi giáp đang áp sát bên cạnh.
Sau đó một tay túm lấy Mạnh Hồng Dược trong bộ giáp, lấy ra một lá bùa, vỗ lên đầu Mạnh Hồng Dược.
Bộ khôi giáp trên người cô ấy như bị đau, lập tức buông cô ấy ra, tự động lùi lại.
Thân thể Mạnh Hồng Dược lập tức ngã xuống.
Tướng Ly đỡ lấy cô ấy, đẩy cô ấy về phía sau, "Đỡ lấy."
