Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ - Chương 238: Lão Tổ Tông Có Cách Rồi
Cập nhật lúc: 01/03/2026 05:06
Tống Thái Sơn vừa nãy đi ra chính là muốn gọi điện cho Tướng Ly.
Không ngờ, Tướng Ly lại tự mình tìm đến cửa.
Tướng Ly nghe vậy, cười khẩy: "Hắn đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, vậy thì mời Đội trưởng Tống dẫn ta đi xem thử, hôm nay ta sẽ cho hắn thấy quan tài."
Tống Thái Sơn thân hình chấn động.
Câu này nghe sao giống như đang đe dọa thế nhỉ?
Tống Thái Sơn vội vàng nhắc nhở: "Quan chủ, chúng ta đang ở đồn cảnh sát, không được bạo lực thực thi pháp luật đâu."
Tướng Ly nhướng mày: "Bạo lực thực thi pháp luật?"
"Cái đó, chính là không được dùng vũ lực!" Hạ Tân vội vàng ghé vào tai Tướng Ly giải thích.
Tướng Ly "ồ" một tiếng, cười ngoan ngoãn với Tống Thái Sơn: "Sao có thể chứ, Đội trưởng Tống, ta đâu phải là người bạo lực như vậy, yên tâm đi."
Dứt lời, cô cứ như về nhà mình, quen cửa quen nẻo đi vào trong đồn cảnh sát.
Tống Thái Sơn có chút thấp thỏm túm lấy Hạ Tân đi phía sau: "Quan chủ sẽ không động thủ thật chứ?"
Hạ Tân ho khan một tiếng, cái này thật sự khó nói.
Không nói cái khác, chỉ riêng câu Lão tổ tông bảo mình không phải người hay động thủ, câu này nghe đã thấy không đáng tin rồi.
Tuy nhiên, Hạ Tân không dám vạch trần Lão tổ tông, đành kiên trì nói: "Quan chủ chắc chắn sẽ nói lời giữ lời, Đội trưởng Tống không cần quá lo lắng."
Tống Thái Sơn không nghĩ nhiều, nghe vậy liền yên tâm: "Vậy thì được."
Hai người lập tức đi theo Tướng Ly vào tòa nhà cảnh sát.
Tống Thái Sơn trực tiếp dẫn Tướng Ly đến phòng thẩm vấn.
Đứng bên ngoài phòng thẩm vấn, nhìn qua tấm kính lớn một chiều, Tống Thái Sơn chỉ vào người bên trong: "Hắn chính là Thạch Đại Hải, dựa theo đặc điểm Quan chủ mô tả, người chúng tôi tìm được chính là hắn."
Thạch Đại Hải, dáng người to béo thô kệch, ngồi giữa phòng thẩm vấn, tròng mắt đảo lia lịa, nhìn trái nhìn phải, chẳng có chút vẻ sợ hãi nào.
Tướng Ly nhìn về phía hắn.
"Kẻ này điển hình tam bạch nhãn (mắt có ba khoảng trắng), đuôi mắt xệ xuống, lỗ mũi lộ thiên, khóe miệng trễ xuống, môi lại cong ra ngoài, tướng miệng thổi lửa (xuy hỏa khẩu), tướng mạo tiểu nhân. Loại người này tinh ranh có thừa, thiện tâm không đủ, vì đạt mục đích không từ thủ đoạn, hơn nữa ấn đường có sát khí, cái c.h.ế.t của Tưởng Hồng Đào chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến hắn."
Tướng Ly liếc mắt một cái liền nhận ra, kẻ này chính là người cô đã nhìn thấy trong ký ức của Tưởng Hồng Đào.
"Chính là hắn sao?" Tống Thái Sơn xác nhận lại.
Tướng Ly gật đầu, sắc mặt hơi trầm xuống: "Chính là hắn không sai."
Cô quay đầu nhìn Tống Thái Sơn.
"Đội trưởng Tống, ông vừa nói hắn không thừa nhận mình tông c.h.ế.t Tưởng Hồng Đào, nếu ta đi ra làm chứng, liệu có thể khiến hắn nhận tội không?"
Tống Thái Sơn do dự nói: "Cái này khó nói lắm... Thông thường mà nói, chỉ có nhân chứng cũng không thể tùy tiện định án, dù tìm được một món vật chứng cũng tốt, nhưng chúng tôi đã tra xét lịch trình ra vào và hồ sơ sửa chữa xe gần đây của hắn, ngày Tưởng Hồng Đào gặp tai nạn, hắn đang đi công tác ở ngoại tỉnh, có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo."
Những lời này nghe có vẻ phức tạp, nhưng dựa vào ngữ cảnh của Tống Thái Sơn, không cần Hạ Tân phiên dịch, Tướng Ly cũng hiểu được.
Nói cách khác, chỉ có nhân chứng là cô thì không thể định tội Thạch Đại Hải.
"Vậy là để hắn thoát tội sao?" Hạ Tân nghe xong cũng thấy phẫn nộ, "Tên này tông c.h.ế.t người, sao có mặt mũi không thừa nhận? Hắn không sợ Tưởng Hồng Đào nửa đêm hiện về tìm hắn sao?"
"Tìm hắn?"
Mắt Tướng Ly sáng lên, khóe môi cong lên một nụ cười, "Có cách rồi."
Tống Thái Sơn và Hạ Tân, hai khuôn mặt ngơ ngác.
"Cách gì?"
Tướng Ly cười bí hiểm: "Đội trưởng Tống, có thể cung cấp một nơi kín đáo không, ta muốn để Tưởng Hồng Đào hiện ra, đích thân trò chuyện với Thạch Đại Hải."
Tống Thái Sơn bỗng nhiên sững sờ: "Để, để Tưởng Hồng Đào hiện ra? Quan chủ, cô... không phải đang nói đùa chứ?"
Tướng Ly nghiêm túc hỏi ngược lại: "Ta trông giống người hay nói đùa tùy tiện lắm sao?"
Tống Thái Sơn: "..."
Hình như, có chút...
Chỉ với khuôn mặt b.úng ra sữa này, nói ra những lời như vậy, đổi là ai mà tin cho được?
Tống Thái Sơn biết Tướng Ly có chút bản lĩnh.
Nhưng mà...
Dù sao đây cũng là đồn cảnh sát mà.
