Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ - Chương 568: Cơm Trong Tay Lão Tổ Tông Hết Thơm Rồi
Cập nhật lúc: 01/03/2026 19:05
Cô bé lập tức cười rộ lên.
Tiếng cười đó, trong màn đêm, nghe như tiếng quỷ khóc nỉ non, lá cây xung quanh cũng theo đó mà xào xạc.
Trong lòng Sở phụ run lên, nhưng lạ thay lại không còn sợ hãi như trước nữa.
Ông ta nâng đôi tay run rẩy lên, cầm lấy xẻng sắt và nam châm đã chuẩn bị sẵn.
Bắt đầu dọn dẹp những thứ trên mộ.
Ông ta khó khăn lắm mới đào ngôi mộ ra, liền nhìn thấy một bộ hài cốt.
Năm xưa vì muốn trấn áp, ông ta thậm chí còn không chuẩn bị quan tài cho Tam muội.
Sở phụ ngẩn người một giây, cố nén cảm giác khó chịu, nhìn vào bộ hài cốt.
Trên hài cốt, cắm ba cây đinh sắt, cái nào cái nấy đều to bằng ngón tay cái người lớn, dùng để trấn áp.
Khi Sở phụ nhổ đinh sắt, cả người ông ta đều run rẩy, nhưng không chỉ vì sợ hãi, mà nhiều hơn là sự sợ hãi đối với chính bản thân mình.
Ông ta không biết, năm xưa sao mình lại phát điên, sao có thể làm như vậy...
Sao có thể làm ra chuyện tàn nhẫn đến thế?
Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi.
Cô bé dường như hoàn toàn không biết mình c.h.ế.t như thế nào, nhìn thấy hành động của Sở phụ, nó còn sáp lại gần, giống như con gái nhỏ làm nũng với cha.
Sở phụ nghẹn ngào, dưới sự áp sát của cô bé, lần lượt nhổ ba cây đinh sắt ra, sau đó dùng nam châm dọn sạch mạt sắt quanh mộ...
Khi mọi thứ được xử lý xong xuôi, trời đã tờ mờ sáng.
Sở phụ giống như con chạch sắp c.h.ế.t, toàn thân lấm lem bùn đất ngã vật ra trên mộ, thở hổn hển.
Lồng n.g.ự.c hơi phập phồng chứng tỏ ông ta lúc này vẫn còn sống.
Toàn thân ông ta đẫm mồ hôi và bùn đất, đầu ngón tay đều đã rướm m.á.u, khóe miệng nứt nẻ, mặt mũi lấm lem.
Cô bé không còn ở bên cạnh ông ta nữa.
Sở phụ cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, dường như sau khi ông ta nhặt hết hài cốt ra, đặt vào trong tấm vải đỏ, cô bé liền biến mất.
Ngẩng đầu nhìn ánh sáng ban mai, Sở phụ gắng gượng ngồi dậy, nhìn hài cốt trên tấm vải đỏ, nước mắt lập tức tuôn rơi trên khuôn mặt đầy bùn đất, tạo thành hai vệt dài.
Ông ta đưa tay quệt mặt một cái, cũng chẳng màng càng quệt càng bẩn, liền lấy ra tấm Định Hồn Phù mà Tướng Ly đưa cho, đặt lên hài cốt, rồi cẩn thận dùng vải đỏ gói lại.
Ông ta bưng bọc vải đỏ đứng dậy, lảo đảo đi xuống núi...
Buổi sáng ngày làm việc, ai nấy đều bận rộn.
Tướng Ly và Hạ Tân tối qua đã rút năm danh ngạch, không có yêu cầu xem bói gì đặc biệt, cơ bản đều là cầu tài, cầu duyên, cầu sức khỏe.
Sau khi Tướng Ly xem mệnh cho họ xong, liền đi nghỉ sớm.
Hạ Tân cũng về nghỉ ngơi.
Hôm nay còn có việc, Hạ Tân dậy từ sáng sớm.
Tướng Ly vừa vặn từ trong phòng đi ra, liền thấy Hạ Tân đi tới.
"Lão tổ tông, sáng nay có thể sẽ có hương khách tới, người tiếp đãi một chút nhé? Em phải đi Cục thuế một chuyến." Hạ Tân đi tới nói.
Hôm nay là thứ sáu rồi, nếu hôm nay không đi báo thuế thì phải đợi sang tuần sau.
Tuần sau lại không biết có việc gì.
Đây là chính sự, Tướng Ly sẽ không từ chối: "Ngươi cứ đi đi, hương khách cứ giao cho ta."
Hạ Tân đáp một tiếng vâng, chu đáo nói: "Bữa sáng em mua về rồi, để ở thiên điện ấy, Lão tổ tông ăn xong rồi hãy làm việc, em đi sớm về sớm."
Tướng Ly xua tay: "Đi đi, đi đi."
Hạ Tân có chút lo lắng nhìn Tướng Ly một cái, chỉ sợ bên phía Tướng Ly có rắc rối gì, lo âu rời đi.
Cậu vừa đi, Tướng Ly liền chui vào thiên điện.
Đi tới trước bàn ngồi xuống, Tướng Ly cầm lấy bữa sáng Hạ Tân đã mua, mở điện thoại lên, đăng nhập vào diễn đàn.
Không ngờ vừa vào diễn đàn, Tướng Ly đã thấy không ít tin tức, rất nhiều người ở ngay tại thành phố F định rủ nhau đến dâng hương, xin quẻ.
Không biết là ai đồn ra ngoài, nói là Tướng Ly thích đồ ăn ngon, còn có không ít người đang thảo luận trong bài viết xem nên mang món gì đến.
Đủ các loại món ngon.
Xem đến mức nước miếng Tướng Ly sắp chảy ròng ròng, bữa sáng trong tay, trong nháy mắt chẳng còn thơm ngon gì nữa.
