Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ - Chương 644: Lão Tổ Tông Đến Thành Phố B
Cập nhật lúc: 01/03/2026 19:15
Tuân Thiên Hải nghe thấy Chu Minh mãi không nói gì, bèn nói: "Cậu suy nghĩ cho kỹ đi, cậu nếu đồng ý, tôi sẽ đi nói với Quan chủ một tiếng. Bên phía Quan chủ không có nhiều thời gian từ từ đợi tin của cậu đâu, cậu mau ch.óng đưa ra quyết định đi. Chu Minh, nói trắng ra, chuyện này cũng tại bản thân cậu, Quan chủ đã sớm nhắc nhở cậu rồi, cậu không nghe, bây giờ vì giữ mạng, một trăm sáu mươi vạn cũng chẳng tính là gì, một trăm sáu mươi vạn mua một cái mạng của cậu, thế còn không hời sao?"
Chu Minh nghe vậy, da mặt giật giật.
Nhưng hắn cũng biết, quả thực là mình sai trước.
Hắn cũng không ngờ lời nhắc nhở của Tướng Ly lại là sự thật.
Vốn dĩ còn tưởng rằng Tướng Ly chỉ cố ý nguyền rủa.
Hắn còn nghĩ sẽ xé rách lớp ngụy trang của Tướng Ly, để cô lộ ra bộ mặt thật.
Hoàn toàn không ngờ tới, sẽ thực sự đ.á.n.h cược cả mạng sống của mình vào.
Cảm nhận vết thương ngày càng đau đớn, Chu Minh thậm chí có thể cảm nhận được t.ử thần đang đến gần.
Hắn c.ắ.n răng nói: "Được, chỉ cần cô ta chịu tới, chịu cứu tôi một mạng, một trăm sáu mươi vạn thì một trăm sáu mươi vạn, số tiền này tôi còn trả nổi."
Tuân Thiên Hải nghe thấy hắn sảng khoái như vậy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hiếm khi khen hắn một câu: "Cậu em hiếm khi sảng khoái như vậy, tôi nói cho cậu biết, tiền bạc đều là vật ngoài thân, tính mạng mới là quan trọng nhất. Tôi đi nói với Quan chủ một tiếng ngay đây, nếu cô ấy đi ngay trong đêm, ngồi máy bay thì hai tiếng nữa cũng tới thành phố B rồi."
Chu Minh "ừ" một tiếng, hai tiếng đồng hồ, hắn đợi được.
Hắn hiện tại cầm cự hai tiếng đồng hồ chắc chắn là không thành vấn đề.
Tuân Thiên Hải không nói nhảm nhiều nữa, lập tức cúp điện thoại, chuyển sang liên lạc với Tướng Ly.
Hạ Tân vừa mới thu dọn đồ đạc xong xuôi, điện thoại của Tuân Thiên Hải đã gọi tới.
Hạ Tân nghe thấy tiếng chuông, lấy điện thoại ra xem, là Tuân Thiên Hải gọi, cậu lập tức đưa cho Tướng Ly: "Lão tổ tông, là điện thoại của Cục trưởng Tuân."
Tướng Ly nhận lấy, bắt máy: "Cục trưởng Tuân?"
Tuân Thiên Hải nói thẳng: "Quan chủ, tôi đã nói với Chu Minh rồi, cậu ta nói tiền không thành vấn đề, chỉ cần Quan chủ chịu giúp cậu ta, cứu cậu ta một mạng là được."
Tướng Ly cười nhạt: "Hắn ta ngược lại còn biết nặng nhẹ nhanh chậm, không đến nỗi hồ đồ."
Tuân Thiên Hải cười làm lành: "Vậy Quan chủ, bây giờ ngài có tiện qua đây ngay không? Từ chỗ các ngài bay thẳng đến thành phố B, cho dù bay ngay cũng phải mất hai tiếng, tư tâm tôi vẫn hy vọng các ngài đến sớm một chút, tránh để lâu xảy ra vấn đề, Chu Minh không chịu nổi."
Tướng Ly nhìn thời gian một chút.
Đã hơn bốn giờ chiều.
Tướng Ly nói: "Được, tôi bảo Hạ Tân đặt vé máy bay."
Nghe vậy, Tuân Thiên Hải mới coi như yên tâm, thay mặt Chu Minh cảm ơn xong liền cúp điện thoại.
Tướng Ly đưa điện thoại cho Hạ Tân, đồng thời nói: "Đặt hai vé máy bay đi thành phố B, chúng ta phải đi thành phố B ngay trong đêm nay."
Hạ Tân nhận lấy: "Hôm nay đi luôn ạ, đi ngay trong đêm?"
Tướng Ly "ừ" một tiếng, vươn vai đứng dậy: "Nể tình một trăm sáu mươi vạn, không đi cũng phải đi."
Hạ Tân: "..."
Cũng đúng.
Tiền là lớn nhất.
Hạ Tân ho một tiếng nói: "Được, vậy con đặt vé ngay đây."
Tướng Ly xua tay, giao chuyện này cho Hạ Tân.
Phó Nhị nghe vậy, vội vàng chỉ vào mũi mình: "Vậy còn tôi?"
Tướng Ly nói: "Ngươi đương nhiên là ở nhà trông nhà rồi, nếu không ngươi tưởng ta làm cho ngươi một cái vỏ bọc là để làm gì?"
Đối mặt với sự hùng hồn của Tướng Ly, Phó Nhị ngượng ngùng nói: "Được, được rồi..."
"Hạ Tân phải theo ta ra ngoài học tập, ngươi cứ ở lại trong quan trông coi nhà cửa, nếu có khách dâng hương đến thì ngươi tiếp đãi, nếu có người cầu cứu, việc gì ngươi giải quyết được thì giải quyết. Không giải quyết được thì đợi ta về."
Tướng Ly dặn dò.
Phó Nhị không tình nguyện nhận lời: "Lão tổ tông, tôi biết rồi."
