Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ - Chương 757: Lão Tổ Tông Dội Gáo Nước Lạnh
Cập nhật lúc: 01/03/2026 20:04
Hạ Tân và nhóm Ngô đại sư không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cảnh tượng này.
Chỉ thấy sau khi giọt m.á.u trào ra, Tướng Ly khẽ vê mũi kim, giây tiếp theo giọt m.á.u bỗng nhiên chuyển sang màu đen.
Người ngoài không nhìn thấy, nhưng Hạ Tân và Ngô đại sư lại thấy rõ, một luồng âm khí nhanh ch.óng từ nhân trung của Giang Vĩnh Niên chui ra.
Men theo dòng m.á.u, quấn quanh cây kim bạc.
Đầu ngón tay Tướng Ly khẽ động, giống như tóm c.h.ặ.t lấy những luồng âm khí đó.
Đợi đến khi giọt m.á.u kia hoàn toàn trở lại màu đỏ vốn có.
Tướng Ly chộp lấy mũi kim, ném mạnh sang bên cạnh.
Mũi kim xuyên thủng lá Tịnh Hóa Phù trên giường, mang theo lá bùa v.út một cái, găm thẳng vào bức tường bên cạnh.
Giang Vĩnh Tâm và Hà Tú Mai đứng bên cạnh, chỉ cảm thấy một luồng gió lốc tạt vào mặt, từ bên tai các cô, rít gào thổi qua.
Cả hai người đều ngẩn ra.
Chậm chạp quay đầu lại, Giang Vĩnh Tâm và Hà Tú Mai liền nhìn thấy cây kim kia, vậy mà lại găm sâu vào trong tường, chỉ còn lại một chấm nhỏ.
Cho dù không có chuyện thần thánh ma quỷ gì...
Thì công lực phóng kim vào tường này, cũng đủ thần kỳ rồi.
Giang Vĩnh Tâm và Hà Tú Mai nửa ngày không phản ứng kịp.
Tướng Ly liếc nhìn Giang Vĩnh Niên một cái, lấy ra một chiếc khăn tay, ung dung lau ngón tay.
Đúng lúc này, thân thể Giang Vĩnh Niên bỗng nhiên động đậy.
"Khụ khụ khụ——"
Một tràng ho khan dồn dập bỗng nhiên vang lên.
Giang Vĩnh Tâm và Hà Tú Mai lập tức chạy đến bên giường.
"Vĩnh Niên, Vĩnh Niên, con tỉnh rồi?"
Hà Tú Mai run rẩy đứng bên giường, nắm c.h.ặ.t lấy tay Giang Vĩnh Niên, suýt chút nữa thì nước mắt tuôn rơi.
Ngô đại sư nhìn thấy cảnh này, ngẩn người một lúc, sắc mặt càng thêm xám xịt, lặng lẽ rụt hai tay vào.
Lúc này ông ta mới tin, mình so với Tướng Ly đúng là không có cửa.
Ông ta làm cả buổi, ngược lại bị âm khí phản phệ làm bị thương, cũng chẳng thể gọi Giang Vĩnh Niên tỉnh lại.
Tướng Ly nhìn như chẳng làm gì cả, chỉ động một cây kim, Giang Vĩnh Niên đã tỉnh rồi.
Khoảng cách quá lớn...
Ngô đại sư trước đây từng nghe người ta nói, nghề Huyền môn này ăn nhau ở cái thiên phú, có người tư chất tốt, dù là trong giấc ngủ cũng có thể tùy thời lĩnh ngộ tu luyện đột phá.
Còn người tư chất không tốt, nỗ lực một trăm năm, cũng không bằng người ta tinh tiến trong một năm.
"Mẹ, con... con bị làm sao thế này?" Giang Vĩnh Niên trên giường vừa tỉnh lại, nhìn thấy Giang Vĩnh Tâm và Hà Tú Mai, còn có chút hoảng hốt, dường như đã quên mất trước đó đã xảy ra chuyện gì.
Nước mắt Hà Tú Mai từng giọt từng giọt rơi xuống: "Con còn hỏi nữa à! Thằng ranh con này làm mẹ sợ c.h.ế.t khiếp! Sao tự nhiên con lại bị quan tài đè trúng vậy?"
Nghe vậy, Giang Vĩnh Niên ngẩn ra một lúc, đồng t.ử đột nhiên giãn ra, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
"Quan, quan tài... muốn g.i.ế.c con, ông ấy muốn g.i.ế.c con! Mẹ, bố muốn g.i.ế.c con!"
Giang Vĩnh Niên mạnh mẽ nắm lấy tay Hà Tú Mai, giãy giụa muốn bò dậy khỏi giường, lảo đảo muốn chạy ra ngoài.
Dường như chỉ cần ở lại đây thêm một giây, anh ta sẽ c.h.ế.t ngay lập tức.
Anh ta sợ hãi nhìn quanh bốn phía, dường như không khí xung quanh đều là thú dữ.
"Vĩnh Niên à, con hồ đồ rồi!" Hà Tú Mai giữ c.h.ặ.t t.a.y anh ta, vội vàng an ủi: "Bố con đã đi rồi, ông ấy có luyến tiếc người nhà chúng ta, cũng sẽ không hại con đâu! Vĩnh Niên, con bình tĩnh lại trước đã, chúng ta đã mời một đại sư tới, đại sư thực sự, chính là đại sư đã làm cho con tỉnh lại đấy! Con đừng sợ, để đại sư giúp đỡ, chuyện này sẽ giải quyết được thôi!"
Hà Tú Mai không ngừng an ủi cảm xúc của Giang Vĩnh Niên.
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Bà ta chỉ thuận miệng nói.
Nhưng Ngô đại sư lại cảm thấy lời bà ta đang tát vào mặt mình.
Khổ nỗi ông ta không nói được lời biện giải nào.
Giang Vĩnh Niên nghe thấy lời Hà Tú Mai, dần dần an định lại, hoang mang lo sợ: "Thật, thật không? Đâu, vị nào là đại sư, đại sư thật sự có thể cứu con sao?"
Hà Tú Mai khẳng định gật đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Vĩnh Niên: "Chắc chắn rồi, Vĩnh Niên, chúng ta chắc chắn sẽ không sao đâu!"
"Cái đó thì chưa chắc."
