Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 1228

Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:06

Vừa thấy họ đứng ra, Tiêu Đồ như sực nhớ tới điều gì đó cũng vội vã bước theo.

Anh ta chẳng mấy hứng thú với việc dập lửa, nhưng lỡ đâu trong đó lại ẩn chứa cơ duyên của mình thì sao.

Khương Hủ Hủ thấy anh ta hiếm khi tích cực chủ động như vậy thì lập tức nói ngay:

“Tôi đưa Tiêu Đồ đi xử lý, nơi này tạm thời giao lại cho các vị.”

Văn Nhân Thích Thích không hề động đậy, đối với Hủ Hủ nhà mình, bà vẫn có sự tự tin nhất định.

Những người khác ở Cục An Ninh cũng không có ý kiến gì, nhưng vẫn để một người đi cùng Khương Hủ Hủ.

Tiêu Đồ nào quan tâm đến người khác, anh hiện nguyên hình là Tiểu Giao ngay tại chỗ, đưa thẳng Khương Hủ Hủ bay v.út lên trời, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.

Người kia bị bỏ lại phía sau thì ngơ ngác, nhưng vẫn nhanh ch.óng lấy ra một lá Tật Hành Phù để đuổi theo.

Rời khỏi Văn Vật Thôn, lần theo hướng khói, họ phát hiện vị trí phát hỏa vẫn còn nằm trong kết giới.

Khi đến nơi, Khương Hủ Hủ và Tiêu Đồ đã có mặt từ trước.

Gần khu rừng, vài gốc cây lớn và cỏ cây đều đang bốc cháy, làn khói đen kịt cuồn cuộn xông thẳng lên trời, đó cũng là lý do thu hút sự chú ý của dân làng dưới núi.

Điều khiến Khương Hủ Hủ và Tiêu Đồ bất ngờ là cách nơi phát hỏa không xa lại xuất hiện hai bóng người quen thuộc.

Chính là cặp vợ chồng kẻ buôn người đã bị Ngọc Bích chôn vùi trong đất trước đó.

Dù không rõ hai kẻ này làm sao thoát khỏi mặt đất từ sớm, nhưng Khương Hủ Hủ trực giác rằng trận cháy rừng đột ngột này chắc chắn có liên quan đến chúng.

“Hủ Hủ để tôi đi tóm hai kẻ đó!”

Tiêu Đồ nói xong, thấy Khương Hủ Hủ gật đầu, anh lập tức đặt cô xuống một khoảng đất trống sau đó nhanh ch.óng lao về phía cặp vợ chồng đang bỏ trốn.

Khương Hủ Hủ ngước nhìn ngọn lửa đang lan nhanh phía xa, không chút do dự, cô nhanh ch.óng vận linh lực hư không họa phù:

“Thiên địa thủy đức, vạn pháp tùy lưu, dĩ phù vi bằng, dĩ khí vi dẫn. Thỉnh phụng sắc lệnh, trạch bị tứ phương!”

Theo luồng linh quang rực sáng từ linh phù, nước trong núi lập tức chịu triệu hồi, tụ lại giữa không trung thành một cuộn nước lớn.

Dưới sự chỉ dẫn của Khương Hủ Hủ, cuộn nước lao thẳng về phía tâm đám cháy.

Dùng cuộn nước áp chế hỏa thế trước sau đó mới dập tắt những đốm lửa xung quanh.

Nghĩ đoạn, Khương Hủ Hủ thay đổi pháp quyết trong tay, một bàn tay khác lại vẽ một lá Bùa cầu mưa trong không trung.

“Ngũ lôi chi tướng, khu lôi bôn vân, thiên phù thông hiện, đại bảo càn khôn…”

Tiếng niệm chú thanh âm vang lên, phía trên núi Hoa Bị, tầng tầng mây đen nhanh ch.óng tụ lại.

Dân làng đang lo lắng chờ đợi lính cứu hỏa dưới núi nhìn thấy mây đen kéo đến thì mừng rỡ.

“Tốt quá! Ông trời muốn mưa rồi! Lửa này chắc chắn không cháy nổi nữa đâu!”

Lại có người hỏi: “Vừa rồi có phải có thứ gì đó như Thủy Long dập tắt lửa trong núi không nhỉ?”

“Nhìn nhầm rồi chăng? Khói mù mịt thế kia, làm gì có Thủy Long nào?”

Dân làng tụ tập dưới chân núi người nói một câu, kẻ đáp một lời. Đột nhiên có người nhìn quanh:

“Bình thường trong thôn có chuyện gì thì Bão Sơn đều chạy tới chạy lui, sao hôm nay không thấy cậu ấy đâu? Bão Sơn đâu rồi?”

Dân làng nhìn nhau, đều lắc đầu không biết.

Họ không hề hay biết từ trước khi đám cháy thực sự bùng phát, Bão Sơn đã chạy lên núi từ lâu.

Ban đầu là do một tia Hạn Lôi không biết từ đâu đ.á.n.h xuống. Bão Sơn đang ăn bánh đậu đỏ do mẹ Ngưu Ngưu cho ở trong thôn, dường như cảm thấy có điểm bất thường, cậu vứt miếng bánh rồi chạy thẳng lên núi.

Nguyên nhân gây ra vụ cháy trong núi cũng không sai biệt lắm so với dự đoán của Khương Hủ Hủ.

Chính vì tia Hạn Lôi kia đ.á.n.h trúng tấm bảng gỗ mà Tiêu Đồ cắm giữa hai kẻ buôn người, vô tình lật chúng từ dưới đất lên trong tình trạng gần như kiệt sức.

Hai vợ chồng vật lộn bò ra khỏi hố, dù hai ngày không hạt cơm hạt nước, cơ thể vô lực, nhưng chúng vẫn nhớ rõ người đã chôn mình nói rằng sau hai ngày sẽ báo cảnh sát đến bắt.

Hai kẻ này không dám chậm trễ, định bỏ trốn, chỉ là ánh mắt liếc thấy tấm bảng gỗ bị Hạn Lôi đ.á.n.h trúng đã bốc cháy.

Nhớ lại trải nghiệm bị chôn dưới đất suốt hai ngày qua, lòng người đàn ông tràn đầy oán hận, hắn thẳng thừng vơ lấy tấm bảng đang cháy, ném vào đống lá khô bên cạnh.

Đợi đến khi chỗ lá khô bốc cháy, người phụ nữ cũng bắt chước làm theo, nhặt một cành cây đang cháy ném vào đống lá khô phía bên kia.

Làm xong tất cả, hai người mới dìu nhau, lảo đảo bỏ chạy.

Chỉ là chưa chạy được bao xa, Tiêu Đồ đã bay đến trên đầu chúng, dưới cái nhìn sững sờ của cả hai, anh khẽ cười lạnh rồi quất một cái đuôi vào người chúng.

Trong lúc Tiêu Đồ nhanh ch.óng giải quyết xong hai kẻ này, bài Đảo quyết cầu mưa của Khương Hủ Hủ cũng vừa hoàn tất.

“... Giang hà hoài tế, ngũ nhạc tuần du, Long Thần sắc lệnh, thỉnh thính ngô mệnh!”

Tiếng sấm vang rền trên đỉnh đầu.

Vảy giao trên thân Tiêu Đồ như bị điện giật, dựng đứng cả lên, luồng Long Thần Chi Lực quen thuộc tụ lại trên đỉnh đầu.

Chẳng mấy chốc, một giọt ngọc châu từ trên trời rơi xuống, nện thẳng vào lớp vảy của anh.

Ngay sau đó, mưa tầm tã trút xuống.

Ngọn lửa trong núi nhanh ch.óng bị cơn mưa lớn trấn áp, Tiêu Đồ cùng với hai kẻ trên mặt đất cũng bị xối ướt sũng trong chớp mắt.

Nhưng Tiêu Đồ không hề cảm thấy nhếch nhác.

Cùng với dòng nước mưa gột rửa, Tiêu Đồ chỉ cảm thấy từng miếng vảy giao của mình đang giãn nở đầy khoan khoái, một cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm khiến anh chỉ muốn lao v.út lên không trung, hòa mình vào cơn mưa này để cảm nhận kỹ hơn hơi thở của Long Thần trong đó.

Nếu Khương Hủ Hủ lúc này ở đây, cô sẽ phát hiện xung quanh thân hình Tiêu Đồ đang tỏa ra một tầng linh quang màu bạc nhạt.

Linh quang bao bọc lấy anh, kéo theo sợi dây tượng trưng cho cơ duyên cũng đang ẩn hiện, vươn dài về phía nào đó trong ánh sáng linh quang ấy…

Ngay khi Tiêu Đồ định thuận theo ý mình lao vào cơn mưa bão, bên tai anh bất chợt nghe thấy một âm thanh khác từ trong núi vọng lại giữa màn mưa.

Đó không phải là giọng của cặp vợ chồng kia mà là tiếng của một người khác.

Tiếng rên rỉ đầy đau đớn, nặng nề.

Tiêu Đồ do dự trong một giây giữa việc cảm nhận luồng Long Thần Chi Lực trong cơn mưa và việc cứu người, cuối cùng anh nghiến răng, lao nhanh về phía phát ra âm thanh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.