Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 1285

Cập nhật lúc: 09/05/2026 11:00

Khương Hủ Hủ thấy cậu bỏ Anh Anh và Lão Dương mà chạy theo, có chút ngạc nhiên:

“Tôi tưởng cậu muốn ở lại Căn cứ Gấu Trúc với Anh Anh một thời gian nữa.”

Không chỉ cô, ngay cả Ô Hô và những người khác cũng rõ ràng nghĩ như vậy.

Sơn Trúc chỉ hừ hừ:

“Tôi không thèm, tôi là gấu trúc yêu, mới không bị con người nuôi nhốt.”

Còn về phần Anh Anh, nó đã sinh ra linh trí, tiếp theo có khi còn có thể hóa yêu, dù ở lại trong núi cũng sẽ không gặp nguy hiểm.

Huống chi, cậu đã để lại một chút yêu lực trên người nó.

Đợi đến ngày nó thành công hóa yêu, cậu sẽ tìm nó, lúc đó, cậu sẽ chính thức nhận nó làm tiểu đệ yêu của mình~

Sơn Trúc lại một lần nữa lặng lẽ rời đi. Lão Dương sau khi đ.á.n.h giá tình hình trong núi, vẫn quyết định làm đơn xin đưa Anh Anh về lại căn cứ để kiểm tra toàn diện.

Khi Anh Anh được đưa xuống núi, vừa vặn đi ngang qua nhóm người Khương Hủ Hủ.

Lão Dương không nhận ra Sơn Trúc đã hóa thành người, nhưng Anh Anh trong l.ồ.ng lại nhận ra khí tức của Sơn Trúc.

Chỉ thấy nó đột nhiên đứng dậy bám vào thành l.ồ.ng, đôi mắt nhỏ tròn xoe nhìn chằm chằm về phía Sơn Trúc, miệng phát ra tiếng ỉ eo:

“Anh ơi, anh không về nhà với em ạ?”

Sơn Trúc ngoảnh mặt đi, làm vẻ thản nhiên vẫy tay chào Anh Anh đang đi xa dần.

Nhóm Khương Hủ Hủ thấy cảnh này cũng không biết nên nói gì.

Chỉ duy có Khương Hoài, trong khoảnh khắc đó, biểu cảm rõ ràng khựng lại, trên mặt hiếm hoi lộ vẻ nghi hoặc và ngơ ngác...

Vừa rồi, anh dường như đã nghe hiểu tiếng con gấu trúc kia nói...

Khương Hoài không hề cho rằng đây là ảo giác.

Kể từ sau khi thức tỉnh huyết mạch yêu tộc tại Văn Nhân tộc uyển, anh cũng từng nghĩ liệu bản thân mình có xảy đến biến hóa nào không.

Nhưng dù là khi đến Học viện Đạo giáo Kinh Thành hay tiếp xúc với các yêu tộc khác, anh vẫn là anh.

Như lời tất cả mọi người từng nói, anh không thể sử dụng yêu lực.

Nhiều nhất cũng chỉ là những thay đổi nhỏ nhoi trong huyết mạch mà thôi.

Còn tình trạng hiện tại lại giống như một sự việc đã chờ đợi từ rất lâu, nay cuối cùng cũng đã định hình.

Hiểu rõ bản thân thiếu kinh nghiệm trong việc “làm yêu”, Khương Hoài không hề bận tâm mà chia sẻ thắc mắc của mình cho Hủ Hủ cùng các yêu quái đang có mặt ở đó.

Nghe thấy anh dường như có thể hiểu được lời của Anh Anh, Khương Hủ Hủ và mấy người họ rõ ràng có chút kinh ngạc, Sơn Trúc còn hiếu kỳ chỉ vào mình mà hỏi:

“Còn tôi thì sao? Anh có nghe hiểu tôi nói gì không?”

Tiêu Đồ cũng nóng lòng chờ đợi câu trả lời, câu hỏi này, cậu ta cũng đang định hỏi đấy!

Chỉ thấy, ngay khoảnh khắc Sơn Trúc thốt ra câu đó, mấy người họ, bao gồm cả Khương Hoài, đều cạn lời.

Vẫn là Ô Hô với vẻ mặt không nỡ nhìn, phản bác lại cậu ta:

“Cậu bây giờ đang ở hình người, cậu nghĩ xem anh ấy có hiểu tiếng người hay không?”

Chỉ cần không phải kẻ điếc thì ai cũng hiểu.

Câu này chẳng khác nào lời vô nghĩa.

Sơn Trúc: …

Tiêu Đồ: …

Thật may, may mà vừa rồi mình không hỏi theo.

Ừm, chỉ cần mình không hỏi ra miệng thì kẻ ngốc chỉ có một mình Sơn Trúc mà thôi.

Khương Hủ Hủ không để tâm đến những suy nghĩ nhỏ nhặt của Tiêu Đồ, cô đang cẩn thận kiểm tra tình trạng của Khương Hoài.

Kết quả vẫn như cũ, hoàn toàn không có yêu lực, ngay cả một chút sắc thái của yêu khí cũng không thấy.

Là do đơn thuần bị huyết mạch yêu tộc trong cơ thể đ.á.n.h thức ảnh hưởng sao?

Không hỏi thêm, cô trực tiếp dùng khế lệnh triệu hồi Tiểu Anh Linh, Tiểu Anh Linh vẫn là một khối nhỏ xíu, lơ lửng trên lòng bàn tay Khương Hủ Hủ.

Khương Hủ Hủ nâng tay lên hỏi Khương Hoài:

“Nhìn thấy không?”

Khương Hoài lắc đầu.

Khương Hủ Hủ bèn lấy ra một lá phù chú màu xanh.

Ngay khi lá phù vừa xuất hiện, Sơn Trúc và Ô Hô – những người vốn đang tò mò nhìn Tiểu Anh Linh – đều cứng đờ gương mặt, giây tiếp theo như nhớ lại vài ký niệm chẳng mấy tốt đẹp, vội vã né xa vạn dặm.

“Khương Hủ Hủ! Cô muốn làm gì?!”

“Cô bình tĩnh chút đi!”

Huyền Hiêu cũng nhận ra lá bùa trong tay cô, khuôn mặt lạnh lùng của thiếu niên hiếm khi cứng đờ, vô thức nín thở.

Khương Hủ Hủ rất ít khi vẽ bùa lên phù chú màu xanh.

Nhưng thứ khiến ba con yêu này ấn tượng sâu sắc đến tận bây giờ vẫn là “Bùa Yêu Khí Ngút Trời” mà cô từng dùng để đối phó với Sơn Trúc tại đại hội học viện năm đó.

Mùi hôi thối tích tụ hàng trăm năm của chồn hôi, cái mùi đó nghĩ lại thôi cũng khiến người ta run rẩy.

Đặc biệt là khi cả ba đều là “yêu quái nạn nhân” lúc bấy giờ, phản ứng như vậy cũng chẳng có gì lạ.

Khương Hủ Hủ thấy thế chỉ nói:

“Yên tâm, đây không phải Bùa Yêu Khí Ngút Trời.”

Nói đoạn, những ngón tay cầm lá bùa lật ngược, hồ hỏa màu xanh nơi đầu ngón tay lập tức nuốt chửng lá bùa.

Theo ánh linh quang lóe lên từ đống tro tàn, một làn khói xanh nhẹ nhàng bay lên.

Sơn Trúc và Ô Hô lập tức hoảng sợ bịt c.h.ặ.t mũi.

Mặc dù Huyền Hiêu không phản ứng thái quá như họ, nhưng cũng nín thở đến mức căng cứng.

Tiêu Đồ lúc xem đại hội học viện từng nghe nói về Bùa Yêu Khí Ngút Trời, nhưng vì chưa từng trực tiếp nếm trải nên đương nhiên không phản ứng mạnh như ba người kia.

Cậu ta thậm chí còn chủ động ghé sát vào ngửi thử.

Cái mùi hôi thối kinh thiên động địa trong tưởng tượng không hề xuất hiện, trái lại là…

“Có chút dễ ngửi.”

Tiêu Đồ lại cẩn thận ngửi thêm lần nữa, hỏi Khương Hủ Hủ: “Đây là mùi gì thế?”

Sơn Trúc và Ô Hô nhìn Tiêu Đồ đầy hoài nghi, biểu cảm rõ ràng là đang nghi ngờ cậu ta cố tình lừa mình, nhưng rất nhanh họ đã nhận ra làm vậy cũng chẳng ích gì.

Yêu tộc ngũ giác nhạy bén, dù có bịt mũi, họ vẫn mơ hồ ngửi thấy mùi hương theo làn khói xanh bay đến.

Thật sự… có chút dễ ngửi thật sao??

Không phải hương thơm theo nghĩa thông thường mà là một loại mùi vị thuần túy khiến người ta muốn hít hà.

Khương Hủ Hủ bèn giải thích:

“Đây là mùi khi đốt Cành Mê Cốc.”

Mê Cốc, loài cây trong truyền thuyết trên núi Chiêu Dao, hoa của nó có thể phát sáng, mang theo cành cây này có thể giúp người ta không bị lạc đường.

Nhưng ngoài những gì ghi chép, khi đốt cành của nó sẽ tỏa ra làn khói thơm, nương theo hướng khói dẫn lối là có thể tìm thấy lối thoát trong tâm.

Cũng giống như mùi hôi của chồn hôi tích tụ trăm năm, đều là cô mua từ chỗ Ngô Thục.

Khương Hủ Hủ vốn dùng nó để làm bùa dẫn đường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 1285: Chương 1285 | MonkeyD