Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 1306
Cập nhật lúc: 10/05/2026 02:02
Thế là anh dùng ánh mắt thể hiện sự ủng hộ với cô.
Lúc này Khương Hủ Hủ mới nhận đơn của Lão quỷ. Tính toán nhân duyên cho quỷ không tiện như tính cho người, nhưng may thay, Ứng dụng Linh Sự có kết nối với hệ thống của Địa Phủ.
Khương Hủ Hủ trực tiếp rút ra một tia âm khí của Đàm Phi, tốn chút công sức, nhanh ch.óng tra ra được ghi chép về cuộc đời của em gái anh.
Tìm được người sau đó dựa vào hồ sơ sinh thời để suy diễn tỉ mỉ, Khương Hủ Hủ lại nhìn ra được vài điều khác biệt.
“Trước tiên hãy nói kết quả.”
Khương Hủ Hủ nhìn về phía Đàm Phi: “Em gái anh vẫn còn sống.”
Đàm Phi nghe vậy, linh thể bỗng chốc lay động dữ dội, rõ ràng là vô cùng xúc động.
Đang định hỏi thêm lại thấy ánh mắt Khương Hủ Hủ rời đi, bỗng nhiên hướng về phía Lão quỷ, trong mắt hiện lên vài phần dò xét.
Khi Lão quỷ còn đang ngơ ngác thì lập tức nghe Khương Hủ Hủ đột ngột đổi giọng:
“Trước đây tôi chưa từng nói, lúc anh muốn đổi lấy tấm poster bản giới hạn của Đàm Phi, tôi có thể cảm nhận được giữa anh và Đàm Phi có một sợi dây liên kết hồn phách vô cùng yếu ớt.”
“Tôi cứ tưởng đó là sợi dây liên kết giữa fan và thần tượng, giờ xem ra không phải.”
Sợi dây liên kết giữa Lão quỷ và Đàm Phi, không liên quan đến fan và thần tượng, càng không liên quan đến việc âm khí của lão ảnh hưởng khiến anh đoản mệnh.
Đàm Phi mất sớm là mệnh số của chính anh, không liên quan đến Lão quỷ.
Sợi dây liên kết mong manh giữa hai người, nói cho cùng lại xuất phát từ chính em gái của Đàm Phi.
Khương Hủ Hủ nhìn Lão quỷ, hỏi:
“Hơn mười năm trước, có phải anh đã tự ý can thiệp vào nhân quả của một con người, cứu một người phụ nữ có ý định tự sát không?”
Câu hỏi này của cô nghe chừng không đầu không đuôi, nhưng ngay khi hai chữ “người phụ nữ” thốt ra, Đàm Phi như nghĩ đến điều gì đó, đột ngột quay đầu nhìn về phía Lão quỷ.
Lão quỷ ban đầu cứ ngỡ cô định truy cứu chuyện lão can thiệp vào nhân quả của con người, nhưng khi thấy thái độ của Đàm Phi, lão cũng nhanh ch.óng nhận ra điều gì đó, nghĩ đến một khả năng, lập tức không nhịn được mà trố mắt kinh ngạc:
“Đợi đã, chẳng lẽ người phụ nữ đó là…”
Giọng lão run rẩy, mang theo vẻ không thể tin nổi.
Chỉ thấy Khương Hủ Hủ chậm rãi gật đầu.
“Cô ấy chính là em gái của Đàm Phi.”
Lão quỷ Quỷ thị sở dĩ là lão quỷ, chính là vì thời gian ông ta lang thang ở nhân gian đã đủ lâu.
Mười mấy năm trước, lúc đó Đàm Phi vừa mới qua đời.
Lão quỷ khi ấy vốn đang vô cùng chán nản, trong lúc phiêu dạt khắp nơi, ông đã tình cờ nhìn thấy một người phụ nữ ngồi trên cầu đang muốn tự sát.
Người phụ nữ tay cầm một nhành cúc trắng, cả người toát lên vẻ tê dại của kẻ đã không còn thiết tha gì với cuộc đời.
Có lẽ vì vừa mới nhìn thấy con đường dài nhuộm trắng bởi hoa cúc người ta mang đi tiễn biệt, nhìn thấy nhành cúc trong tay người phụ nữ, lão quỷ theo bản năng liền lao về phía cô.
Người phụ nữ vừa ném nhành cúc xuống sông, cơ thể cũng chuẩn bị nhảy xuống theo thì bỗng cảm thấy một luồng âm khí thổi từ mặt sông tới, lực đẩy mạnh đến mức trực tiếp hất văng cô từ phía lan can ngã nhào xuống đất.
Người phụ nữ có chút ngơ ngác, nhưng chỉ nghĩ đó là cơn gió thổi qua tình cờ, cô lồm cồm bò dậy rồi lại run rẩy leo lên lan can.
Lão quỷ vừa thở phào nhẹ nhõm, thấy vậy lại phải hít sâu một hơi, lần nữa thổi mạnh về phía người phụ nữ.
Liên tiếp hai lần như vậy, người phụ nữ dường như cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó, nước mắt đột ngột tuôn rơi, cô hướng về phía con đường dài vắng lặng, nức nở lên tiếng.
Lão quỷ lần theo ký ức, lúc này cuối cùng cũng mơ hồ nhớ lại, khi đó người phụ nữ ấy đã nói rằng...
“Anh... là anh sao?”
Lão quỷ lại một lần nữa trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
Vậy ra lúc đó, người phụ nữ ấy đã nhận nhầm ông thành... linh hồn của Đàm Phi?
Khoan đã, chẳng lẽ khi đó cô ấy tự sát cũng vì Đàm Phi qua đời?
Đàm Phi nghe tin em gái mình từng tự sát và được cứu mạng thì cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹt.
Lúc này, rõ ràng anh cũng đã liên tưởng đến mối liên hệ giữa việc em gái tự sát và cái c.h.ế.t do t.a.i n.ạ.n xe hơi của chính mình, anh vội vã nhìn về phía Khương Hủ Hủ.
Khương Hủ Hủ liền kể lại tóm tắt cuộc đời của Đàm Mẫn mà cô đã điều tra được.
“Sau khi trốn khỏi gia đình kia, cô ấy không dám quay lại nữa. Cô ấy vừa đi làm thuê vừa ngóng tin tức của anh, kết quả suýt chút nữa bị lừa bán vào vùng núi. Cũng may cô ấy cảnh giác nên nửa đường đã trốn thoát được, nhưng lại rơi vào một môi trường hoàn toàn xa lạ...”
Đàm Mẫn đành tiếp tục làm thuê, gom góp lộ phí để về nhà. Cũng chính tại nơi đó, cô gặp được một người đàn ông khác.
Người đàn ông đó tuy lớn tuổi hơn nhưng lại vô cùng chăm sóc cô, ngày thường còn rất mực ân cần, chu đáo.
Đối với Đàm Mẫn – người vốn luôn cho rằng mình đã bị anh trai bỏ rơi và từ nhỏ chưa từng cảm nhận được tình thương của cha – thì sự quan tâm này quả thực không thể chối từ.
Một năm sau khi quen nhau, họ kết hôn tại nơi đó, nhưng sau khi cưới, cô mới phát hiện cả gia đình chồng đều là những kẻ “hút m.á.u” người khác.
Cô vất vả lắm mới thoát khỏi hang cọp lại lọt vào ổ sói.
Công việc nhà làm không hết, mẹ chồng thì cay nghiệt, soi mói, ngay cả người đàn ông từng dịu dàng ân cần với cô cũng luôn dùng bạo lực tinh thần để đè nén.
Dưới sự áp bức ngày qua ngày của chồng và gia đình chồng, cô dần trở nên sợ hãi, khép nép.
Đàm Mẫn cảm thấy cuộc sống này thực sự quá đắng cay.
Cũng chính vào lúc đó, cô nhìn thấy anh trai mình đã trở thành một ngôi sao lớn.
Cô nhận ra anh ngay lập tức, phản ứng đầu tiên là muốn tìm anh.
Thế nhưng tình cờ cô nghe được em chồng và mẹ chồng nói chuyện về anh, lời lẽ toàn là sự ngưỡng mộ vì anh kiếm được nhiều tiền, ước gì anh là người nhà của họ vân vân.
Ý định tìm anh trai trong lòng Đàm Mẫn phút chốc bị những lời đó dập tắt.
Thuở ban đầu khi bị bỏ rơi, trong lòng cô tuy có oán trách, nhưng nhìn thấy anh thoát khỏi gia đình đó và có được cuộc sống tốt đẹp như vậy, cô cũng cảm thấy mừng cho anh.
Anh khó khăn lắm mới có được tương lai rạng rỡ như thế, không thể vì cô mà bị kéo vào một vũng bùn khác.
