Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 185
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:35
Bữa sáng ngày hôm đó, không hiểu sao lại biến thành một cuộc họp gia đình của nhà họ Khương.
Sau khi xử lý xong vấn đề của Khương Hãn và Khương Trừng, mọi người trong các phòng đều tản đi làm việc riêng.
Khương Vũ Thành và những người khác phải đi làm.
Khương Hãn và Khương Trừng tự cảm thấy mất mặt quá lớn nên sau bữa sáng đều tự giác về phòng mình.
Khương Hủ Hủ cũng muốn về phòng để khắc phù, kết quả vừa đi đến đầu cầu thang đã bị Khương Tố chặn lại.
“Chị Hủ Hủ, đợi em với!”
Khương Hủ Hủ quay đầu: “Sao vậy?”
Đối với Khương Tố, Khương Hủ Hủ đã không còn ác cảm như lúc đầu, chủ yếu là vì đứa trẻ này tự cải tạo bản thân rất nhanh.
Đặc biệt là mấy lần gần đây cậu ta công khai thể hiện sự bảo vệ đối với cô, dù Khương Hủ Hủ không thể coi Khương Tố là người thân thiết như đối với Khương Hoài nhưng thái độ cũng tốt hơn nhiều so với hai người kia.
Còn Khương Tố thì chẳng kén chọn chút nào.
Cậu ta có thể tự mình tỏa sáng để cô nhìn thấy!
Khương Hủ Hủ thấy Khương Tố cầm điện thoại, vẻ mặt có chút uất ức:
“Chị ơi, em theo dõi Weibo của chị mấy ngày rồi, chị follow lại em một cái được không?”
Thiếu niên có gương mặt điển trai, khi không lỗ mãng nhắm vào người khác thì trông có vài phần giống như một chú “cún con” đáng yêu.
Thái độ của Khương Hủ Hủ vô thức dịu lại.
“Weibo?”
Cô không ngờ Khương Tố lại nói về chuyện này.
Thực tế, cô hoàn toàn quên mất mình có mở Weibo.
Trước đây ở nhà họ Quan, cô bận rộn lén lút học huyền thuật, mọi sở thích giao tiếp của giới trẻ gần như chẳng liên quan gì đến cô.
Lần này nếu không phải để tổ chương trình tuyên truyền, cô cũng sẽ không mở Weibo.
Tuy rằng cô không quan tâm đến Weibo nhưng vì Khương Tố đã mở lời, vả lại cũng không phải chuyện khó khăn gì, cô liền đồng ý, lấy điện thoại ra: “Cái nào?”
Khương Tố thấy cô đồng ý, tức khắc hưng phấn sáp lại gần, nhanh thoăn thoắt tìm Weibo của mình chỉ cho cô xem.
Khương Hủ Hủ trực tiếp nhấn theo dõi lại.
Khương Tố ngay lập tức đắc ý ra mặt.
Khương Hủ Hủ tưởng thế là xong.
Nhưng cô quên mất, có một câu gọi là “được voi đòi tiên”.
Đặc biệt là Khương Tố, phương châm làm việc của cậu ta chính là - địch lui ta tiến, địch lại lui, ta lại tiến thêm!
Cảm nhận được thái độ của Khương Hủ Hủ đã nới lỏng hơn với mình, Khương Tố lập tức không khách khí mà tiến lên một bước dài.
“Chị, lượt theo dõi trên Weibo của chị hôm qua đã phá mốc một triệu rồi mà trang cá nhân vẫn chỉ có đúng một bài chia sẻ từ chương trình, chị làm vậy không được đâu!”
“Sao lại không được?” Khương Hủ Hủ hỏi lại.
“Chị phải đăng ảnh chứ, fan mà không được cưng chiều là dễ chạy lắm.”
Khương Tố nói bằng giọng điệu của một người từng trải. Thấy Khương Hủ Hủ thật sự không biết mấy chuyện này, cậu thầm sốt ruột thay cho chị mình.
EQ thế này mà còn đòi lăn lộn trong giới giải trí sao?
“Thế này đi, chị tìm mấy tấm ảnh trong điện thoại, kèm thêm vài dòng chữ, chính thức chào hỏi với fan của chị một tiếng.”
Khương Hủ Hủ thấy hơi phiền nhưng ngẫm lại thì thấy Khương Tố nói cũng có lý.
Vì vậy, cô mở thư viện ảnh ra.
Khương Tố đương nhiên ghé sát vào xem sau đó lập tức sững sờ.
Trong album ảnh của Khương Hủ Hủ chỉ toàn là các bản scan hình ảnh cổ phù triện, thỉnh thoảng xen lẫn vài tấm ảnh của Tiểu Phiêu Lượng mà góc chụp cũng vô cùng tùy hứng.
Khương Tố cảm thấy đầu óc ong ong.
Chị gái mình chẳng lẽ không có lấy một sở thích nào mà các thiếu niên thiếu nữ nên có sao?
Ảnh tự sướng đâu? Chỉnh sửa ảnh đâu?
Tại sao nội dung album ảnh lại nghèo nàn đến mức này?
Thế nhưng Khương Hủ Hủ dường như không nhận ra vấn đề, thậm chí còn đang nghiêm túc chọn ảnh.
Khương Tố sợ chị mình thật sự đăng một tấm ảnh bùa hộ mệnh lên, vội nói:
“Chị! Chị ơi, hay là để em chụp cho chị một tấm nhé.”
Loại có dùng bộ lọc làm đẹp và căn góc chuẩn chỉ ấy.
Khương Hủ Hủ không thích chụp ảnh, hay nói đúng hơn là người trong giới huyền môn đều không mấy mặn mà với việc này.
Bởi vì ảnh chụp ở một phương diện nào đó chính là một loại vật dẫn, nếu rơi vào tay kẻ xấu, rất có thể sẽ làm lộ thông tin mệnh cách hoặc bị dùng vào những mục đích khác.
Nhưng nghĩ lại thì cô cũng đã lên sóng truyền hình rồi, ảnh chụp màn hình cô từ đủ mọi góc độ trên mạng còn sắc nét hơn cả việc cô tự soi gương.
Việc có đăng ảnh hay không dường như cũng chẳng quan trọng nữa.
Khương Hủ Hủ gật đầu.
“Chụp thế nào?”
Thấy cô hiếm khi dễ nói chuyện, Khương Tố lập tức hào hứng nghiên cứu. Cậu đưa mắt nhìn quanh một vòng, mắt bỗng sáng lên.
“Chị thay một chiếc váy đi, đứng ở chỗ cầu thang này này, em bật chế độ góc rộng, lúc đó sẽ thu được cả đại sảnh nhà mình vào trong để mọi người nhìn vào là biết ngay chị có bối cảnh không hề tầm thường!”
Đại sảnh nhà Khương Gia trang hoàng lộng lẫy, nhìn qua là biết ngay nhà đại gia.
Quản gia Minh không biết từ lúc nào đã đi tới, vừa vặn nghe được Khương Tố muốn chụp ảnh cho đại tiểu thư thì lập tức khéo léo góp ý:
“Thiếu gia Khương Tố, tôi nghe nói trên mạng có mấy người hay đi gây sự và thù ghét người giàu, bức ảnh đầu tiên mà đăng thế này liệu có bị nói là cố tình khoe khoang không?”
Khương Tố nghe xong thấy cũng có lý. Nếu dùng đại sảnh làm nền, biết đâu lại có mấy kẻ soi mói nghi ngờ đó chỉ là phông nền treo lên.
Cậu không thể để lại cái cớ như vậy cho đám người xấu tính trên mạng được.
Quản gia Minh thấy cậu đã nghe lọt tai lại đề nghị:
“Hay là ra hoa viên chụp đi? Lúc này ánh sáng đang đẹp, tôi sẽ cho người bày trí thêm hoa tươi và trái cây bên cạnh, đại tiểu thư chỉ cần ngồi trên ghế ở hoa viên, cầm theo một cuốn sách, nhìn vào là thấy ngay vẻ tao nhã.”
Khương Tố lắc đầu không chút do dự: “Không được, chị em nhìn là biết không thuộc gu thanh lịch, người ta nhìn vào là biết ngay là đang diễn.”
Khương Hủ Hủ âm thầm liếc nhìn cậu.
Trông cô... không hợp với vẻ thanh lịch đến thế sao?
Khương Tố chạm phải ánh mắt của Khương Hủ Hủ, nhận ra mình lỡ lời, cậu vội lảng tránh sau đó lại cùng quản gia Minh bàn bạc tìm chỗ khác.
Trong nhà có không ít nơi để chụp ảnh: bức tường sách hai tầng ở lầu hai, phòng trưng bày mô hình của cậu, phòng b.úp bê của Lộ Tuyết Khê, nhà kính trồng hoa trong hoa viên... lựa chọn nhiều quá lại hóa ra khó chọn.
