Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 197
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:36
Đạo diễn Trần nhìn thái độ này của Khương Hủ Hủ, trực giác mách bảo rằng ở đây có chuyện.
Ông thấy Khương Hủ Hủ nhìn về phía Nguyễn Tiểu Mông lần nữa, giọng lạnh nhạt:
“Từ hôm qua đến hôm nay, tôi đã cho cậu ba cơ hội.”
Chưa đợi mọi người tại hiện trường thắc mắc Khương Hủ Hủ đã cho cơ hội gì, Nguyễn Tiểu Mông đã hiểu ý nghĩa trong lời nói của cô, sắc mặt vốn đã không tốt giờ lại càng trắng bệch thêm.
[Lúc cậu nhặt được thứ này, trong túi phúc chỉ có duy nhất chiếc vòng vàng này thôi sao?]
Lần đầu tiên là khi Khương Hủ Hủ hỏi Nguyễn Tiểu Mông về chiếc vòng vàng trước khi xử lý nó, hỏi cô xem liệu có phải chỉ có duy nhất một chiếc hay không.
Khi đó, Nguyễn Tiểu Mông nói chỉ có một chiếc.
Lần thứ hai, cô nhìn thấy khí đen ngưng tụ nơi ấn đường của đối phương trở nên đậm đặc hơn, bèn hỏi cô đã đi đâu.
Nguyễn Tiểu Mông giả vờ ngây ngốc để đối phó.
Vừa rồi chính là lần thứ ba.
Thấy mọi người ai nấy đều lộ vẻ khó hiểu, Khương Hủ Hủ cũng không vòng vo nữa. Ngay trước ống kính livestream, cô thẳng thắn lên tiếng:
“Trong túi phúc mà hôm qua cô nhặt được, không phải một chiếc vòng vàng mà là một đôi.”
Giọng điệu của cô quá mức khẳng định khiến người ta không thể nảy sinh dù chỉ một tia nghi ngờ.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy lời này, các khách mời có mặt tại hiện trường, bao gồm cả Đạo diễn Trần và nhân viên ê-kíp, đều bàng hoàng nhìn về phía Nguyễn Tiểu Mông.
Thậm chí, khán giả trong phòng livestream cũng sững sờ.
[Cái gì? Một đôi vòng vàng... có phải là cái “một đôi” mà tôi đang nghĩ không?]
[Tôi nhớ ra rồi! Hôm qua Khương Hủ Hủ đúng là đã hỏi cô ta xem có phải chỉ có một chiếc không! Nguyễn Tiểu Mông khi đó nói chỉ có thế, giờ là sao? Cô ta nói dối à? Tự mình giấu đi một chiếc?]
[Không phải, tại sao lại làm vậy? Nhặt được một đôi thì có gì mà không dám nói?]
Cư dân mạng khó hiểu nhưng nhanh ch.óng có những người qua đường nhìn thấu tất cả lên tiếng:
[Còn có thể vì cái gì nữa? Chắc chắn là một chiếc lấy ra khoe còn chiếc kia thì lén giữ lại cho mình rồi!]
[Không thể nào! Tiểu Mông nhà tôi đâu có thiếu tiền, sao có thể lén giấu một chiếc vòng cũ kỹ chứ!]
[Tôi là chủ tiệm vàng đây, nhìn kỹ thuật và trọng lượng của chiếc vòng đó, bảo thủ mà nói cũng có giá trị hơn năm vạn.]
[Năm vạn? Nữ thần nhà tôi chỉ cần một hợp đồng quảng cáo đã là hàng triệu, năm vạn chỉ bằng một chai mỹ phẩm! Làm sao cô ấy có thể để mắt đến chút tiền đó chứ?!]
[Đã nghe câu này chưa? Càng giàu càng keo kiệt, nếu không thì tại sao bây giờ vẫn còn nhiều nghệ sĩ trốn thuế đến vậy?]
[Khương Hủ Hủ nói là đúng à? Tôi không tin! Chị gái tôi không phải loại người đó!]
[Nhìn dáng vẻ bây giờ của thần tượng nhà mấy người đi, vẻ chột dạ đó sắp tràn cả ra màn hình của tôi rồi kìa!]
[Giả sử hôm qua Khương Hủ Hủ không chỉ ra vấn đề của chiếc vòng vàng, Nguyễn Tiểu Mông sẽ kết thúc màn khoe khoang sau khi nghe cả mạng xã hội trầm trồ vì vận may của mình sẽ chẳng có ai biết cô ta còn giấu một chiếc.]
[Dù sao tôi cũng không tin! Nữ thần của tôi không hề thiếu tiền!]
Phần bình luận cãi vã kịch liệt. Tại hiện trường, sau khi bị Khương Hủ Hủ vạch trần ngay trước mặt, trên gương mặt Nguyễn Tiểu Mông thoáng chốc lộ vẻ hổ thẹn, tiếp đó là sự oán hận dành cho Khương Hủ Hủ.
Tại sao cô ta lại nói ra điều này trên sóng livestream? Chẳng lẽ cô ta muốn hủy hoại danh tiếng của cô sao?!
Nguyễn Tiểu Mông nghiến răng, gần như huy động toàn bộ diễn xuất tốt nhất trong đời để nhìn về phía Khương Hủ Hủ, vẻ mặt đầy tổn thương:
“Hủ Hủ, mình không biết tại sao cậu lại nói như vậy nhưng mình thực sự chỉ nhặt được một chiếc vòng vàng thôi.”
Thương Lục không lên tiếng.
Anh có thể nhận ra chiếc vòng vàng ở đầu giường đúng là có vương chút âm khí nhàn nhạt nhưng anh lại không thể phân biệt được đó có phải là chiếc còn lại hay không.
Mặc dù không chắc chắn nhưng trong lòng anh vẫn nghiêng về phía tin tưởng Khương Hủ Hủ hơn.
Chu Sát Sát cũng vậy, cô gần như chẳng có chút nghi ngờ nào đối với Khương Hủ Hủ, thậm chí không cần xác nhận thì lập tức quay sang phía Nguyễn Tiểu Mông:
“Nguyễn Tiểu Mông! Hôm qua Hủ Hủ đã nói món đồ này tà môn sẽ hại người! Sao cô còn dám lén giấu một chiếc? Tối qua chúng ta còn ở chung phòng với cô đấy!”
Vì quá tức giận, cô thậm chí quên mất cả vẻ điệu đà thường ngày của mình.
Cố Kinh Mặc và Linh Chân Chân cũng giống như Thương Lục, dù chọn cách im lặng nhưng sau đợt ghi hình đầu tiên, trong lòng họ vẫn thiên vị tin tưởng Khương Hủ Hủ hơn.
Dẫu sao, có thể nhìn thấu một kẻ sát nhân hàng loạt như Tiết Nhất Ninh lại còn đào ra được hài cốt chôn giấu trong nhà…
Rõ ràng đó không phải chuyện người bình thường có thể làm được.
Nguyễn Tiểu Mông bị Chu Sát Sát chỉ trích trực diện, mặt đỏ bừng rồi lại tái mét nhưng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng không thừa nhận:
“Sát Sát, mình biết cậu và Hủ Hủ thân nhau hơn mình nhưng cậu không thể đổ oan cho mình! Món đồ đó đâu phải báu vật hiếm có gì, mình có cần thiết phải lén giấu một chiếc không?”
Cách giải thích của Nguyễn Tiểu Mông rất có sức nặng.
Không chỉ khán giả mà ngay cả các nhân viên tại đó cũng không tin rằng một nữ minh tinh thu nhập hàng chục triệu mỗi năm lại vì mấy vạn tệ mà bôi nhọ danh tiếng của chính mình.
Thấy Nguyễn Tiểu Mông đã quyết tâm không thừa nhận, Khương Hủ Hủ cũng không quá ngạc nhiên, chỉ liếc nhìn khuôn mặt cô:
“Đúng rồi, hôm qua quên không nói cho cô biết, sau khi đôi vòng vàng này bị nhặt đi, thứ ký kết với đối phương không phải là mệnh cũng không phải là vận mà là nhan sắc của cô. Chắc cô cũng nhận ra rồi, khuôn mặt cô chỉ sau một đêm đã già đi năm tuổi.”
Vẻ kinh hoàng thoáng hiện trên gương mặt Nguyễn Tiểu Mông.
Khương Hủ Hủ không nhìn cô nữa, tự nói tiếp:
“Mặc dù hôm qua cô cố tình xin Thương Lục một lá bùa hộ mệnh để tự mình xử lý chiếc vòng cô giấu đi nhưng rõ ràng cô đã xử lý thất bại. Vì thế, chiếc vòng này sẽ lại tìm đến cô, bất kể cô vứt đi bao nhiêu lần, nó vẫn sẽ quay lại bên cô, cho đến khi… hút cạn dưỡng chất trên gương mặt cô…”
Đồng t.ử Nguyễn Tiểu Mông co rút, lúc này còn tâm trí đâu mà bận tâm đến thể diện, toàn thân cô chìm trong sự sợ hãi tột độ.
Đối với một nữ nghệ sĩ còn điều gì quan trọng hơn gương mặt của mình cơ chứ?!
