Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 245
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:43
Sau khi dọn vào, mọi người cần thông qua điều tra để tìm ra sự thật về việc dân làng và Người canh nhân sâm bị trêu chọc, quấy nhiễu.
Ngày mai chương trình sẽ tổ chức cho mọi người cùng vào núi kiểm tra những rừng sâm bị phá hoại.”
Chia cặp ở cùng nhau cũng là để tránh những tình huống bất ngờ xảy ra trong quá trình lưu trú.
Vì lần chia nhóm này là ngẫu nhiên, Khương Hủ Hủ và Chu Sát Sát không nghi ngờ gì đã được phân vào một nhóm.
Chu Sát Sát lập tức phấn khích ôm chầm lấy Khương Hủ Hủ.
“Oa! Đến tập thứ ba rồi, cuối cùng tôi cũng được chia cùng nhóm hành động với Hủ Hủ! Chúng ta cuối cùng cũng không chỉ dừng lại ở mối quan hệ cùng ngủ chung một giường nữa rồi.”
Câu nói của Chu Sát Sát mang hàm ý trêu chọc cố ý, ngay lập tức khiến các khách mời và khán giả trong phòng livestream cười nghiêng ngả.
Chu Sát Sát lại cố tình lộ ra vẻ mặt đắc ý nhìn bốn người của hai nhóm còn lại:
“Tập này các bạn thua chắc rồi!”
Qua hai tập đầu, ngay cả cư dân mạng cũng ngầm đạt được một sự đồng thuận: Khương Hủ Hủ chính là chìa khóa dẫn đến chiến thắng.
Thậm chí có cư dân mạng còn tổng kết rằng: “Có được Hủ Hủ là có được chiến thắng.”
Khương Hủ Hủ đã bắt đầu quen với sự nhiệt tình và ồn ào của Chu Sát Sát, chỉ mỉm cười để mặc cô ôm.
Sau đó, ba nhóm khách mời bốc thăm, mỗi người mang theo hành lý tìm đến nhà mình ở nhờ.
Vì đây cũng là một phần của chương trình, cộng với việc Trưởng thôn đã dặn dân làng không được cố ý vây xem gây cản trở việc quay phim nên mấy người họ chia nhau ra, dựa vào biển chỉ dẫn và hỏi đường để tìm thấy “nhà” của mình.
Căn nhà mà Khương Hủ Hủ và Chu Sát Sát được phân cho chính là nhà của Người canh nhân sâm từng bị trêu chọc thường xuyên. Đối phương là con thứ hai trong nhà, vì sợ Sơn Thần nên hiện tại đã dọn về nhà chính để ở.
Nghe nói là Người canh nhân sâm, Chu Sát Sát có chút tò mò: “Hủ Hủ, cậu nói xem thật sự có Sơn Thần không?”
Khương Hủ Hủ lắc đầu không trả lời nhưng khi vừa bước chân vào cửa nhà đối phương, cô nhạy bén nhận ra một luồng khí tức đặc biệt.
Bước chân hơi khựng lại.
Ánh mắt chuyển dời, đôi mắt hạnh trong veo chuẩn xác rơi vào một người đàn ông trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi trong gia đình này.
Người này chính là con thứ hai của nhà này, chính là Người canh nhân sâm đó.
Để ý thấy ánh mắt của Khương Hủ Hủ, cậu nhân viên quay phim phụ trách livestream rất nhanh nhạy đã điều chỉnh ống kính hướng về phía cô đang nhìn.
[Ối chà, nhìn ánh mắt của con gái tôi là biết ngay người này có vấn đề rồi!]
[Đây là người canh nhân sâm đúng không? Đừng hỏi vì sao tôi biết nhé.]
[Khương Hủ Hủ: Haiz lại nhìn cái là ra đáp án, tập này cũng chẳng có gì khó khăn cả.]
[Hóng chờ con gái công bố đáp án đúng.]
Vì các khách mời đều tách lẻ nên phòng livestream cũng được chia nhỏ theo, phòng của Khương Hủ Hủ đương nhiên vẫn rất hòa thuận.
Dù đôi khi có một hai kẻ anti-fan nhảy vào cà khịa cũng nhanh ch.óng bị bình luận của người hâm mộ đẩy trôi đi.
Chu Sát Sát cũng chú ý tới tầm mắt của Khương Hủ Hủ, cô nhìn theo hướng đó rồi hạ giọng hỏi:
“Hủ Hủ, cậu nhìn ra gì rồi phải không? Trên người chú ấy có thứ gì đó à?”
Lâm Lão Nhị, người canh nhân sâm lúc này cũng cảm thấy căng thẳng.
Tuy Trưởng thôn bảo rằng trong chương trình “Linh Cảm” này có những Đại sư thực thụ nhưng ông vẫn luôn cảm thấy những người tham gia mấy chương trình kiểu này đều là giả danh.
Đặc biệt là hai cô gái trông có vẻ yếu đuối trước mặt đây, nhìn thoáng qua đã thấy không giống người có bản lĩnh.
Thế nhưng khi cô gái trông có vẻ nhỏ tuổi hơn trong số đó nhìn về phía mình, ông lại cảm thấy một áp lực mơ hồ đè nặng.
Nhất là lúc nghe thấy người kia hỏi liệu trên người ông có thứ gì không, cảm giác áp lực ấy càng thêm rõ rệt.
May thay, Khương Hủ Hủ chỉ nhìn ông một cái rồi dứt khoát đáp:
“Yên tâm, không có thứ gì cả.”
Dừng một chút, cô lại nói thêm: “Cũng không có Sơn Thần.”
Người nhà họ Lâm nghe cô nói không có thứ gì thì thầm thở phào nhưng nghe đến câu không có Sơn Thần, tâm trạng lại trở nên phức tạp.
Những người sinh sống nhờ Đại Sơn ít nhiều đều mang theo sự kỳ vọng và kính sợ đối với sự tồn tại như Sơn Thần.
Như làng của họ, mỗi dịp lễ tết đều dâng tế phẩm lên Đại Sơn.
Đó là quy tắc tổ tiên truyền lại, chúng ta nhận được sự ban ơn từ Sơn Thần thì càng không được quên ơn nghĩa, có như vậy Sơn Thần mới có thể bảo vệ họ lâu dài.
Trước đây khi làng bị quấy phá, người canh nhân sâm trong núi bị ném xuống dưới chân núi một cách vô cớ, dân làng cũng từng nghĩ, liệu có phải do Sơn Thần thấy họ cúng tế chưa đủ hay không.
Thế nhưng sau đó họ đã tăng thêm lễ vật mà những chuyện quái dị vẫn không hề giảm bớt.
Họ thật sự không hiểu tại sao lại như vậy.
“Cô bé, cháu có nhìn ra được điều gì không? Cháu có biết rốt cuộc chỗ chúng ta đang xảy ra chuyện gì không?”
Lâm Lão Nhị là người đầu tiên không nhịn được mà lên tiếng hỏi.
Chỉ là đối diện với một cô gái nhìn rõ là vừa mới trưởng thành, ông thật sự không gọi nổi tiếng Đại sư, đành theo thói quen của người trong làng mà gọi là cô bé.
Chu Sát Sát nghe cách xưng hô ấy thì không nhịn được cười nhưng Khương Hủ Hủ vẫn thản nhiên. Thấy Lâm Lão Nhị cùng người nhà họ rõ ràng rất quan tâm đến đáp án, cô chỉ nói:
“Tôi Tôi đã nhận thấy điều gì đó bất thường. (Tôi quả thực cảm nhận được một luồng khí tức bất thường) nhưng cụ thể là gì thì chưa nói rõ được, phải điều tra sau mới biết.”
Họ vừa mới đến, dù muốn điều tra cũng không thể xong ngay trong chốc lát.
Người nhà họ Lâm tuy có chút thất vọng nhưng vẫn giữ đúng bản tính hiếu khách của người dân trong làng, họ đón tiếp và thu xếp chỗ ở cho cả hai.
Hai cô gái này trông thực sự xinh đẹp, quả không hổ danh là minh tinh.
Trưởng thôn đã nói rồi, dù họ không giải quyết được chuyện trong làng cũng không sao, chỉ cần tiếp đãi t.ử tế, họ có thể phản ánh tình hình của thôn thông qua chương trình này để những người có bản lĩnh hơn nhìn thấy, biết đâu lại có người giải quyết được.
Ngoài lý do đó, ê-kíp chương trình còn gửi một khoản trợ cấp riêng cho mỗi hộ gia đình tiếp nhận khách mời, vì khoản trợ cấp này, nhà họ cũng không thể lạnh nhạt với người ta.
