Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 349

Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:59

Nếu là trước đây, có lẽ anh sẽ không nghĩ ngợi nhiều nhưng kể từ khi có cô em gái là một huyền sư lợi hại, Khương Hoài tự thấy mình cũng đã được mở mang tầm mắt.

Cộng thêm phản ứng bất thường của Tiểu Phiêu Lượng lúc nãy khiến anh không thể không hoài nghi.

Căn phòng này, hay nói đúng hơn là những con b.úp bê này.

Liệu có thực sự chỉ là b.úp bê không?

Anh khẽ đặt ngón tay lên miếng ngọc bài đeo trên cổ.

Ngọc bài không có bất kỳ phản ứng nào.

Khương Hoài không chắc liệu mình có đang suy diễn quá hay không.

Nhưng chuyện hôm nay, anh nhất định phải làm cho rõ.

Chưa nói đến chuyện khác, cứ tính việc Lộ Tuyết Khê bị thương vô duyên vô cớ ngay trong Oa phòng của chính mình mà bên trong thậm chí không tìm thấy một vật dụng nào có thể gọi là hung khí, chuyện này đã đủ đáng suy ngẫm rồi.

Lộ Tuyết Khê không hay biết căn Oa phòng của mình đã bị để mắt tới. Sau khi Khương Hãn rời đi, cô ngồi một mình trên giường, lúc này mới tối sầm mặt mũi nhìn kỹ vết thương trên trán mình.

“Chẳng phải cô nói những con b.úp bê này sẽ giúp tôi tăng thêm hảo cảm sao? Tại sao bây giờ lại quay ngược lại hại tôi ra nông nỗi này? Mặt tôi vốn dĩ vẫn tốt đẹp! Vậy mà bây giờ lại đột nhiên bị hủy hoại!”

“Hệ thống, nói gì đi chứ!”

Có lẽ vì giọng điệu của cô quá sốt sắng, Hệ thống trong đầu cuối cùng cũng chậm rãi lên tiếng, vẫn là chất giọng máy móc vô cảm ấy.

[Chỉ cần không ngừng tăng điểm hảo cảm của những người xung quanh, hấp thụ vận may của họ, chút vết thương này sẽ nhanh ch.óng lành lại thôi.]

Hệ thống không nhắc đến điểm hảo cảm thì thôi, vừa nghe đến đó, Lộ Tuyết Khê càng thêm tức giận và căm hận.

Đầu tiên là điểm hảo cảm của Khương Tố cứ liên tục tụt dốc, giờ đã đến mức sắp không cứu vãn nổi nữa.

Mà nay, ngay cả điểm hảo cảm của Khương Hãn cũng bắt đầu tụt giảm mạnh, cứ thế này thì còn trông mong gì vào việc hút vận may của đối phương thông qua điểm hảo cảm đây?

Oái oăm thay, hai người mà cô ta bỏ công lấy lòng nhất lại không có ở nhà, cô ta không thể cứ mang bộ dạng sẹo lồi này mà chờ đến ngày tựu trường được.

“Hệ thống, phương pháp mà ngươi nói trước đó, ta muốn thử.”

[Ký chủ, một khi đã đoạt thân thành công sẽ không thể khôi phục, Ký chủ có chắc chắn muốn sử dụng không?]

“Chắc chắn!”

Lộ Tuyết Khê nghiến răng, hơn nữa mục tiêu đầu tiên cô ta cũng đã nhắm sẵn rồi.

Đêm đã về khuya.

Biệt thự Khương gia chìm trong tĩnh mịch.

Tại một căn phòng ở lầu hai, Khương Tố đang nằm úp sấp trên giường ngủ say sưa.

Đột nhiên, con b.úp bê nhỏ cỡ bàn tay đặt trên giá trưng bày sát tường bỗng như nhận được lệnh triệu hồi, đôi mắt vốn trống rỗng vô hồn khẽ chớp động trong đêm tối.

Một lúc sau, con b.úp bê cứng nhắc xoay đầu, một sợi tơ mắt thường không thể thấy từ từ bay ra từ trái tim nó, không nhanh không chậm vươn về phía Khương Tố trên giường.

Khương Tố hoàn toàn không hay biết gì, sợi tơ kia cứ thế từng chút một tiếp cận.

Từ dưới đất bò lên giường sau đó nhắm thẳng vào trái tim Khương Tố mà lao tới.

Đúng ngay khoảnh khắc sợi tơ sắp chạm vào người cậu.

“…Mẹ kiếp!”

Khương Tố đang trong cơn mơ bỗng giật nảy mình như thể bị thứ gì đó làm bỏng, cậu bật dậy khỏi giường, đập mạnh lên n.g.ự.c mình.

Trong lúc hỗn loạn, cổ áo ngủ bị kéo lệch, một chiếc Ngọc bài treo bên trong rơi ra ngoài.

Đó chính là chiếc Ngọc bài mà Khương Hủ Hủ đã bán cho cậu.

Trong bóng tối, Khương Tố không thấy được sợi tơ vừa chạm vào mình như bị thứ gì đó thiêu đốt, lập tức co rút dữ dội rồi bay ngược trở lại vào trong con b.úp bê.

Dù không nhìn thấy nhưng cậu vẫn cảm nhận được có chỗ nào đó không ổn.

Cậu vô thức thốt lên: “Bật đèn!”

Đèn cảm ứng trong phòng lập tức bật sáng. Khương Tố bị ánh sáng đột ngột làm ch.ói mắt nhưng cậu nhanh ch.óng cúi đầu, nhìn rõ chiếc Ngọc bài trên cổ mình.

Giây tiếp theo, cả người cậu rùng mình một cái, chút buồn ngủ còn sót lại bay biến sạch sành sanh.

Khương Tố vội vàng tháo chiếc Ngọc bài đang đeo xuống, đưa lên dưới ánh đèn, quả nhiên thấy trên ngọc không biết từ bao giờ đã xuất hiện hàng chục vết nứt.

Nhìn lại vị trí trên n.g.ự.c mình, một vết đỏ như bị bỏng hiện rõ, hình dáng đúng y hệt chiếc Ngọc bài.

Khương Tố dù sao cũng là thiếu niên từng trải qua sóng gió lại thêm những ngày qua không bỏ sót một tập livestream nào của chương trình “Linh Cảm”, làm sao không hiểu ý nghĩa của điều này chứ.

Cậu…

Cậu gặp ma rồi!

Không đúng, trong phòng này có thứ bẩn thỉu!

Có thứ bẩn thỉu muốn hại cậu!

Khương Tố vô thức siết c.h.ặ.t chiếc Ngọc bài trong tay, ánh mắt kinh hoàng nhìn quanh phòng nhưng lại chẳng thấy bóng dáng thứ gì tà ác cả.

Một tay nắm c.h.ặ.t Ngọc bài, tay kia run rẩy lần mò lấy điện thoại đầu giường.

Khương Tố muốn gọi video cho chị gái mình để cầu cứu ngay lập tức.

Tuy nhiên, khi vừa bấm vào cuộc gọi video, màn hình hiện lên dòng thông báo: Bạn đã không còn là bạn bè của đối phương.

Khoảnh khắc đó, thế giới nội tâm của Khương Tố sụp đổ.

“Chị ơi~”

Chị cậu vậy mà vẫn chưa gỡ cậu ra khỏi danh sách đen!

Đều tại cái tên khốn Khương Hãn!

Tự ý lấy điện thoại của cậu liên lạc với chị, làm hại tài khoản của cậu bị chặn!

Khương Tố trong lòng đã c.h.ử.i rủa Khương Hãn hàng trăm, hàng nghìn lần.

Không tìm được viện trợ, Khương Tố nhanh ch.óng suy tính trong đầu một vòng. Một lát sau, cậu run rẩy xuống giường, bước nhanh đến bàn mở ngăn kéo, vơ lấy mấy lá bùa được gấp thành hình tam giác nhét vào túi áo ngủ.

Đó đều là những loại bùa linh tinh mà cậu mua từ chị gái mình trong suốt thời gian qua.

Bao gồm Tĩnh Âm Phù, Bùa phòng tiểu nhân, Bùa may mắn, Bùa tăng chiều cao, Hộ Thân Phù…

Tuy không biết có tác dụng hết không nhưng là bùa chị gái vẽ, cứ mang tất cả theo là đúng nhất.

Trong tay nắm c.h.ặ.t Ngọc bài, trong túi nhét đủ các loại bùa, tâm trạng Khương Tố hơi ổn định lại. Cậu không nghĩ ngợi nhiều, bước nhanh ra khỏi phòng, chạy thẳng về phía phòng của Khương Hoài.

Đến cửa phòng Khương Hoài, cậu chẳng còn tâm trí đâu mà giữ ý tứ, cứ thế đập cửa ầm ầm.

“Anh Hoài! Cứu em với!”

Khương Tố run rẩy, nhỏ giọng gọi đầy đáng thương ngoài cửa. Âm thanh ấy trong đêm yên tĩnh nghe cực kỳ rõ rệt.

Rất nhanh, đèn trong phòng Khương Hoài sáng lên. Khương Hoài mặc bộ đồ ngủ mở cửa, nhìn thấy Khương Tố với bộ dạng dở khóc dở cười lao về phía mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 349: Chương 349 | MonkeyD