Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 411
Cập nhật lúc: 02/05/2026 06:56
Phía dưới, vài học viên bắt đầu thì thầm:
“Đúng là dáng vẻ này rồi, lần trước cô ấy học Sư huynh Tạ vẽ Bùa cầu mưa (Phù trận) cũng chỉ nhìn qua là vẽ lại được một cái y hệt…”
Một vài bạn học bên cạnh vẫn chưa tin trên đời lại có thiên tài “học đâu biết đó” đến thế thì lập tức không nhịn được mà phản bác:
“Phù thuật đâu phải cứ nhìn rồi chép là được.”
Một lá Linh phù muốn thành công thì cả đường nét của phù văn lẫn sự điều khiển Linh lực đều không được thiếu sót.
Trong số các Tân sinh viên, có những người chuyên tâm nghiên cứu phù đạo đã sớm nhận ra đường nét trên lá bùa của Thầy Tôn khác biệt hẳn với những phù văn thông thường.
Dù chỉ là vẽ một nét nhưng trình tự trước sau lại vô cùng quan trọng.
Có những nét phải đi từ trái sang phải, có những nét lại từ trên xuống dưới, tất cả đều có quy tắc riêng.
Nhưng lúc nãy, phù văn của Thầy Tôn tuy bắt đầu từ trên xuống nhưng giữa chừng lại đột ngột bẻ ngược lên trên.
Quan sát kỹ hơn, không ít Tân sinh viên phải tặc lưỡi.
Thầy Tôn này đúng là “xảo quyệt”.
Thảo nào thầy không hỏi han gì đã bắt vẽ ngay, hóa ra là đã chắc chắn lá bùa thầy vẽ chính là thứ mà Khương Hủ Hủ chưa từng học qua.
Lá bùa trước mắt này, rõ ràng là một loại bùa tổng hợp đã qua cải biên!
Phù triện của các huyền sư thời nay phần lớn đều dựa vào sự kế thừa của tổ tiên, tuy nhiên, nhiều loại cổ xưa đã thất truyền theo năm tháng, số còn sót lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Một số phù sư trong lúc học tập các loại bùa cổ sẽ tiến hành phục hồi hoặc biến tấu thành những lá bùa mới.
Ví dụ như Giảm phì phù, Bùa thi cử đỗ đạt, hay thậm chí là Bùa mọc tóc.
Một phần trong số đó chỉ là “bình mới rượu cũ”, đổi tên theo nhu cầu.
Nhưng một phần khác lại là kết quả của việc nghiên cứu nghiêm túc, cải biên hoặc kết hợp từ những phù triện cổ.
Loại đầu chỉ cần nhanh nhạy, đổi tên và cách sử dụng tùy theo mục đích. Nhưng loại sau lại đòi hỏi nền tảng cực kỳ vững chắc, thậm chí phải là bậc Đại sư mới có thể thực hiện được.
Những học viên hiểu rõ điều này nhìn Thầy Tôn với ánh mắt đầy tôn kính, đồng thời cũng thoáng chút cảm thương cho Khương Hủ Hủ.
Nếu lần này cô không vẽ được, danh tiếng mà cô gây dựng bấy lâu nay trong đám Tân sinh viên e là sẽ tan tành. Có khi còn bị người ta chế nhạo y như cách họ cười nhạo Đồ Tinh Trúc vừa nãy.
Chậc…
Trong khi phía dưới đang bàn tán xôn xao, Khương Hủ Hủ trên đài cuối cùng cũng thu lại ánh nhìn, dứt khoát đặt b.út.
Nét b.út của cô vững vàng mà chậm rãi, ngòi b.út thanh thoát, trôi chảy, không một chút ngập ngừng, dù vậy cô vẫn mất tròn năm phút để hoàn thành.
Khi chút linh quang cuối cùng trên đầu b.út tan đi, lá Linh phù đã thành hình.
Thầy Tôn bên cạnh khẽ sáng mắt.
Học viên bên dưới thấy thế thì hiếu kỳ vươn cổ ra nhìn kết quả.
Lộc Nam Tinh cũng rướn cổ, thậm chí còn đứng hẳn dậy, một tay đặt lên vai Đồ Tinh Trúc.
Đồ Tinh Trúc: …
Cậu bạn này nhìn thì nhỏ bé, thế mà lực tay lại mạnh quá. Không được, vai mình chắc chắn bị thương rồi, phải đòi tiền bồi thường thôi.
Trong lòng thì lẩm bẩm vậy nhưng vẻ mặt lại chẳng hề lộ chút lo lắng nào cho Khương Hủ Hủ trên đài.
Đợi đám học viên phía dưới đã nhìn rõ, Thầy Tôn cũng không úp mở nữa, ông bước lên gỡ lá Hoàng phù của mình xuống sau đó cầm lá Linh phù Khương Hủ Hủ vừa vẽ lên.
Một tay một lá, đích thân đưa ra so sánh.
Mọi người bên dưới chỉ thấy hai lá bùa trong tay Thầy Tôn, tuy nét b.út và lực đạo có đôi chút khác biệt nhưng từng đường phù văn, thậm chí cả khoảng cách giữa các nét, đều giống nhau như đúc!
Trong thoáng chốc, ánh mắt mọi người nhìn Khương Hủ Hủ đều đượm vẻ tán thưởng.
Những người ban nãy còn ôm hy vọng cô sẽ thất bại cũng lẳng lặng thu lại ý định chế nhạo. Thiên phú phù đạo thế này, quả là không thể bì kịp. Thôi thì đành quay sang cạnh tranh ở bốn môn thuật còn lại vậy.
Dù thiên tài đến mấy, chắc cũng không thể giỏi hết cả năm bộ môn huyền học được.
Nghĩ vậy, đám học viên cũng dần trấn tĩnh. Không sao, mọi thứ mới chỉ bắt đầu.
Thầy Tôn hiển nhiên đã công nhận thiên phú của Khương Hủ Hủ, điều khiến ông vui mừng nhất chính là trong khi các học viên khác chỉ tập trung vào đường nét, cô lại tái hiện hoàn hảo cả Linh lực mà ông đã đổ vào lá bùa.
Với thiên phú nhường này, chẳng trách dù cô không đăng ký thi, học viện vẫn chủ động gửi thông báo nhập học.
Chỉ là nhìn từ nãy tới giờ, Linh lực của cô chẳng có gì đặc biệt. Vậy thì hôm đó, làm sao cô có thể triệu hồi được Long Thần lực để cầu mưa cơ chứ?
Gạt đi nỗi nghi hoặc trong lòng, Thầy Tôn nhìn Khương Hủ Hủ:
“Bùa vẽ xong rồi, vậy em có biết đây là bùa gì không?”
Khương Hủ Hủ nhìn vào đôi mắt vẫn còn nét thăm dò của thầy, không chút đắn đo, đáp:
“Lá bùa này hẳn là loại bùa chuyên về tẩy uế. Trong phù văn có chứa chú ngữ đãng uế nhưng lại kết hợp thêm phù văn tiêu oán, đây nên là lá Đãng uế tiêu oán phù.”
Học viên phía dưới nghe xong kẻ thì ngơ ngác, người thì chợt hiểu ra còn những người không am hiểu phù đạo thì thấy Khương Hủ Hủ “ngầu” quá nên cứ thế ngưỡng mộ mù quáng.
Mà Thầy Tôn, sau khi nghe câu trả lời ấy, vẻ tán thưởng và yêu mến trong mắt ông cuối cùng cũng không còn che giấu.
“Chính xác, đây là lá bùa mới mà ta vừa nghiên cứu ra.”
Ông gật đầu với Khương Hủ Hủ sau đó giải thích với đám đông học viên:
“Trong Phù môn, các loại phù triện về tẩy uế, trai tiếu hay độ vong đều là những lá bùa nhập môn cơ bản. Tuy là cơ bản nhưng loại nào cũng đáng để nghiên cứu sâu. Ta biết nhiều người trong các em chỉ chuyên tâm vào môn phái của mình nhưng đã vào học viện thì phải hiểu rõ cả năm môn huyền học. Không yêu cầu tinh thông tất cả nhưng tối thiểu phải thông thạo căn bản.”
“Với những học viên chuyên tu phù thuật, hãy nhớ kỹ, Phù môn tuy yêu cầu vẽ đúng bản mẫu nhưng cũng đừng từ bỏ việc nghiên cứu hướng đi mới. Lá Đãng uế tiêu oán phù này chính là bài học đầu tiên mà ta dành cho các em.”
Giọng Thầy Tôn không quá lớn nhưng trầm ổn như chuông ngân, những lời dạy dỗ chân tình ấy khiến các Tân sinh viên đều có những cảm ngộ riêng.
Khương Hủ Hủ nhìn người thầy trước mắt, đôi mắt hạnh dần lộ vẻ kính ngưỡng. Một lúc sau, cô hướng về phía thầy, nâng tay hành lễ.
