Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 415
Cập nhật lúc: 02/05/2026 06:56
Thế nhưng có lẽ việc đầu t.h.a.i làm nhị công t.ử nhà họ Khương, làm em trai của Khương Vũ Thành, vốn dĩ đã là một loại thực lực rồi.
Diêu Lâm trở thành em dâu của anh, dù không thể sở hữu người đàn ông này nhưng được nhìn thấy anh mỗi ngày cũng đã là mãn nguyện.
Lần đầu tiên cô nảy sinh lòng ghen tị là khi Khương Vũ Thành bất chấp sự phản đối của hai vị trưởng bối trong nhà, khăng khăng kết hôn với một người phụ nữ bình thường.
Lúc ấy cô mới hiểu ra, hóa ra dù là người thừa kế nhà họ Khương, chỉ cần anh muốn, anh vẫn có thể cưới một người không môn đăng hộ đối.
Nếu như biết sớm hơn... vị trí đó vốn dĩ phải là của cô.
Sau đó, người phụ nữ kia hạ sinh Khương Hoài sau đó lại sinh ra Khương Hủ Hủ.
May mắn thay, không lâu sau khi Khương Hủ Hủ chào đời thì gặp t.a.i n.ạ.n mất tích, người phụ nữ kia cũng bặt vô âm tín, sống c.h.ế.t không rõ.
Bấy nhiêu năm nay, ai cũng đinh ninh cô ta đã c.h.ế.t rồi.
Khương Vũ Thành mất cả vợ lẫn con, tính tình từ đó ngày càng lạnh lùng, ngoài việc giáo dưỡng Khương Hoài, anh chẳng khác nào một cỗ máy kiếm tiền vô hồn, dồn hết tâm trí vào công việc.
Đôi khi nhìn thấy anh như vậy, Diêu Lâm thấy xót xa vô cùng.
Nhưng cũng thật may mắn.
Bên cạnh anh không có người phụ nữ nào khác, thật tốt biết bao.
Sau này, Khương Lão Thái Thái đón Lộ Tuyết Khê về nhà, nói rằng trong nhà toàn con trai nên có thêm một cô bé cho vui cửa vui nhà.
Thực chất Diêu Lâm hiểu rõ, Khương Lão Thái Thái muốn Lộ Tuyết Khê thay thế vị trí của Khương Hủ Hủ, trở thành con gái của Khương Vũ Thành.
Chỉ là ngần ấy năm, Khương Vũ Thành chưa từng gật đầu.
Diêu Lâm cũng từ đó mà được truyền cảm hứng.
Nếu Khương Vũ Thành muốn có một cô con gái, cô có thể tặng anh một đứa.
Diêu Lâm hiểu rõ gia quy nhà họ Khương, tất nhiên không dám làm ra những việc quá lố.
Dẫu sao với tính cách của Khương Vũ Thành, một khi anh phát hiện ra tâm tư của cô, cô chắc chắn sẽ không thể trụ lại Khương Gia được nữa.
Cô đâu có ngốc đến thế.
Cô chỉ nghĩ để con gái mình thay thế đứa trẻ Khương Hủ Hủ kia làm con của anh.
Tính đi tính lại, vậy chẳng phải là con của cô và anh sao?
Ôm ấp tâm tư ấy, Diêu Lâm và Khương Vũ Dân nỗ lực vài năm, cuối cùng cũng có được Oánh Oánh.
Từ khi Oánh Oánh biết chuyện, cô luôn dạy con bé phải gần gũi Khương Vũ Thành.
Thậm chí khi Oánh Oánh mới hai tuổi, cô đã bóng gió muốn con bé được chuyển vào căn phòng công chúa mà Khương Vũ Thành chuẩn bị riêng cho con gái mình.
Cô muốn Oánh Oánh từng chút từng chút một chiếm lấy vị trí của đứa con gái kia trong lòng Khương Vũ Thành.
Đáng tiếc, Khương Vũ Thành không đồng ý.
Trong hoàn cảnh mất đi con gái, căn phòng đó là nơi an ủi duy nhất của anh, dù anh không bao giờ đặt chân vào nhưng đó mãi là nơi anh dành riêng cho con.
Dù là cháu gái ruột thịt, anh cũng không muốn để nó chiếm đoạt thứ vốn dĩ thuộc về con gái mình.
Tất nhiên, sau này con gái ruột đã trở về, căn phòng ấy cũng không còn quá quan trọng nữa.
Cũng chính vì vậy, sau khi Khương Hủ Hủ về nhà, Diêu Lâm mới lại nhắm vào căn phòng kia.
Không vì điều gì khác, chỉ là không muốn con gái của người phụ nữ kia được sống quá an nhàn.
Bấy nhiêu năm nay, Diêu Lâm cố nén cảm xúc, không dám để lộ nửa phần yêu thương dành cho Khương Vũ Thành.
Nhưng càng như vậy, cô càng không cam tâm chỉ dừng lại ở danh phận em dâu để đối đãi với anh.
Nói là sống dưới cùng một mái nhà.
Nhưng thời gian hai người gặp gỡ, tiếp xúc lại ít ỏi đến đáng thương!
Đừng nói chi là chuyện riêng tư.
Diêu Lâm luôn cảm thấy chính vì dưới mái nhà Khương Gia, họ mới vô thức kiềm chế cảm xúc của nhau.
Nếu có thể tình cờ gặp gỡ bên ngoài, có lẽ tình thế sẽ khác đi.
Những năm qua không phải cô chưa từng thử tạo ra những cơ hội như vậy, khi anh đi ăn với người ta, cô cũng trùng hợp đi ăn cùng bạn bè tại cùng một nhà hàng.
Khi anh tháp tùng Khương Lão Thái Thái đi xã giao, cô cũng lấy danh nghĩa chăm sóc bà mà đi theo.
Thế nhưng kết quả gần như bằng không.
Diêu Lâm cho rằng vẫn nên tránh xa Khương Gia, không còn những yếu tố cản trở đó, tình hình chắc chắn sẽ tốt hơn.
Cơ hội từ chương trình truyền hình thực tế lần này rất tốt.
Thành phố anh đi công tác không phải địa điểm du lịch nổi tiếng, cô không thể lấy danh nghĩa du lịch để đi theo.
Cả hai đều đi vì công việc.
Nếu cô gặp phải “khó khăn” gì đó bên phía ê-kíp sản xuất, cô có thể trực tiếp tìm anh nhờ giúp đỡ, qua lại như vậy, sự gắn kết sẽ càng c.h.ặ.t chẽ hơn.
Điều duy nhất khiến cô không hài lòng là trong danh sách khách mời của chương trình có một nữ minh tinh cũng đã rời xa màn ảnh nhiều năm, địa vị lại cao hơn cô.
Trước đây khi đóng phim cô đã luôn bị người kia chèn ép.
Bây giờ đã nghỉ hưu, xuất hiện trở lại trước ống kính mà vẫn bị chèn ép thì còn ra thể thống gì nữa.
“Hiện giờ dù sao tôi cũng là nhị phu nhân nhà họ Khương, xuất hiện trước ống kính chính là đại diện cho thể diện của nhà họ Khương, không thể nào lại bị một minh tinh hết thời đè bẹp được. Vũ Dân bảo tôi hay là đừng đi nữa...”
Theo ý của Khương Vũ Dân, chính là chỉ cần cô không đi thì chẳng ai có thể chèn ép cô được.
Thật là lý lẽ cùn!
Diêu Lâm nhìn Lộ Tuyết Khê, làm bộ phiền não:
“Oánh Oánh cũng đã vào tiểu học, tôi không thể cứ mãi xoay quanh con cái cũng muốn thỉnh thoảng làm chút công việc mình yêu thích, con người mà, phải tự làm phong phú bản thân mới tốt, Tuyết Khê, em nói có đúng không?”
Sở dĩ cô nói những điều này với Lộ Tuyết Khê, thực chất là muốn nhờ vào “vận may” cầu được ước thấy của cô ta, tốt nhất là khiến người kia không thể tham gia chương trình được nữa.
Lộ Tuyết Khê tất nhiên biết ý của Diêu Lâm.
Những năm qua, cô ta chính là dựa vào những “vận may” này để không ngừng nâng cao điểm hảo cảm của Diêu Lâm.
Chỉ là trước đây, Diêu Lâm chưa bao giờ thể hiện ý đồ một cách rõ ràng như vậy trước mặt cô ta.
Cứ như coi cô ta là một cái máy ban điều ước vậy.
Lộ Tuyết Khê khinh thường trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn dịu dàng: “Biểu mợ nói đúng, người nên đi mới phải.”
Diêu Lâm lập tức vui mừng: “Tuyết Khê à, em học giỏi lại thông minh tháo vát, vậy em có cách nào không?”
Lộ Tuyết Khê lắc đầu, tỏ vẻ bất lực:
