Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 59
Cập nhật lúc: 01/05/2026 22:03
Đôi mắt Khương Tố chứa đầy sự kinh hãi. Ngay giây phút sợi tơ cắm sâu vào da thịt, cậu cho rằng, hôm nay có lẽ mình thực sự c.h.ế.t rồi.
Nước mắt không nhịn được mà trào ra, trong cơn tuyệt vọng, bên tai cậu bỗng truyền tới giọng nữ quen thuộc.
Trong trẻo mà sắc lạnh, lúc này lại tựa như âm thanh của thiên đường.
“Thiên lôi ân ân, địa lôi hôn hôn, thượng hữu lục giáp, hạ hữu lục đinh, ngã phụng xá lệnh, định trảm lôi đình, Oanh!”
Theo tiếng quát ấy, một đạo Hoàng Phù trong tay Khương Hủ Hủ bay v.út ra. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ba đạo hỏa lôi từ trên không trung giáng xuống, trong chớp mắt c.h.é.m nát những sợi tơ tằm đang quấn c.h.ặ.t luồng hắc khí thành tro bụi.
Kéo theo đó, những sợi tơ vốn đang quấn c.h.ặ.t lấy cổ và chân Khương Tố cũng tan thành tro tàn.
Khương Tố cả người mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất cùng với cái kén khổng lồ. Cậu quay đầu lại, vừa nhìn thấy Khương Hủ Hủ, đôi mắt liền đỏ hoe, vừa mở miệng đã òa khóc:
“... Khương Hủ Hủ... Chị! Chị! Hu hu! Em sai rồi chị ơi!”
Khương Hủ Hủ lại nhanh ch.óng bước tới, giáng một cái tát vào đầu cậu: “Đừng khóc nữa! Cõng cái kén của cậu rồi theo chị.”
Cô vừa rồi chỉ mới ép lui những sợi tơ tằm đó, nơi này vẫn chưa được coi là an toàn.
Còn về việc cái kén tằm trên lưng Khương Tố là gì, chỉ cần nhìn bộ dạng bảo vệ nó khư khư vừa nãy của cậu, không cần nghĩ cũng biết bên trong chắc chắn là Lộ Tuyết Khê.
Khương Tố vốn được cha mình cưng chiều sinh hư, đột nhiên bị cô tát một cái lại cảm thấy thân thiết vô cùng, tức thì quên mất cả khóc lóc, gật đầu lia lịa, nhanh ch.óng cõng cái kén to bằng người mình lên rồi lồm cồm bò dậy.
Khương Hủ Hủ dẫn cậu chạy ngược xuống lầu. Tranh thủ lúc đang tạm an toàn, cô tùy tay rút ra một lá Hoàng Phù rồi vẩy nhẹ, lá bùa trong tay cô trong nháy mắt cứng cáp tựa như lưỡi d.a.o.
Khương Tố chỉ thấy cô dùng hai ngón tay kẹp lá Hoàng Phù rồi vung tay lên, cái kén tằm mà cậu vừa đặt xuống đất tức thì bị xẻ làm hai nửa. Khoảnh khắc tiếp theo, một cô bé từ trong kén ngã ra ngoài.
Khương Tố vội vàng đỡ lấy người.
Khương Hủ Hủ nhìn cô bé xa lạ kia thì khựng lại một chút: “Đây là ai? Còn Lộ Tuyết Khê đâu?”
“Cô ấy là Xuân Xuân. Chị Tuyết Khê... cô ấy vẫn còn ở trên lầu.”
Khương Tố nhắc đến Lộ Tuyết Khê, giọng điệu cứng đờ trong chớp mắt. Khương Hủ Hủ không hề chú ý, chỉ nghe thấy người vẫn còn ở trên lầu nên không khỏi nhíu mày.
“Ba người các cậu gặp mặt thì cứ gặp, tại sao nhất định phải chọn loại địa điểm này?”
Khương Hủ Hủ suýt nữa thì cạn lời với họ.
Người bình thường gặp mặt ai lại đi chọn cái chỗ quỷ quái này chứ?
Khương Tố biểu cảm cứng đờ, nhìn về phía Khương Hủ Hủ, trên mặt hiện rõ sự chột dạ,
“Không... không phải là ba người...”
Khương Hủ Hủ giật giật khóe mắt, đột nhiên nảy sinh dự cảm chẳng lành.
“Chúng tôi có chín người, ngoại trừ tôi và Xuân Xuân còn bảy người nữa vẫn đang ở trên kia...”
Khương Hủ Hủ: “...”
Thời đại này, đến cả chuyện đi tìm cái c.h.ế.t cũng phải rủ nhau đi theo nhóm à?
Nhưng bảy mạng người kia, cô muốn làm ngơ cũng không đành.
“Cậu đưa cô bé này rời khỏi đây trước đi, chị lên tìm người.”
Khương Hủ Hủ vừa dứt lời đã định rời đi, Khương Tố lại đột ngột níu lấy cô. Trên gương mặt cậu vẫn còn lộ rõ vẻ kinh hồn bạt vía nhưng lúc này lại dùng mu bàn tay lau mắt, thiếu niên biểu cảm kiên quyết,
“Em đi cùng chị, em biết họ đang ở đâu.”
Khương Hủ Hủ nhìn cậu cũng không từ chối, chỉ hỏi: “Có khả năng sẽ lại gặp phải thứ vừa nãy, cậu không sợ sao?”
“Chị là người đến cứu em, em phải chịu trách nhiệm với chị.”
Khương Tố biết nếu hôm nay không có Khương Hủ Hủ, cậu chắc chắn đã bỏ mạng ở nơi này rồi.
Cậu dù sao cũng là một đấng nam nhi, sao có thể bỏ mặc cô mà tự chạy thoát thân? Người nhà họ Khương bọn họ không phải loại người vô trách nhiệm như vậy.
Huống chi có bao nhiêu người, bao nhiêu cái kén như thế, một mình cô làm sao cứu hết được?
Khương Hủ Hủ chỉ trầm ngâm trong chớp mắt rồi gật đầu. Giây tiếp theo, cô lại lấy từ trong túi xách nhỏ ra một tấm ngọc bội đưa cho cậu.
“Đây là ngọc bội hộ thân, cậu mang nó theo người, nếu tình hình không ổn thì cứ chạy thẳng đi.”
Khương Tố nhìn thấy tấm ngọc bội quen thuộc, đôi mắt sáng lên, lập tức tháo sợi dây chuyền bạc trên cổ mình xuống, vứt bỏ cái mặt dây cũ rồi đeo ngay tấm ngọc bội vào cổ.
Lại thấy Khương Hủ Hủ lục lọi trong ba lô, cuối cùng lôi ra một con d.a.o trổ, tùy tay lấy một lá giấy vàng quấn quanh chuôi d.a.o rồi đưa cho cậu,
“Cho cậu phòng thân.”
Khương Tố nhìn con d.a.o trổ kia, khóe miệng giật giật.
Người ta chẳng phải vẫn hay nói bậc đại sư đều mang theo đủ loại pháp khí bên người sao? Sao đến cả một thanh kiếm gỗ đào cô cũng không có?
Con d.a.o trổ này cũng quá là qua loa đi?
Tuy nhiên, có còn hơn không.
Khương Tố cũng nhận lấy.
Khương Hủ Hủ cùng cậu trao đổi sơ qua về những tình huống có thể xảy ra. Sau khi xác nhận Khương Tố đã hiểu rõ, cô lại lấy ra thêm vài lá Hoàng Phù từ trong túi.
Khương Tố chỉ thấy cô vung tay, những lá Hoàng Phù trong nháy mắt xoay tròn trên không trung thành một vòng tròn sau đó nhanh ch.óng rơi xuống phía trên Xuân Xuân, trực tiếp dựng lên một bức màn chắn bao quanh lấy cô bé.
Khương Tố nhìn đến ngây cả người.
Khương Hủ Hủ vậy mà thật sự biết pháp thuật...
Cậu đột nhiên cảm thấy tự tin hơn hẳn đối với con d.a.o trổ nhỏ trong tay mình.
Hai người lên lầu lần nữa. Đến sân thượng lại phát hiện cánh cửa dẫn ra sân thượng đã bắt đầu bị những sợi tơ tằm đan xen quấn kín.
Khương Hủ Hủ trực tiếp lấy Hỏa Phù ra đốt cháy những sợi tơ, đẩy cửa bước vào thì lập tức nhìn thấy trên sân thượng lúc này đang xếp ngay ngắn bảy cái kén khổng lồ.
Khương Hủ Hủ ra hiệu cho Khương Tố trốn sau cánh cửa còn mình thì bước chân vào trong.
Khương Hủ Hủ tự nhận mình đã đủ thận trọng nhưng không ngờ ngay giây phút vừa bước chân lên sân thượng, trước mắt cô bỗng đảo điên quay cuồng, đến lúc định thần lại, cả người đã rơi vào một ảo cảnh khác.
Vẫn là sân thượng trước mắt nhưng bối cảnh lại là một ngày khác.
Một cô bé mặc đồng phục bị mấy người khác đẩy ngã ngồi dưới đất, rất nhanh sau đó có người tiến lên ngồi đè lên người cô, bắt đầu sàm sỡ khắp cơ thể cô.
