Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 619
Cập nhật lúc: 03/05/2026 16:54
Anh không hiểu, công việc kết thúc rồi sao còn kéo anh vào làm gì?
Chu Sát Sát vội giải thích đây là để sau này còn liên lạc, coi như là kỷ niệm ngày mọi người từng tụ họp với nhau.
Tạ Vân Lý nghe thế chỉ nói: “Sau này chắc cũng chẳng có cơ hội liên lạc đâu.”
Trừ khi cô gặp ma.
Anh vừa nói vừa làm động tác định rời nhóm.
Chu Sát Sát nhìn hành động của anh, ánh mắt lập tức đuổi theo, hỏi thẳng: “Có phải anh ghét việc ở chung nhóm với tôi không?”
Câu hỏi của Chu Sát Sát khiến động tác tay của Tạ Vân Lý khựng lại mạnh mẽ.
Quay đầu lại, thấy Chu Sát Sát như sắp khóc đến nơi, anh vội vàng thu tay lại, nghiêm nghị nói:
“Tôi không có.”
“Thật không?” Chu Sát Sát không tin.
Tạ Vân Lý đành phải giải thích lại một cách nghiêm túc, hơn nữa còn cam đoan sẽ không rời nhóm bừa bãi, Chu Sát Sát lúc này mới chịu bỏ qua cho anh, quay sang tạm biệt mấy người bên cạnh.
Về phía Khương Hủ Hủ, xe của Chử Bắc Hạc cũng đã đến.
Cô cùng Chu Sát Sát sóng bước đi ra, liếc mắt là thấy ngay xe của Chử Bắc Hạc, vừa định bước tới đã thấy Chử Bắc Hạc hiếm hoi lắm mới xuống xe.
Đồng thời, anh còn lấy từ trong cốp xe ra một bó… hoa hồng xanh khổng lồ.
Khương Hủ Hủ nhất thời sững sờ, Chu Sát Sát bên cạnh đã phấn khích nắm lấy cánh tay cô mà lắc lắc.
“Á á, tổng giám đốc Chử lãng mạn quá đi!”
So với sự phấn khích của Chu Sát Sát, Khương Hủ Hủ lại tỏ ra có chút quá mức bình tĩnh.
Sau khi tạm biệt Chu Sát Sát, cô bước về phía Chử Bắc Hạc, nhìn bó hoa trong tay anh, ánh mắt mang theo vài phần thắc mắc.
Khương Hủ Hủ không phải không biết ý nghĩa việc những cặp đôi yêu nhau tặng hoa cho nhau.
Nhưng cô và Chử Bắc Hạc là giả mà.
Chử Bắc Hạc bắt gặp ánh mắt đầy vẻ dò hỏi của cô, chỉ nói:
“Trợ lý bảo chúc mừng em hoàn thành công việc không nên đi tay không.”
Chử Bắc Hạc nói sự thật.
Vốn dĩ thấy thời gian đã gần đến nên anh chuẩn bị qua đón người, lúc sắp xuống lầu, trợ lý nghe thấy anh định đi tay không liền dùng ánh mắt vừa khó tin vừa phức tạp nhìn anh.
Chử Bắc Hạc lúc này mới biết, trong những dịp này, bản thân nên chuẩn bị chút gì đó để chúc mừng cho cô.
Đáng tiếc là lúc anh biết chuyện thì thời gian đã quá gấp rút, chỉ có thể mua một bó hoa.
Khương Hủ Hủ nghe nói là do trợ lý bảo chuẩn bị thì hiểu ngay lập tức.
Cô đã bảo mà, đại lão như anh không phải là kiểu người sẽ tự mình chuẩn bị những thứ này.
Hai người lên xe, Khương Hủ Hủ đặt bó hoa ở vị trí giữa hai người, Kim Tiểu Hủ và Kim Tiểu Hạc lập tức nhảy ra từ trong túi áo của cả hai sau đó nhảy tót vào trong bó hoa chơi trốn tìm.
Khương Hủ Hủ nghiêng đầu nhìn một lúc, ánh mắt theo bản năng rời khỏi bó hoa, chuyển sang Chử Bắc Hạc bên cạnh.
Vì Kim quang che khuất, cô thường xuyên không nhìn rõ biểu cảm của anh, đôi khi cũng không đoán được suy nghĩ của anh.
Giống như bó hoa hôm nay vậy.
Nếu không phải vì mối quan hệ người yêu giả, đại lão căn bản không cần phải làm những việc mà bạn trai nên làm thế này.
Nghĩ một chút, Khương Hủ Hủ bỗng hỏi anh:
“Chử Bắc Hạc, anh thấy khi nào chúng ta tuyên bố chia tay với bên ngoài là phù hợp?”
Câu hỏi bất thình lình của Khương Hủ Hủ khiến vô lăng trong tay tài xế phía trước rung lên bần bật nhưng anh ta nhanh ch.óng ổn định lại.
Chử Bắc Hạc không để tâm đến sự mất bình tĩnh của tài xế, chỉ chậm rãi quay đầu nhìn Khương Hủ Hủ, thấy cô đang nghiêm túc chờ đợi ý kiến của anh.
Khóe miệng Chử Bắc Hạc bất giác cong lên một nụ cười lạnh mà cô không nhìn thấy, chỉ có giọng nói là không nghe ra bất cứ cảm xúc nào:
“Hôm nay chúng ta mới vừa ngầm thừa nhận công khai mối quan hệ, bây giờ bàn đến chuyện chia tay, em thấy có phù hợp không?”
Khương Hủ Hủ đương nhiên biết điều đó không thích hợp, cô chẳng qua là muốn thương lượng trước với anh mà thôi?
“Cho nên em mới hỏi anh, khi nào thì thích hợp hơn?”
Nói xong, sợ anh hiểu lầm rằng cô không muốn ràng buộc với mình, cô vội bổ sung:
“Nghe anh cả, thế nào em cũng chiều.”
Đôi mắt vốn đang hơi lạnh đi của Chử Bắc Hạc, chẳng hiểu sao lại bị câu nói này của cô làm cho ấm áp trở lại.
“Vậy thì… đợi một năm nữa rồi hãy nói.”
Khương Hủ Hủ tự động bỏ qua hai chữ [rồi hãy nói], gật đầu rất dứt khoát.
“Được, cứ một năm nữa.”
Trong căn hộ thuê ở vùng ngoại ô, Lộ Tuyết Khê nhìn tin tức về Khương Hủ Hủ ngập tràn trên mạng.
Làm mới một lần, cư dân mạng đang thảo luận về chuyện Khương Hủ Hủ cứu người trong Quỷ vực.
Làm mới lần nữa, cư dân mạng đang than thở không nỡ để chương trình “Linh Cảm” kết thúc, nhất là không nỡ xa Khương Hủ Hủ.
Lại làm mới, cư dân mạng đang bàn tán chuyện tình cảm giữa đại tiểu thư Khương gia là Khương Hủ Hủ và vị tổng tài họ Chử kia.
Lộ Tuyết Khê tức giận đến mức tắt điện thoại, ném sang một bên cho khuất mắt.
Chu Á Á đứng bên cạnh nhìn thấy hành động của cô ta, lạnh lùng hỏi:
“Người bảo đi tìm đã tìm được chưa? Danh sách tất cả người chơi tham gia đêm đó.”
Bởi vì đêm qua Lộ Tuyết Khê nói, rất có khả năng Hệ thống đã ký chủ với người khác và khả năng cao nhất chính là một trong những người chơi có mặt đêm qua.
Chu Á Á không cam tâm từ bỏ Hệ thống nên định bảo Lộ Tuyết Khê tìm danh sách ra sau đó cô ta sẽ dẫn Lộ Tuyết Khê đi tìm từng người một.
Cô ta nhất định phải chiếm được Hệ thống đó.
Lộ Tuyết Khê nhìn về phía Chu Á Á:
“Tôi đã thêm được một nửa số người chơi trong nhóm chat đó rồi nhưng vẫn còn nhiều người rời nhóm từ tối qua, tạm thời không tìm được...”
Nghe vậy, Chu Á Á không chút khách khí mỉa mai: “Đồ vô dụng.”
Lộ Tuyết Khê thấy nhục nhã nhưng vẫn cố nén cơn giận, xác nhận lại với cô ta:
“Trước đó cô nói, chỉ cần tôi giúp cô có được Hệ thống, cô sẽ giúp tôi đối phó với Khương Hủ Hủ, có phải là thật không?”
Chu Á Á liếc nhìn cô ta sau đó chỉ vào mình: “Tôi nói là làm, chưa bao giờ nói dối.”
Lộ Tuyết Khê vẫn còn chút nghi ngờ: “Nhưng trước đây không phải cô còn vì Khương Hủ Hủ mà… hành hạ tôi sao...”
Lộ Tuyết Khê thực sự không hiểu nổi người phụ nữ này.
Xấu xí đã đành, tính tình còn quái gở.
