Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 819
Cập nhật lúc: 03/05/2026 17:27
“Chú, chúng ta đi lên phía trước đi, lát nữa ở đó có múa rồng với biểu diễn, mẹ từng nói với con, đó là chiến vũ Trung Hoa!”
Nghe thấy bốn chữ “chiến vũ Trung Hoa”, sống lưng Bất Hóa Cốt vô thức thẳng tắp. Không nói một lời, gã mang theo cô bé chen lên phía trước.
Thân hình gã tựa như quỷ mị, chẳng mấy chốc đã thực sự len được đến đầu đoàn diễu hành.
Khi đoàn người đi ngang qua một công viên thoáng đãng, tiếng trống tiếng chiêng đột nhiên trở nên gấp gáp. Theo sau đó là màn biểu diễn khí thế bàng bạc của một trăm lẻ tám vị hảo hán Lương Sơn đang cầm gậy gỗ.
Tiếng hò reo xung quanh hòa cùng nhịp trống, lớp lớp vang vọng bên tai Hoa Tuế.
Dần dần, đáy mắt gã cũng bắt đầu ánh lên tia sáng.
Ngũ quan vốn cứng đờ không cảm xúc, nay cũng như được lây lan từ bầu không khí xung quanh mà dần biết đến cảm xúc.
Khóe miệng gã vừa nhếch lên, giây tiếp theo, dòng lệ nóng đã lăn dài trên má.
Trước mắt là khung cảnh nhiệt huyết hoan ca, gã lại chẳng hiểu vì sao mình rơi lệ.
Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc đứng phía bên kia đoàn người. Cách những vũ điệu chiến tranh đầy sôi động, họ liếc mắt đã nhìn thấy người đàn ông với làn da trắng bệch khác thường ở đối diện, và… đứa trẻ đang ngồi trên cổ gã.
Ngay cả Khương Hủ Hủ cũng không ngờ tới cảnh tượng này.
Trước đây cô đã phân tích quy luật của Bất Hóa Cốt tại An Thành, quả nhiên phát hiện gã không có ý định rời đi cũng từng nghĩ liệu có lý do đặc biệt nào khiến gã luôn ở lại đây hay không.
Cô đã nghĩ qua mọi khả năng, duy chỉ không ngờ rằng, vị Bất Hóa Cốt này lại đang chăm sóc một bé gái!
Như vậy, tình hình đã trở nên phức tạp hơn nhiều.
“Đối tượng đã xuất hiện, có ra tay không?”
Chử Bắc Hạc đứng bên cạnh hỏi. Anh cũng đã chú ý đến Bất Hóa Cốt và bé gái kia.
“Đông người quá, đợi lễ hội diễu hành kết thúc đi.”
Đoàn diễu hành khó khăn lắm mới tổ chức được, xem dở dang thì tiếc lắm.
Dù sao cô cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, không để gã chạy thoát dễ dàng đâu.
Sự hiện diện của Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc vốn đã khác biệt trong đám đông, huống hồ ánh mắt của họ còn chẳng hề che giấu.
Hoa Tuế nhanh ch.óng phát hiện ra họ.
Gã cũng nhận ra Khương Hủ Hủ.
Vị Huyền Sư có thể triệu hồi Hỏa Lôi của Thiên Đạo.
Hoa Tuế thậm chí còn nhớ rõ sức mạnh hủy diệt mọi yêu tà trong những tia Hỏa Lôi ấy còn cả người bên cạnh cô, dù chưa từng gặp mặt nhưng không ngăn được gã cảm nhận thấy sự đe dọa từ người đó.
Theo bản năng, gã muốn chạy.
Tuy nhiên, ngay khi gã vừa cử động, hai người đối diện lại thản nhiên thu hồi ánh mắt, chuyển sang quan sát màn biểu diễn trước mặt.
Hoa Tuế có chút không hiểu, rõ ràng cô đã thấy gã rồi mà.
Dù không hiểu, nhưng thấy đối phương không có ý g.i.ế.c mình, gã cũng không vội chạy nữa.
Gã còn muốn xem thêm một chút.
Cuộc diễu hành kéo dài suốt hơn hai tiếng đồng hồ, trong thời gian đó, cả hai bên đều chú ý đến sự hiện diện của nhau, nhưng không ai có ý định ra tay.
Cho đến khi diễu hành kết thúc, đám đông bắt đầu tản ra, thấy Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc đang hướng về phía mình, Hoa Tuế hầu như không do dự, bế thốc Tiết Thái Kỳ lên định dùng thuật thuấn di lần nữa.
Khương Hủ Hủ sao có thể để gã chạy mất.
Cô kết ấn bằng hai tay, nhanh ch.óng niệm chú:
“Hồn Hiện!”
Trong một khoảnh khắc từ trong đám đông xung quanh Hoa Tuế, mười mấy tiểu chỉ nhân tí hon bỗng bay v.út lên, đồng loạt lao tới bám c.h.ặ.t lấy gã.
Hoa Tuế vừa thuấn di thì lập tức thấy những tiểu chỉ nhân bám trên người mình cũng thuấn di theo tới tận nơi.
Thấy đối phương biến mất, Khương Hủ Hủ lập tức nắm lấy tay Chử Bắc Hạc, một luồng Thanh Phong phóng đi, đưa cả hai lướt nhanh trên đỉnh đầu đám đông, sau đó lao vào con hẻm vắng người, đuổi theo hướng chỉ dẫn của các tiểu chỉ nhân.
Chỉ mất năm phút, hai người đã đến một ngã rẽ không bóng người. Phía trước, chính là Bất Hóa Cốt vừa mới thuấn di biến mất.
Chỉ là giờ phút này, gã đang bị một lũ tiểu chỉ nhân quấn lấy, chẳng những không thể thuấn di lần nữa mà còn chẳng cách nào thoát khỏi sự đeo bám.
Chỉ thấy tiểu chỉ nhân của Kim Tiểu Hạc và Kim Tiểu Hủ dán c.h.ặ.t vào trán Hoa Tuế, đôi tay ngắn tũn ôm lấy đầu gã không rời.
Phía dưới, những tiểu chỉ nhân còn nhỏ hơn nữa đang bắt chước nhau dán khắp cơ thể Hoa Tuế.
Hoa Tuế đưa tay định gỡ một con ra, tiểu chỉ nhân đó lập tức phát ra tiếng khóc t.h.ả.m thiết như trẻ con, làm gã sợ tới mức co quắp ngón tay, toàn thân cứng đờ.
Đúng vậy, những tiểu chỉ nhân mà Khương Hủ Hủ sử dụng đều mang theo hồn phách của các tiểu quỷ mà cô mượn tạm từ Địa Phủ.
Dù bề ngoài trông chỉ là những hình nhân bằng giấy, nhưng trong mắt Hoa Tuế, đó là từng linh hồn trẻ thơ tội nghiệp đang bám lấy mình.
Chúng nhỏ bé và mong manh đến nỗi, chỉ cần gã dùng chút sức, chúng sẽ tan thành mây khói.
Không dám động đậy,
Hoàn toàn không dám cử động dù chỉ một chút.
Những đứa trẻ quỷ này là Khương Hủ Hủ đặc biệt chuẩn bị để đối phó với Bất Hóa Cốt Hoa Tuế.
Đúng như dự đoán của cô, Hoa Tuế căn bản không dám đụng đến chúng dù chỉ một chút.
Có lẽ, không phải là không dám.
Mà là không nỡ.
Bởi vì những đứa trẻ này, dù chỉ là hồn phách cũng là những người mà gã từng bảo vệ.
Khương Hủ Hủ thừa nhận thủ đoạn này có chút không quang minh chính đại, nhưng bất kể mèo đen hay mèo trắng, bắt được chuột mới là mèo giỏi.
Thấy vì sự áp sát của cô và Chử Bắc Hạc mà Hoa Tuế định hất văng những con b.úp bê giấy trên người mình ra, Khương Hủ Hủ liền lên tiếng ngăn cản,
“Đừng nhúc nhích! Đây đều là những đứa trẻ quỷ mới c.h.ế.t, linh lực cực kỳ yếu ớt, chỉ cần một chút uế khí từ người anh tỏa ra cũng đủ khiến chúng hồn phi phách tán!”
Lời vừa dứt, động tác định bỏ chạy của Hoa Tuế lập tức khựng lại.
Khương Hủ Hủ đột nhiên cảm thấy lòng chua xót, tất nhiên là cô đang lừa gã.
Linh lực của đám trẻ quỷ này đều đã được cô cố ý gia cố, nếu không sao có thể để chúng tùy ý lại gần gũi gã như vậy.
Cô dùng chúng để vây khốn gã cũng chỉ đơn thuần là muốn tạo ra một cơ hội để giao tiếp đàng hoàng với gã.
Thấy Khương Hủ Hủ định tiến tới, Tiết Thái Kỳ bỗng nhiên bước lên, dang rộng đôi tay chắn ngay trước mặt Hoa Tuế.
Dáng người nhỏ bé, đôi mắt đầy vẻ quật cường và khẩn cầu.
“Đừng làm hại chú!”
