Đại Lão Huyền Môn Mượn Xác Hoàn Hồn, Thiên Kim Trà Xanh Khóc Thảm - Chương 467: Đột Nhập

Cập nhật lúc: 21/04/2026 06:56

“Vậy chúng ta nên đi hướng nào? Sư phụ, hướng Đông Nam và Tây Bắc thuộc về hai thế lực vũ trang Miến Quốc khác nhau ở biên giới. Nếu đi nhầm hướng, chúng ta có thể rước lấy nhiều rắc rối hơn.” Ngô Bằng Phi rất am hiểu tình hình biên giới Miến Quốc.

Một lực lượng vũ trang ở Miến Quốc thường có ít nhất 2000 người. Với số lượng đông đảo như vậy, cộng thêm hỏa lực của chúng, Ngô Bằng Phi cảm thấy mấy người bọn họ tốt nhất không nên đối đầu trực diện. Dù sao bọn họ cũng là người tu hành, nếu không cần thiết thì đừng cuốn vào chiến tranh. Giống như tình huống chỉ cần cứu người lần này, nếu tàn sát bừa bãi thế lực nước khác, sẽ dính vào nhân quả ác tính. G.i.ế.c ch.óc dọc đường không phải là thượng sách đối với bọn họ.

Tần Tang Tang cũng có ý này, cho nên cô mới thấy khó xử. Lần đầu tiên Tần Tang Tang cảm thấy, thông tin trong tay quá ít quả thực rất phiền phức. Cô hoàn toàn không thể phán đoán bước tiếp theo nên làm gì. Sau khi suy đi tính lại, cô đưa ra quyết định.

“Tiếp theo chúng ta chia làm hai đội. Minh, anh một mình một đội. Anh cứ theo hướng của Thôi Thừa Minh mà tìm. Tìm được người là tốt nhất. Không tìm được thì quay lại tìm Thôi Thừa Hạo. Trong quá trình đó, bất luận xảy ra chuyện gì, anh cố gắng đừng để người khác biết đến sự tồn tại của mình. Hành động lần này chủ yếu là dò la tin tức.”

“Được, vậy còn mọi người?”

“Chúng ta đi tìm đội ngũ của Khôn Sa đóng quân gần đây.”

Đó cũng chính là nơi Hạng Sở Sinh từng đóng quân. Anh ta trốn rồi, bên này kiểu gì cũng có người thay thế. Tần Tang Tang định moi chút thông tin hữu ích từ kẻ đó.

Sau khi chia nhóm xong, hai đội tự hành động. Để nhanh ch.óng đến đích, mấy người ngồi trên xúc tu của Hồng Hồng, lao vun v.út xuyên qua rừng mưa. Một giờ sau, Tần Tang Tang xuyên qua khu rừng rậm rạp, đến bên một con đường đất hơi rộng. Ngôi làng đối diện chính là nơi Tần Tang Tang từng gặp Hạng Sở Sinh.

Đầu làng vẫn có người đứng gác. Có điều số lượng người gác cổng hiện tại đã từ 4 người tăng lên thành 8 người. Tần Tang Tang xem giờ, đã hơn 6 giờ chiều. Hai tiếng nữa trời sẽ tối hẳn. Cô quyết định đợi trời tối rồi mới phái Tiểu Thất qua đó dò la tin tức. Lần trước đi ngang qua đây, Tiểu Thất đi theo Tần Tang Tang nên rất rõ cấu trúc bên trong khu đóng quân, sẽ dễ dàng tìm được mục tiêu hơn.

Sau khi quan sát tình hình, cả nhóm lại lẩn vào rừng rậm. Tần Tang Tang tìm một nơi kín đáo, bảo Hồng Hồng dùng xúc tu nhanh ch.óng tạo ra một không gian nhỏ khép kín để mọi người nghỉ ngơi. Trong cuộn dây leo khổng lồ, mỗi người tự tìm một chỗ thoải mái để ngả lưng. Tiểu Thất lấy thức ăn mang theo chia cho mọi người bổ sung năng lượng.

Thời gian trôi nhanh đến 8 giờ. Nhìn bầu trời tối tăm không một ánh sao bên ngoài, Tần Tang Tang dặn dò vài câu rồi thả Tiểu Thất ra ngoài. Sau đó là một khoảng thời gian chờ đợi đằng đẵng. Mãi đến 2 giờ sáng, Tiểu Thất mới trở về đội.

Tần Tang Tang không biết Khôn Sa có bắt giữ thành viên của tiểu đội đặc chủng làm tù binh hay không, nên cô không bảo Tiểu Thất bắt người ra ngoài tra hỏi. Bọn họ không liên lạc được với người của mình, nhưng Khôn Sa thì chưa chắc. Lỡ như bắt người ra rút dây động rừng, Khôn Sa g.i.ế.c tù binh xả giận thì đó không phải là điều Tần Tang Tang muốn thấy.

Nhưng tin tức Tiểu Thất mang về lại không mấy hữu dụng. Cậu nhóc lẻn vào phòng của tên đầu sỏ, dùng quỷ thuật đỉnh cao mà mình tu luyện - Triền Mộng, nhưng chỉ lấy được từ tiềm thức của đối phương một vài thông tin không quan trọng về Hạng Sở Sinh. Phần lớn trong số đó là ấn tượng và những lần tiếp xúc của người này với Hạng Sở Sinh trước khi xảy ra chuyện. Thông tin sau khi xảy ra chuyện gần như bằng không.

Tên này chỉ biết Hạng Sở Sinh không hiểu vì lý do gì mà bị Khôn Sa chán ghét rồi bị xử lý. Ngoài ra, hắn không biết thêm bất cứ thông tin nào khác. Thậm chí chuyện Khôn Sa phái lượng lớn binh lính đi vây bắt Hạng Sở Sinh và một điệp viên nằm vùng khác hắn cũng không hay biết.

Điều này cũng liên quan đến đặc tính của Triền Mộng. Triền Mộng có thể trong lúc người ta ngủ say, thông qua việc liên tục tạo ra những cảnh ác mộng trong đầu họ, khiến chỉ số sợ hãi của người đó đạt đến điểm giới hạn, sau đó trực tiếp xâm nhập vào tiềm thức để tìm kiếm thông tin. Nguyên lý của nó tương tự như công cụ tìm kiếm, nhập từ khóa là có thể nhảy ra thông tin liên quan. Tất nhiên nhược điểm của nó cũng giống như công cụ tìm kiếm. Nếu từ khóa không đủ rõ ràng, không đủ chi tiết, thông tin nhảy ra sẽ rất nhiều, làm tăng độ khó khi sàng lọc.

Tiểu Thất mất hơn hai tiếng đồng hồ mới tìm được một chút thông tin hữu ích trong đó. Gần đây bên cạnh Khôn Sa quả thực có thêm một vị đại sư. Vị đại sư đó là một Hắc y A Tán rất nổi tiếng đến từ Nhân Yêu Quốc. Hắc y A Tán chuyên nghiên cứu tà pháp. Nghe nói vị Hắc y A Tán đó pháp lực vô cùng cao cường, mới đến ba tháng đã thành công giúp Khôn Sa g.i.ế.c c.h.ế.t hai đối thủ cạnh tranh một cách lặng lẽ. Do đó, ông ta nhận được sự đãi ngộ cao nhất của Khôn Sa.

Đây là thông tin hữu ích duy nhất mà Tiểu Thất tra ra được. Tần Tang Tang nghe xong liền chìm vào im lặng, cô đang suy nghĩ một chuyện. Ngô Bằng Phi cũng rơi vào trầm tư. Một lúc sau, Tần Tang Tang lên tiếng hỏi Ngô Bằng Phi: “Về việc người dưới trướng Khôn Sa không biết dạo này ông ta đang làm gì, cậu nghĩ sao về chuyện này?”

Ngô Bằng Phi không ngờ sư phụ lại nghĩ giống mình, lập tức nói ra phân tích của bản thân: “Tôi nghĩ có hai khả năng. Khả năng thứ nhất là tên đầu sỏ được phân đến lần này không phải là tâm phúc của Khôn Sa, nên không biết động thái cụ thể của ông ta. Nhưng tôi thấy khả năng này không lớn lắm. Thương mại biên giới giữa Miến Quốc và các quốc gia châu Á khác, dù là đường bộ hay đường thủy, trạm trung chuyển đối diện chúng ta đều là một trong những nút giao thông vô cùng quan trọng. Trong những việc béo bở thế này, lại còn là công việc làm ăn tương đối sạch sẽ, Khôn Sa tuyệt đối không thể để một kẻ không phải tâm phúc canh giữ ở đây. Trừ phi ông ta định từ bỏ lợi ích ở nơi này. Vậy thì người canh giữ ở đây sẽ không phải là người của ông ta.”

Tần Tang Tang gật đầu, tỏ ý tán thành: “Vậy cậu nghĩ khả năng thứ hai là gì?”

“Khả năng thứ hai là, lần này Khôn Sa phái binh truy kích Hạng Sở Sinh, không dùng người của mình.”

Tần Tang Tang gật đầu, cô cũng nghĩ như vậy. Đổi lại cô là Khôn Sa, trong đội ngũ đột nhiên xuất hiện hai kẻ nằm vùng, lại còn trộm đi tài liệu vô cùng quan trọng. Cô nhất định sẽ nghi ngờ trong đội ngũ còn có kẻ nằm vùng khác hay không. Nhưng cô lại không có thời gian đi rà soát từng người một, để dùng tốc độ nhanh nhất bắt Hạng Sở Sinh về, cô nhất định sẽ mượn binh của người hợp tác để truy kích.

Buôn bán ma túy, một lực lượng vũ trang của Khôn Sa không thể nào nuốt trọn hết được. Trong danh sách đó nhất định có thông tin đụng chạm đến lợi ích của người khác, dựa trên lợi ích chung, lại hứa hẹn thêm chút lợi lộc, khả năng mượn binh thành công là rất lớn. Cho nên, người dưới trướng Khôn Sa mới không biết chuyện này.

“Vậy cậu nghĩ, đội ngũ Khôn Sa phái ra truy kích lần này khoảng bao nhiêu người? Bản thân ông ta có đích thân ra tay không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Lão Huyền Môn Mượn Xác Hoàn Hồn, Thiên Kim Trà Xanh Khóc Thảm - Chương 467: Chương 467: Đột Nhập | MonkeyD