Đại Lão Mau Xuyên: Mỗi Thế Giới Đều Làm Pháo Hôi - Chương 21
Cập nhật lúc: 01/02/2026 05:03
Lý Hạo Hiên vội vàng đỡ lấy Kỷ Kiều, ôm vào lòng, nhìn Thịnh Kiều đầy chán ghét: “Đúng là do vũ nữ sinh ra, hẹp hòi chẳng ra làm sao.”
Kỷ Diệp chậm mất một bước, ngay lập tức đen mặt, cũng không vui nói với Thịnh Kiều: “Chuyện của nhà họ Kỷ không liên quan đến Thịnh nhị tiểu thư, cô có thời gian rảnh rỗi này thì chi bằng đi học lại lễ nghi giáo d.ụ.c đi.”
Thịnh Kiều siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cúi mắt, rốt cuộc không dám chọc vào Lý Hạo Hiên và Kỷ Diệp. Nhưng bị Lý Hạo Hiên vạch trần thân thế, chỉ trích không có giáo d.ụ.c, trong lòng cô ta hận thù vô cùng.
Lúc này Kỷ Diệp nhìn Kỷ Lâm Lang, trong lòng cũng rất mất cân bằng. Khi anh xin cha tiền để mở công ty giải trí, đã phải nài nỉ rất lâu mới lấy được mười triệu.
Bây giờ Kỷ Lâm Lang tham gia một buổi đấu giá mà mặc cả mấy chục triệu trên người, nếu không phải vì không đúng lúc, Kỷ Diệp đã sớm bày tỏ sự bất mãn rồi.
Mẹ Kỷ nghiến răng nghiến lợi, từ khi Kỷ Lâm Lang trở về nhà họ Kỷ, bà cảm thấy cha Kỷ ngày càng ít coi trọng bà hơn.
Trước đây khi bà đơn phương chiến tranh lạnh, cha Kỷ còn dỗ dành đôi câu, nếu không cũng sẽ hỏi han vài lời, cho bà một lối thoát.
Bây giờ dù bà có làm loạn thế nào, ông cũng không thèm quan tâm nữa.
Mẹ Kỷ cảm thấy rất khó chịu, lại nhìn đứa con gái hoang kia, bộ trang phục đó khiến mẹ Kỷ vô cùng tức giận.
Kỷ Hưng Hoa đúng là càng sống càng thụt lùi, mấy chục triệu khoác lên người một đứa con gái hoang, bộ ông không sợ con bé này không gánh nổi phúc khí lớn như vậy sao.
Nhờ có người nhắc nhở, cha Kỷ và Kỷ Lâm Lang cũng phát hiện ra sự xuất hiện của mẹ Kỷ và mọi người. Thấy mắt Kỷ Kiều đỏ hoe được Lý Hạo Hiên dìu, Kỷ Diệp còn đứng bên cạnh bảo vệ như một hiệp sĩ, Kỷ Lâm Lang nhếch mép.
Khi có người hỏi về tình hình của Kỷ Kiều và Kỷ Lâm Lang, Kỷ Kiều c.ắ.n môi, gọi Kỷ Lâm Lang một tiếng: “Em gái, hôm nay em thật đẹp, trông như một nàng công chúa vậy.”
Sau đó, cô ta nhìn Kỷ Lâm Lang với vẻ mặt cầu khẩn, dáng vẻ rụt rè, đáng thương.
Cha Kỷ và mẹ Kỷ dự định nhận Kỷ Kiều làm con nuôi, nên không cảm thấy việc Kỷ Kiều gọi Kỷ Lâm Lang là em gái có gì sai, họ im lặng cũng là ngầm thừa nhận.
Kỷ Diệp trong lòng đắn đo, hiện tại anh đã không muốn để Kỷ Kiều làm em gái nữa, nhưng nhìn Kỷ Kiều đáng thương, anh cũng không lên tiếng phủ nhận.
Kỷ Lâm Lang cảm thấy Kỷ Kiều đã học khôn hơn rồi, không thêm chữ "nhị" vào nữa, đây là muốn nói lập lờ để đ.á.n.h lận con đen.
Còn "trông như một nàng công chúa", câu nói này cũng khá thú vị.
Tiếc là Kỷ Lâm Lang không muốn thành toàn cho cô ta, để cô ta được đằng chân lân đằng đầu, nhưng chưa kịp mở miệng thì Lý Hạo Hiên đã bồi thêm một câu: “Kiều Kiều và Lâm Lang là chị em sinh đôi.”
Vừa nói, Lý Hạo Hiên vừa nhìn Kỷ Lâm Lang đầy cảnh cáo.
Xin lỗi nhé, cô không sợ bị đe dọa đâu, nên Kỷ Lâm Lang mỉm cười nhìn Lý Hạo Hiên nói: “Lý công t.ử nói sai rồi, tôi không phải sinh đôi, nhà họ Kỷ không có gen sinh đôi.”
Lý Hạo Hiên bị Kỷ Lâm Lang vả mặt công khai, sắc mặt nhất thời có chút không giữ được, trong lòng vô cùng căm hận.
Anh ta nhìn về phía cha Kỷ mẹ Kỷ, chỉ cần họ thừa nhận, Kỷ Lâm Lang có phủ nhận cũng vô ích.
Cha Kỷ không tán thành, ông cảm thấy việc mình nhận nuôi Kỷ Kiều đã là quá nhân từ và hậu hĩnh rồi. Nếu không vì nể tình cảm nuôi dưỡng bao nhiêu năm nay, thì chỉ riêng việc Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên làm điều ác, ông đã sớm quét Kỷ Kiều ra khỏi cửa.
Trước đó cha Kỷ còn phân vân về hôn sự với nhà họ Lý, nhưng sau khi gặp ông nội Kỷ hôm nọ, ông nội đã bảo ông đừng quá để tâm đến hôn sự này.
Ngày xưa hai nhà môn đăng hộ đối, lại thêm tình thâm giao nên việc kết thông gia là điều thuận tình đạt lý.
Nhưng Kỷ Kiều không phải là con gái ruột của nhà họ Kỷ, nhà họ Lý hiện tại rõ ràng cũng không vui vẻ gì, "dưa hái xanh không ngọt", hà tất phải chuốc lấy sự ghét bỏ.
Cha Kỷ cũng đã nghĩ thông suốt, theo ông thấy thì mẹ Lý đã biết chuyện và cũng không đồng ý.
Lý Hạo Hiên cứ nhất định muốn Kỷ Kiều trở thành con gái ruột của nhà họ Kỷ, nhưng về mặt huyết thống là không thể thay đổi được, cách làm này rõ ràng là làm khó người khác, là lừa mình dối người.
Mẹ Kỷ không biết suy nghĩ của cha Kỷ, bà không ưa Kỷ Lâm Lang lại muốn dập tắt ý đồ của Kỷ Diệp, nên vừa mở miệng đã định nhận Kỷ Kiều.
Chỉ cần bà thừa nhận Kỷ Kiều là con gái ruột của bà, là con gái ruột của nhà họ Kỷ, là em gái ruột của Kỷ Diệp, thì hai người kia vì e ngại ánh mắt thế gian sẽ không còn khả năng nào nữa.
“Đúng vậy, Kiều Kiều và Lâm Lang là con ruột...”
Chương 20 Thật giả thiên kim: Mắng mẹ vợ
Lời mẹ Kỷ chưa dứt đã bị Ứng Tu Cẩn vừa mới chạy tới ngắt quãng.
“Kỷ phu nhân cũng thật là vô tâm, bị bảo mẫu và tài xế tráo đổi con gái, nuôi lớn con gái của kẻ khác, coi như ngọc quý trên tay mà đối đãi. Con gái ruột của mình ở ngoài chịu khổ mười mấy năm, bị cha mẹ nuôi ngược đãi, vậy mà chẳng thấy Kỷ phu nhân xót thương lấy nửa phần.”
Nói đến đây, Ứng Tu Cẩn quay sang cha Kỷ: “Kỷ tổng, tôi khuyên ông nên đi xét nghiệm lại đi, có khi Kỷ Kiều mới là con gái ruột của Kỷ phu nhân đấy.”
Lời nói ám chỉ mẹ Kỷ cắm sừng cha Kỷ này, cũng chỉ có Ứng Tu Cẩn mới dám nói.
Cơ mặt cha Kỷ co giật, liên tục xua tay: “Ứng tổng nói đùa rồi, Lâm Lang mới là con gái ruột của tôi và vợ tôi.”
Lúc này mẹ Kỷ cũng bừng tỉnh, suýt chút nữa thì bà đã bị chụp cái mũ ngoại tình lên đầu. Đối mặt với Ứng Tu Cẩn, bà không thể nổi giận tại chỗ, vội vàng nói:
“Ứng tổng nói vậy là hơi quá rồi, Kiều Kiều tuy không phải con gái ruột của tôi, nhưng cũng là đứa con gái tôi cưng chiều suốt mười sáu năm, tình cảm này sao nói bỏ là bỏ, nói cắt là cắt được. Lâm Lang là con ruột của tôi thật, nhưng nhà họ Kỷ cũng đã cho con bé điều kiện vật chất tốt nhất, còn về tình cảm thì cũng phải bồi đắp dần dần.”
Lời nói này của mẹ Kỷ cũng khiến một số người đồng cảm, suy cho cùng tình cảm mười sáu năm không phải là chuyện một sớm một chiều.
Con người không phải cỏ cây, sao có thể vô tình.
Hơn nữa, đống vật chất trên người Kỷ Lâm Lang cũng hiện rõ trước mắt mọi người, cô bé tuy bị tráo đổi vận mệnh nhưng giờ đã trở lại quỹ đạo đúng đắn, chẳng phải cha Kỷ đang coi cô như viên ngọc quý trên tay, nâng niu thành công chúa nhỏ rồi đó sao.
Chỉ là điều khiến mọi người kinh ngạc là Ứng Tu Cẩn, đây còn là "đóa hoa trên núi cao" xa cách của giới y học sao? Đây là lần đầu tiên thấy anh xen vào chuyện nhà người khác, lại còn vạch trần chuyện riêng của họ.
"Ba chàng lính ngự lâm" đã sớm phấn khích rồi. Tuy cảm thấy Ứng Tu Cẩn quả nhiên đúng là kiểu người định sẵn cô độc cả đời, thích em gái người ta mà lại đi mắng mẹ vợ tương lai như vậy, nhưng Lâm Lang đúng thật là quá đáng thương, họ cũng không kìm được mà tiến lên xen vào chuyện bao đồng.
“Thật thiên kim đúng là đáng thương, nghe nói còn cứu được Kỷ tổng trong vụ t.a.i n.ạ.n xe nữa đấy, vậy mà được nhận về nhà lại bị ngã bị thương phải vào viện, nằm suốt một tháng trời, nghĩ kỹ lại mà thấy sợ.”
