Đại Lão Mau Xuyên: Mỗi Thế Giới Đều Làm Pháo Hôi - Chương 242
Cập nhật lúc: 01/02/2026 12:05
Trên bàn ăn, chú út và cô út Hoa nhắc đến chuyện kỳ thi đại học đợt hai, kỳ thi đợt hai vào tháng sáu, con cái của họ thi đợt một đã thất bại, nên hy vọng Giáo sư Hoa, Kỷ Lâm Lang và Ngạo Kiến Quốc có thể giúp con cái họ phụ đạo, để chúng thi đợt hai có thể đỗ đại học.
Đừng nói là Kỷ Lâm Lang không có thời gian, dù có thời gian cô cũng không bằng lòng.
Cô và Ngạo Kiến Quốc mỗi người đều theo học hai chuyên ngành, bận tối mày tối mặt.
Mà Giáo sư Hoa bình thường cũng bận rộn vô cùng, lấy đâu ra thời gian đó.
Hơn nữa nghĩ tới việc bọn họ trước kia bắt nạt con gái mình, từ lúc gặp mặt tới giờ không có một ai xin lỗi con gái ông, em trai em gái cũng không nhận thức được điểm này, trong lòng Giáo sư Hoa cũng thấy không thoải mái.
“Anh cả, anh thật vô tình quá.”
“Anh cả, không ngờ mấy năm không gặp anh lại sáu thân không nhận như thế.”
Chú út và cô út Hoa bất mãn lên tiếng chỉ trích, họ đã quen với việc Giáo sư Hoa hy sinh vì mình trước kia, giờ đây hết lần này đến lần khác bị Giáo sư Hoa từ chối, sớm đã bất mãn rồi.
Hai gia đình cuối cùng hầm hầm rời đi.
“Vô tình vô nghĩa, sáu thân không nhận chính là mấy người.”
Bác hai Hoa hướng về bóng lưng bọn họ gào lên, vốn là con thứ hai ông luôn là người ít nói nhất, ở trong nhà cũng là người dễ bị ngó lơ nhất, ông từng hâm mộ đố kỵ, nhưng ông cũng biết mình mồm miệng vụng về không đủ thông minh, nhưng ông lại coi trọng tình thân hơn.
Trước kia ông cũng giống như anh cả, có cầu tất ứng với em trai em gái, chưa bao giờ cầu báo đáp.
Nhưng họ thì sao, coi thường người anh hai như ông, chưa từng tôn trọng ông, sau khi ông bị tàn tật, sự lạnh lùng vô tình của em trai em gái cũng đã làm tổn thương ông sâu sắc.
Giáo sư Hoa trong lòng cũng không dễ chịu gì, lúc nhỏ tình cảm tốt thế, em trai em gái quấn quýt lấy người anh cả là ông nhất, vậy mà giờ đây tình cảm giữa anh em chị em cũng đã rạn nứt.
“Anh cả, anh không cần phải vì họ mà buồn phiền, họ đã thay đổi quá nhiều rồi, chỉ biết đến lợi ích chứ không màng đến tình thân.”
Bác hai Hoa vừa uống rượu vừa đem những nỗi uất ức kìm nén suốt mấy năm qua than vãn với Giáo sư Hoa một lượt.
Ngạo Kiến Quốc cũng cùng các anh họ trò chuyện trên trời dưới đất, anh đã đi nhiều nơi, kiến thức rộng rãi, cộng thêm việc khéo ăn khéo nói đặc biệt biết kết giao anh em bạn bè, nên rất nhanh hai người anh họ của Kỷ Lâm Lang đã bá vai bá cổ, thân thiết như anh em một nhà với Ngạo Kiến Quốc.
Kỷ Lâm Lang cùng thím hai và các chị họ nhìn Tiểu Trọng Lâu chơi đùa cùng các con của họ, vừa nói chuyện với nhau.
“Tiểu Lâm, em có từng đi thăm mẹ em không?” Chị họ Hoa Quyên của Kỷ Lâm Lang hỏi.
Kỷ Lâm Lang lắc đầu: “Dạ không.”
Cô không có mấy thiện cảm với Lâm Mỹ Vân, vốn dĩ đã không muốn đến nhà họ Hồng, lại xảy ra chuyện của Hồng Anh thì lại càng không muốn đi.
“Nghe nói bà ấy đang đòi ly hôn với Chủ nhiệm Hồng ở xưởng bóng đèn đấy.” Thím hai Hoa cũng là nghe người ta nói lại.
Kỷ Lâm Lang ngẩn người, cô không quan tâm đến nhà họ Hồng nên thực sự không biết chuyện này.
“Bà ấy không phải muốn quay lại sống với bác cả chứ?” Lời này của Hoa Quyên vừa nói ra, mọi người đồng loạt nhíu mày, nhưng vì nể mặt Kỷ Lâm Lang nên không ai nói lời nào khó nghe.
Dù sao Lâm Mỹ Vân có sai thế nào thì đó cũng là mẹ ruột của Kỷ Lâm Lang, năm đó ngay khi Giáo sư Hoa gặp chuyện đã vội vàng ly hôn tái giá, sự vô tình đó khiến người nhà họ Hoa vô cùng chán ghét.
“Cha em sẽ không đồng ý đâu.” Kỷ Lâm Lang cảm thấy Giáo sư Hoa chắc là không thể quay lại với Lâm Mỹ Vân được nữa.
Nhưng trong lòng Kỷ Lâm Lang cũng không chắc chắn, dù sao lúc ở trang trại cũng có người phụ nữ thích Giáo sư Hoa. Giờ ở đại học người ta cũng giới thiệu giáo viên nữ, hoặc nhân viên nữ trong trường, Giáo sư Hoa cũng không đồng ý.
Chẳng lẽ trong lòng Giáo sư Hoa vẫn còn nghĩ đến Lâm Mỹ Vân?
“Tiểu Lâm, cha em hiện giờ lẻ bóng một mình, cháu hãy khuyên ông ấy tìm một người bạn đời đi, sau này cũng không đến nỗi cô đơn lẻ bóng. Dù sao cháu cũng đã có gia đình riêng rồi, cũng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh cha cháu được.”
Thím hai Hoa cũng không phải muốn can thiệp vào chuyện của anh chồng, chỉ là vừa nghĩ đến việc Lâm Mỹ Vân muốn ly hôn quay lại là trong lòng bà đã thấy khó chịu.
Kỷ Lâm Lang ghi nhớ chuyện này trong lòng, trên đường về nhà, cô đã riêng hỏi Giáo sư Hoa.
“Cha, nghe thím hai nói mẹ con muốn ly hôn với Chủ nhiệm Hồng, nếu bà ấy quay lại, cha có đồng ý không?”
“Con nghĩ sao?” Giáo sư Hoa ngược lại hỏi Kỷ Lâm Lang.
“Chủ yếu là xem ý của cha thôi ạ, đó là chuyện của hai người, con không can thiệp.”
Nếu đứng ở góc độ của Kỷ Lâm Lang thì chắc chắn cô sẽ không đồng ý.
“Cha và mẹ con không thể quay lại như xưa được nữa.” Giáo sư Hoa nói một câu như vậy, thể hiện rằng ông không bằng lòng.
Tình yêu từng có đã sớm nguội lạnh khi vợ cũ vội vàng ly hôn ngay lúc ông gặp chuyện, vạch rõ ranh giới với ông rồi tái giá.
Cộng thêm việc vợ cũ bỏ mặc con gái, lừa con gái đi xuống nông thôn thay cho con gái riêng của bà ta, mặc dù con gái sống tốt và lấy được người chồng tốt nhưng Giáo sư Hoa vẫn có oán hận trong lòng.
Kỷ Lâm Lang gật đầu: “Cha yên tâm, dù mẹ con và Chủ nhiệm Hồng ly hôn thì đó cũng là trách nhiệm của con, không liên quan gì đến cha.”
Kỷ Lâm Lang nói đến đây lại nói tiếp: “Nhưng cha à, cha vẫn còn trẻ, có thể cưới cho con một người mẹ kế, chỉ cần bà ấy đối tốt với cha là con không ngại đâu.”
Chương 209 Ký sự nghịch tập thập niên 70: Lâm Mỹ Vân tìm tới cửa
“Chào bà, bà có chuyện gì không ạ?”
Mẹ Kiến Quốc đang trồng rau trong vườn nhà thì thấy ngoài hàng rào có một người đàn ông trung niên tóc bạc mặc bộ đồ Trung Sơn màu xám đang đứng đó, đứng đó rất lâu rồi nên bà không kìm được mà hỏi han.
Bà đang ở vị trí góc khuất, đi ra lên tiếng người ta mới nhìn thấy bà.
Người đàn ông trung niên áy náy nói: “Tôi đi ngang qua xem thử, bạn Kiến Quốc và bạn Lâm Lang không có nhà sao?”
Mẹ Kiến Quốc vốn tưởng là người qua đường không liên quan, nhưng nghe lời người đàn ông nói thì ngẩn người: “Ông là?”
“Tôi là Hác Đức Nguyên, Thượng Hải...”
“Ông là Hiệu trưởng Hác phải không ạ.” Trên mặt mẹ Kiến Quốc lập tức nở nụ cười nhiệt tình, đi ra mở cửa hàng rào: “Kiến Quốc và Tiểu Lâm cùng Giáo sư Hoa đi thăm họ hàng rồi, Hiệu trưởng Hác vào sân ngồi chơi một lát đi ạ.”
Hiệu trưởng Hác do dự một chút rồi bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh chiếc bàn đá tròn dưới gốc cây đào trong sân, mẹ Kiến Quốc thì đi chuẩn bị trà nước.
Nhìn thấy ngôi nhà độc lập vừa quen thuộc vừa xa lạ đã thoát khỏi vẻ tiêu điều đổ nát, khoác lên mình diện mạo mới, tỏa ra sức sống dồi dào, trong mắt Hiệu trưởng Hác hiện lên vẻ an ủi.
Khi Giáo sư Hoa, Ngạo Kiến Quốc và Kỷ Lâm Lang dắt theo Tiểu Trọng Lâu trở về thì nhìn thấy Hiệu trưởng Hác đang cùng mẹ Kiến Quốc ngồi xổm trong vườn rau thảo luận về việc trồng rau.
Để cảm ơn Hiệu trưởng Hác vì ngôi nhà này, gia đình Kỷ Lâm Lang nhất định giữ ông ở lại ăn cơm tối.
Bữa cơm tối nay diễn ra trong không khí ấm cúng và thoải mái, Hiệu trưởng Hác cũng rất thích môi trường sống trong ngôi nhà này, ông cảm thấy việc tặng ngôi nhà cho gia đình Kỷ Lâm Lang là một quyết định vô cùng đúng đắn.
Sau khi tiễn Hiệu trưởng Hác ra về, gia đình Kỷ Lâm Lang lại quay trở lại với cuộc sống bận rộn của mình.
Vài ngày sau, một người phụ nữ không mời mà đến đã xuất hiện trước cửa nhà Kỷ Lâm Lang, đó chính là Lâm Mỹ Vân.
