Đại Lão Thập Niên 70 Cưng Sủng Cô Vợ Độc Ác Mang Thai - Chương 139: Thư Của Người Bố Cặn Bã

Cập nhật lúc: 03/03/2026 04:11

Nghe thấy tiếng động cơ ô tô, Khương Vãn chậm rãi bước xuống giường.

Xuyên qua ô cửa sổ đóng một lớp sương mỏng, cô chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng một chiếc xe lướt qua trước cổng lớn, rồi chớp mắt đã biến mất tăm.

Thực ra, lúc Lục Trầm rời giường cô đã tỉnh rồi.

Cô biết trong lòng Lục Trầm không nỡ, lại còn cảm thấy áy náy.

Thế nên, cô mới không mở mắt, tránh cho cả hai lại bịn rịn khó rời.

Hai đứa nhỏ đột nhiên phát ra tiếng hừ hừ ư ử, Khương Vãn lúc này mới xoay người, đi xem hai cục cưng.

“Các con cũng tỉnh rồi sao? Bố đến quân đội rồi, đợi lúc các con đầy tháng bố sẽ lại về thăm, các con phải ngoan ngoãn đấy nhé.”

Khương Vãn nhẹ nhàng nhéo nhéo má hai đứa nhỏ, đừng nói chứ, da trẻ sơ sinh thật sự rất mềm.

Hai đứa nhỏ dường như nghe hiểu lời Khương Vãn nói, nhìn cô kêu a a.

Qua năm mới, mọi người đều mong ngóng ngày khai công.

Đại đội trưởng Trương Kiến Quốc và kế toán Lý Dược Tiến cùng nhau đến thăm Khương Vãn, tiện thể bàn bạc xem xưởng t.h.u.ố.c khi nào bắt đầu làm việc thì tốt.

Xưởng đan lát của đại đội ba qua năm mới là đã khai công rồi.

Khương Vãn suy nghĩ một chút rồi nói: “Bây giờ tuyết trên núi vẫn chưa tan, hái t.h.u.ố.c không tiện, mà d.ư.ợ.c liệu chúng ta trồng vẫn đang trong thời kỳ sinh trưởng. Cho dù muốn trồng cây giống mới, bây giờ cũng chưa phải lúc.”

Trương Kiến Quốc nghe vậy, không khỏi gật đầu: “Vậy để tôi đi báo cho mọi người, đợi tuyết trên núi tan rồi mới khai công.”

Khương Vãn trầm ngâm một tiếng, nói: “Nếu như khoảng thời gian trước mùa xuân này mọi người rảnh rỗi không có việc gì làm, có thể mở lớp học cho mọi người trước. Nhận biết thảo d.ư.ợ.c, giảng giải cách trồng trọt, nhồi nhét những kiến thức này vào đầu bà con trước, đợi đến lúc chính thức khai công sẽ không bị luống cuống.”

Lý Dược Tiến đẩy gọng kính, lấy cuốn sổ tay mang theo bên người ra ghi chép nhoay nhoáy: “Cách này của xưởng trưởng Khương hay đấy! Năm ngoái lúc mới lập xưởng, có khối người ngay cả sài hồ và phòng phong cũng không phân biệt được, gây ra bao nhiêu chuyện cười.”

Ngòi b.út của ông sột soạt vang lên: “Nếu có thể học bài bản một lượt, sau này tốc độ hái t.h.u.ố.c, phân loại chắc chắn có thể tăng gấp đôi.”

Khương Vãn khẽ gật đầu: “Đúng là như vậy.”

Trương Kiến Quốc lại nhíu mày rậm, trên khuôn mặt ngăm đen viết đầy vẻ lo âu: “Đồng chí Khương Vãn à, tôi nghe nói, cô ở cữ xong đầy tháng là sẽ theo đồng chí Lục Trầm đến quân đội sao?”

Ông cũng là nghe mấy bà thím trong thôn nói.

Bảo là Lục Trầm lần này về đơn vị không đưa Khương Vãn theo, mọi người còn tưởng Khương Vãn không đi tùy quân nữa.

Nhưng hỏi Trương Tố Phương mới biết, Lục Trầm bây giờ về quân đội là có nhiệm vụ khẩn cấp.

Đợi Khương Vãn đầy tháng, Lục Trầm sẽ về đón cô và các con đến quân đội sinh sống.

Khương Vãn nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng là dự định như vậy.”

Trương Kiến Quốc nghe thế, thở dài thườn thượt.

“Xưởng t.h.u.ố.c từ lúc chọn địa điểm đến lúc nhập thiết bị, từ lúc trồng thử d.ư.ợ.c liệu đến lúc nghiên cứu công thức, có bước nào rời được cô đâu? Không có cô ngồi trấn giữ, trong lòng bà con đều không có đáy a!”

Khương Vãn hiểu được nỗi lo của Trương Kiến Quốc, không khỏi nói: “Đại đội trưởng, cho dù tôi không có ở đây, vẫn còn thầy t.h.u.ố.c Tôn mà, ông ấy hiểu biết không ít hơn tôi đâu.”

Nói xong, lại tiếp: “Thật sự có vấn đề gì không giải quyết được, mọi người có thể viết thư cho tôi, tôi chắc chắn sẽ biết gì nói nấy.”

“Viết thư sao có thể bằng chỉ đạo trực tiếp được!” Trương Kiến Quốc nghĩ thôi đã thấy rầu rĩ.

Lúc Khương Vãn ở đây, chính là trụ cột của mọi người, nếu Khương Vãn không còn ở đây nữa, chuyện này, chuyện này...

“Đại đội trưởng, xưởng t.h.u.ố.c là tâm huyết của mọi người, chứ đâu phải của riêng một mình tôi.”

Khương Vãn nói xong, lại an ủi: “Tôi đi rồi, gánh nặng sẽ đặt lên vai các ông. Nhưng tôi đảm bảo, chỉ cần xưởng t.h.u.ố.c cần, tôi lúc nào cũng có mặt.”

Cô lấy từ trong tủ ra một xấp sổ tay, giữa các trang giấy còn kẹp những tiêu bản thảo d.ư.ợ.c khô.

“Đây là sổ tay hướng dẫn trồng trọt và các bài t.h.u.ố.c chữa bệnh thường gặp do tôi tổng hợp lại, các ông cứ cầm lấy cho mọi người truyền tay nhau đọc trước, đợi các con tôi đầy tháng, tôi sẽ tập trung huấn luyện thêm vài ngày nữa.”

Lý Dược Tiến lật mở cuốn sổ, những dòng ghi chú chi tiết và hình vẽ minh họa khiến mắt ông sáng rực lên.

“Xưởng trưởng Khương, thứ này của cô quả thực là bí kịch Dược Vương! Có cái này rồi, cho dù cô không có ở đây, trong lòng chúng tôi cũng nắm chắc phần nào.”

Trương Kiến Quốc lại trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Nói thật lòng, bà con đều coi cô như người nhà. Cô đi rồi, xưởng t.h.u.ố.c giống như mất đi trụ cột...”

Nói xong, lại gượng cười: “Nhưng cô và đồng chí Lục Trầm cũng không thể cứ xa nhau mãi thế này được, cũng nên đến quân đội sống những ngày tháng t.ử tế. Nhưng nói trước nhé, cô mãi mãi là phó xưởng trưởng của xưởng t.h.u.ố.c chúng ta, cái danh hiệu này không ai cướp đi được đâu!”

Khương Vãn nghe vậy, trong lòng dâng lên từng đợt ấm áp.

“Yên tâm đi, cho dù tôi có đến quân đội, cũng sẽ thường xuyên về thăm mọi người.”

Chớp mắt, đã qua một tuần.

Tuyết trong thôn và trên núi bắt đầu từ từ tan ra.

Nhưng lúc tuyết tan, thời tiết lại càng lạnh hơn.

Khương Vãn mỗi ngày đều ở trong phòng, đọc sách y, chăm sóc hai đứa nhỏ, đương nhiên, Lục Dao và Trương Tố Phương đều sẽ phụ giúp chăm nom.

Trương Tố Phương mỗi ngày còn đổi món làm đồ ăn ngon bồi bổ cơ thể cho cô, ngày tháng trôi qua cũng không đến nỗi nhàm chán.

Sáng hôm nay, Khương Vãn đột nhiên nhận được thư.

Cô cứ tưởng là thư của Lục Trầm, lúc nhận lấy từ tay Trương Tố Phương, đáy mắt tràn ngập vẻ mong đợi.

Lục Trầm đã đi được bảy tám ngày rồi, nếu gửi thư về nhà, tính toán ngày tháng thì chắc cũng sắp tới nơi.

Nhưng khi Khương Vãn không chờ kịp mà bóc phong bì ra, không ngờ...

Người gửi thư lại là bố ruột của nguyên chủ, Khương Sùng Sơn?!

Trong nháy mắt, bàn tay cầm phong thư của Khương Vãn bất giác siết c.h.ặ.t, hàng lông mày cũng vô thức nhíu lại.

Sao lại là người bố cặn bã của nguyên chủ?

Trước đây, lúc bố nguyên chủ là Khương Sùng Sơn biết nhà họ Lục bị đi đày, cũng từng tìm nguyên chủ, hy vọng cô có thể phá thai, ly hôn với Lục Trầm.

Bởi vì Khương Sùng Sơn và mẹ kế của nguyên chủ là Triệu Tú Nga muốn gả nguyên chủ đi lần nữa để lấy tiền sính lễ.

Thế nên, việc nguyên chủ làm ầm ĩ đòi phá thai, thực ra cũng không thiếu phần xúi giục của bố và mẹ kế nguyên chủ.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Khương Vãn bất giác lạnh đi, liếc nhìn nội dung trên bức thư.

Trong thư nói, nhà họ Lục đã tàn tạ rồi, tính toán ngày tháng, Khương Vãn chắc sắp sinh, hoặc là đã sinh rồi, bọn họ muốn Khương Vãn sau khi đầy tháng thì vứt bỏ đứa trẻ, quay về Kinh Thị.

Còn nói cuộc sống ở nông thôn quá khổ cực, cô tuyệt đối sẽ không chịu nổi.

Từng câu từng chữ, tràn ngập sự ích kỷ và lạnh lẽo, dường như Khương Vãn và đứa trẻ chỉ là công cụ để bọn họ mưu cầu lợi ích.

Khương Vãn nắm c.h.ặ.t tờ giấy viết thư, đầu ngón tay trắng bệch.

Không ngờ, người bố cặn bã và bà mẹ kế của nguyên chủ vẫn còn mặt mũi gửi thư đến?

Hừ, nói trắng ra, chẳng phải là muốn nguyên chủ quay về, để nguyên chủ gả đi lần nữa, bọn họ dễ bề thu tiền sính lễ sao?

Nếu bọn họ đã gửi thư đến, nói không chừng, đã nhắm sẵn nhà nào đó rồi.

Nhưng mà, cô không phải là nguyên chủ.

Muốn thao túng cô sao, nằm mơ đi!

Trương Tố Phương bưng bát súp gà bước vào, vừa thấy sắc mặt Khương Vãn không được tốt, có chút lo lắng.

Bởi vì bà cũng tưởng người gửi thư là Lục Trầm.

“Vãn Vãn, có phải A Trầm nói gì với con không?”

Nếu không, sắc mặt sao lại khó coi như vậy?

Trương Tố Phương lại nghĩ đến việc Lục Trầm bây giờ chắc đang đi làm nhiệm vụ bên ngoài, trong lúc nhất thời, càng thêm lo lắng.

Sẽ không phải là xảy ra chuyện gì rồi chứ?

Khương Vãn do dự một chút, cuối cùng vẫn nói nội dung trong bức thư cho Trương Tố Phương nghe.

Trương Tố Phương nghe xong, tức giận đến đỏ bừng cả mặt: “Thế này mà gọi là bố sao! Làm gì có người nào nhẫn tâm như vậy! Lại đi xúi giục con gái ly hôn!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.