Đại Lão Thập Niên 70 Cưng Sủng Cô Vợ Độc Ác Mang Thai - Chương 48: Đều Tại Khương Vãn!
Cập nhật lúc: 02/03/2026 08:14
Khương Vãn và Lục Trầm nghe vậy, cũng vội vàng chạy qua xem.
Chỉ thấy trên đống gỗ mục trong đám lá rụng, một đóa linh chi to bằng miệng bát nhô đầu ra từ bên cạnh gốc cây khô, mũ nấm có màu nâu đỏ, mép ngoài ánh lên sắc vàng kim, bào t.ử phấn phủ dày đặc trên lá rụng xung quanh.
Khương Vãn cười.
Trong sách nói, Lâm Thi Vân vớ được không ít đồ tốt trên núi, đây đúng là đồ tốt thật.
Lúc Lâm Thi Vân ôm giỏ tre đi tới, vừa vặn nhìn thấy Khương Vãn đứng dưới gốc cây mơ cổ thụ phủi ống quần.
Lục Chấn Hoa và Lục Trầm đều đã leo lên cây.
Cô ta tinh mắt phát hiện đất bên rễ cây có dấu vết bị xới lên, nhìn lại đống gỗ mục, tim chợt trầm xuống, chỗ vốn dĩ mọc linh chi, chỉ còn lại một đoạn gốc gãy.
Cô ta nhất thời kích động, nói năng lộn xộn: “Khương Vãn! Có phải chị đào trộm cái gì rồi không?!”
Cô ta rõ ràng nhớ kỹ, kiếp trước, cô ta và Triệu Mai đã đào được nhân sâm hoang dã và linh chi dưới gốc cây mơ này, bán được rất nhiều tiền, hai người chia nhau!
Hôm nay cô ta đến, chính là vì cái này mà đến.
Vừa rồi lúc đi qua, cô ta còn cố ý tách Triệu Mai ra, nào ngờ, lại bị Khương Vãn đào mất rồi?!
Đám người cách đó không xa đồng loạt nhìn sang.
Khương Vãn vô tội chớp chớp mắt: “Em gái Thi Vân nói gì thế? Chị vẫn luôn ở đây hái mơ mà.”
Cô chỉ chỉ cái giỏ tre bên cạnh, những quả mơ xanh ánh lên vẻ bóng bẩy dưới ánh nắng ban mai.
“Em xem, giỏ sắp đầy rồi.”
“Chị đừng giả vờ nữa!” Lâm Thi Vân tức điên, lao tới.
Chỉ vào dấu vết dưới gốc cây, nói: “Dưới này vốn dĩ có một cây nhân sâm! Còn có linh chi! Có phải chị nhân lúc không ai chú ý đã đào đi rồi không?”
“Cái gì? Nhân sâm?” Một thím chống gậy tre sán lại gần.
Kinh ngạc nói: “Con gái nhà họ Lâm à, cháu đừng có nói bậy, nhân sâm núi này quý giá lắm, có thể tùy tiện để cháu bắt gặp sao?”
“Đúng đấy!” Lại một thím sán lại gần bĩu môi, nói: “Thím chạy trên núi này ba mươi năm rồi, ngay cả cái rễ sâm cũng chưa từng thấy, một con nhóc như cháu sao biết là có?”
Khương Vãn cũng cười, nhìn Lâm Thi Vân: “Đúng vậy em gái Thi Vân, chị chưa từng thấy những thứ em nói, chẳng lẽ em thấy rồi? Vậy sao em không nói sớm?”
Lâm Thi Vân lúc này mới ý thức được mình lỡ miệng, mặt đỏ bừng.
Thím bên cạnh nghi ngờ nhìn Lâm Thi Vân: “Con gái nhà họ Lâm, chẳng lẽ cháu thật sự thấy nhân sâm núi và linh chi? Đó là đồ quý giá, là tài sản tập thể của mọi người, cháu cũng không thể biển thủ đâu nhé?”
Lâm Thi Vân trăm miệng cũng không bào chữa được, phẫn nộ nhìn chằm chằm Khương Vãn: “Đồ nhất định ở trên người chị, chị có dám để tôi lục soát người không?!”
“Lục soát thì lục soát!” Khương Vãn cao giọng nói: “Nhưng lục soát xong nếu không có, em gái Thi Vân phải nói cho mọi người biết, tại sao lại vu oan giá họa cho người khác?”
Trong chốc lát, những người hái mơ đều không khỏi lần theo tiếng nói tụ tập lại đây.
“Thật hay giả? Trong rừng mơ này có nhân sâm núi?”
“Đúng vậy, chúng ta năm nào cũng hái mơ ở đây, ngay cả cái rễ cũng chẳng thấy, ở đây mà có sao?”
Mọi người đều vẻ mặt nghi ngờ nhìn Khương Vãn và Lâm Thi Vân.
Khương Vãn dang hai tay, nhìn Lâm Thi Vân: “Em gái Thi Vân không phải muốn lục soát người sao, nhanh lên chút, đừng làm lỡ thời gian của mọi người.”
Lục Chấn Hoa và Lục Trầm cũng xuống khỏi cây, Trương Tố Phương và Lục Dao cũng đi tới.
“Con gái nhà họ Lâm, nếu không lục soát ra cái gì, cháu phải cho bác một lời giải thích.” Trương Tố Phương nói.
Lâm Thi Vân không ngốc.
Nhìn nhà họ Lục thế này, cô ta cho dù có lục soát, cũng chẳng lục soát ra cái gì.
Bọn họ chắc chắn đã giấu đồ đi chỗ khác rồi.
Từ sau khi cô ta trọng sinh trở về, mỗi lần xảy ra chuyện ngoài ý muốn đều có liên quan đến Khương Vãn.
Cây nhân sâm núi và linh chi này tuyệt đối là bị Khương Vãn đào đi rồi!
Đều tại chị dâu ba, vừa rồi cứ nhất quyết gọi cô ta đi hái mơ, để Khương Vãn bọn họ tìm được chỗ này trước, cướp mất đồ vốn thuộc về cô ta!
Cô ta sẽ không bỏ qua như vậy đâu!
Cho dù đồ giấu trên núi, cô ta cũng nhất định phải tìm ra.
“Không làm việc mà tụ tập ở đây làm gì thế?”
Lâm Quốc Cường cũng đi tới.
Mọi người nhìn thấy Lâm Quốc Cường, mồm năm miệng mười kể lại sự việc.
Lâm Quốc Cường cũng cảm thấy Lâm Thi Vân đang cố tình gây sự.
Trong rừng mơ này làm sao có nhân sâm núi và linh chi, những thứ quý giá đó?
Nếu có, cũng ở sâu trong núi.
Nhưng sâu trong núi nhiều thú dữ, người bình thường cũng không dám đi.
“Được rồi được rồi, đừng có đứng đực ra đây nữa, mau đi hái mơ đi.”
Lâm Quốc Cường ra lệnh một tiếng, mọi người vội vàng tản ra, tiếp tục đi hái mơ.
Trần Lan đảo mắt, kéo Lâm Thi Vân đi tới dưới một cây mơ, vừa nhặt vừa nhỏ giọng hỏi: “Thi Vân, tại sao con nói dưới gốc cây đó có nhân sâm núi và linh chi, con nhìn thấy à?”
Lâm Thi Vân tức muốn c.h.ế.t, nhưng không biết nên nói với Trần Lan thế nào.
Dù sao chuyện trọng sinh quá mức hoang đường, cô ta nói ra, mẹ cô ta chắc cũng không tin.
“Mẹ, tối qua con nằm mơ, có tiên nhân báo mộng cho con.”
Trần Lan nghe vậy, lập tức kêu lên một tiếng: “Con gái à, giấc mơ sao có thể coi là thật được? Con làm mẹ giật cả mình, mau nhặt mơ đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
Lâm Thi Vân lần này càng tức hơn.
Đều tại Khương Vãn!
Nếu không phải tại Khương Vãn, nhân sâm núi và linh chi bây giờ đã nằm trong giỏ của cô ta rồi!
Thứ đó mang ra chợ đen có thể bán được rất nhiều tiền đấy!
Cướp đồ của cô ta?
Cô ta muốn Khương Vãn nếm thử sự lợi hại của cô ta!
Buổi trưa đến giờ cơm, mọi người đều ngồi trong rừng mơ, lấy lương khô nhà mình mang theo ra ăn cho đỡ đói.
Để thuận tiện, đa số các nhà đều mang bánh ngô, bánh bao ngô, hoặc là khoai lang gì đó.
Khương Vãn không muốn bạc đãi cái miệng của mình, cũng không muốn cả nhà bị đói, sáng nay dậy thật sớm, làm bánh nhân thịt, luộc trứng gà trà, lại dùng ca tráng men có nắp đựng chè đậu xanh.
Cả nhà ngồi dưới gốc cây mơ, ăn uống ngon lành.
Làm cho dân làng gặm bánh ngô bên cạnh thèm chảy nước miếng.
Hết cách, ai bảo nhà họ Lục có hai người biết dùng s.ú.n.g săn, người ta được chia hai con lợn rừng, đáng đời người ta được ăn bánh nhân thịt, bọn họ gặm bánh ngô chứ.
Trương Tố Phương ngồi sát Khương Vãn, nhỏ giọng nói: “Vãn Vãn, đồ đó giấu kỹ chưa? Con gái nhà họ Lâm cứ nhìn chằm chằm chúng ta, tối xuống núi không tiện mang theo đâu?”
Khương Vãn thấp giọng nói: “Yên tâm đi mẹ, hôm nay chưa mang xuống núi vội.”
Lâm Thi Vân bây giờ chắc chắn cũng tưởng cô giấu nhân sâm và linh chi trên núi, nhưng Lâm Thi Vân vạn lần không ngờ tới, đồ đã sớm được cô bỏ vào trong không gian rồi.
Lấp đầy bụng, mọi người tiếp tục làm việc.
Số mơ trên núi này, hai ngày là hái xong, còn phải phân loại quả tốt quả xấu, rồi vận chuyển xuống núi, khoảng chừng ba ngày là làm xong việc triệt để.
Buổi tối lúc xuống núi, Lâm Thi Vân cố ý đi sau nhà họ Lục, chính là muốn xem trên người bọn họ có giấu nhân sâm núi và linh chi hay không.
Đáng tiếc, làm cô ta thất vọng rồi.
Cân xong mơ, ngoại trừ cái giỏ rỗng, chẳng nhìn thấy cái gì cả.
Cô ta thầm nắm c.h.ặ.t ngón tay, cái cô Khương Vãn này thật đáng ghét, luôn làm hỏng chuyện tốt của cô ta, xem cô ta dạy dỗ cô một trận ra trò!
Ngày hôm sau, mọi người vẫn năm giờ lên núi.
Cả nhà họ Lục tiếp tục hái cây mơ cổ thụ hôm qua chưa hái xong.
Những quả rủ xuống đầu cành đều bị Khương Vãn hái hết rồi, cô bèn chuyển sang cây tiếp theo.
Vừa đi ra không bao xa, cô một chân giẫm xuống, bỗng nhiên nghe thấy dưới đế giày truyền đến tiếng gãy vụn khe khẽ.
Tim cô nhảy dựng, dưới lớp cành khô là bẫy rập!
Nhưng đợi đến lúc cô phản ứng lại thì đã muộn.
“Á!”
