Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 18: Nghe Cô Cô Kể Chuyện Ngày Xưa
Cập nhật lúc: 25/12/2025 04:04
Mắt Tống Minh Tiền sáng lên, vội nói: "Dừng ở đây đi! Trông cứ như khu cắm trại ấy! Chỗ tốt, chỗ tốt!"
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô tò mò nhìn Tống Minh Tiền: "...Cắm trại là cái gì?"
"Cắm trại mà em cũng không biết á?! Là cả nhà mang theo lều chõng, đồ ăn, đi leo núi dã ngoại, tìm một chỗ đẹp đẹp rồi dựng trại, nướng BBQ các kiểu..."
Tống Minh Tiền nuốt nước miếng cái ực.
Hạ Sơ Kiến nhún vai: "Không hiểu, nhà nghèo, chưa từng được hưởng cái sự xa xỉ ấy bao giờ."
"Cắm trại thì có gì mà xa xỉ?!" Tống Minh Tiền định cãi lại thì bị Lý Phược và Bình Quỳnh mỗi người một bên khống chế.
Lý Phược bịt mồm hắn, Bình Quỳnh véo đùi hắn một cái rõ đau.
Cả đội ai cũng biết hoàn cảnh nhà Hạ Sơ Kiến là khó khăn nhất. Tống Minh Tiền nói năng thế chẳng khác nào xát muối vào vết thương của cô bé.
Tống Minh Tiền lúc này mới ngớ ra, ư a hai tiếng rồi gật đầu lia lịa với Lý Phược, ra hiệu đã hiểu.
Lý Phược buông tay ra. Tống Minh Tiền gượng gạo chữa cháy: "...À thì, cắm trại thực ra là mấy thằng nghèo đi hành xác thôi, xa xỉ cái nỗi gì! Bọn anh toàn chui rúc vào hang hốc, săn mấy con thú rừng nướng lên ăn cho đỡ thèm ấy mà."
Hạ Sơ Kiến phì cười: "Thôi đi ông 'Tiền Toi Mạng', trêu anh chút thôi... Cắm trại thì em biết."
Cô nhớ lại hồi bé, những đêm đói bụng không ngủ được, cô cô thường kể cho cô nghe những câu chuyện kỳ lạ.
Ví dụ như chuyện Ba cây kim vàng, kể về một anh chàng tên Dương Quá hứa lăng nhăng với cô bé Quách Tương, tặng ba cây kim làm quà sinh nhật khiến cô bé mê mệt. Hạ Sơ Kiến không thích chuyện đó. Cô thích nhất là nghe cô cô kể về tuổi thơ của bà.
Cô cô kể hồi bé gia cảnh bà rất tốt. Bà được đi nghỉ mát, đi cắm trại cùng gia đình, được ăn món "xúc xích" ngon tuyệt, còn được dựng bếp lò ngoài trời ăn "lẩu".
Hạ Sơ Kiến bé bỏng nghe như vịt nghe sấm, càng nghe càng đói, nhưng lòng đầy ao ước về cuộc sống đó. Lớn lên, cô tra cứu trên Tinh Võng mãi mà không biết "xúc xích" và "lẩu" là cái gì. Hỏi lại thì cô cô bảo không nhớ nữa...
Giờ đây cô đã có thể kiếm tiền, tài khoản có tận 50 vạn tệ. Không còn cảnh ăn bữa nay lo bữa mai, hai cô cháu co ro ôm nhau ngủ cho đỡ rét. Nhưng cô sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất cả để lấy lại người cô khỏe mạnh, ôn nhu kể chuyện năm xưa. Dù có phải quay lại cảnh nghèo đói, cô cũng cam lòng.
Hạ Sơ Kiến hít sâu, nén nỗi buồn vào đáy lòng, quay lại nháy mắt với Tống Minh Tiền: "Đùa anh tí mà tin sái cổ hả Tiền Toi Mạng!"
Tống Minh Tiền rú lên: "Á à con bé này! Dám gài bẫy anh!" Hắn nghiến răng làm bộ muốn nhảy bổ lên đ.á.n.h người, khiến cả xe cười ầm.
Lý Phược cười đến mức suýt bung cả dây an toàn. Bình Quỳnh vội giữ Tống Minh Tiền lại, sợ hắn đ.á.n.h Hạ Sơ Kiến thật. Diệp Thế Kiệt ngồi bên cạnh khoanh tay nhắm mắt như không nghe thấy gì, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên đã tố cáo hắn không hề dửng dưng như vẻ bề ngoài.
Trong tiếng cười nói vui vẻ, Hạ Sơ Kiến hạ cánh phi hành khí an toàn xuống bãi đất trống bên hồ.
Hai bên là rừng cây rậm rạp bốn mùa xanh tốt, dù phủ tuyết trắng xóa vẫn toát lên vẻ kỳ lạ độc đáo như những hòn non bộ bằng ngọc bích và phỉ thúy. Tán cây quá dày khiến mặt đất bên dưới chỉ lác đác chút tuyết mỏng và cỏ khô vàng úa.
Mọi người ngồi trong xe, bật đèn pha và hệ thống quét tự động, thu thập dữ liệu trong bán kính 10 dặm để dựng mô hình 3D trên siêu máy tính.
Hạ Sơ Kiến thử hệ thống quét, tiếc nuối nói: "Tiếc quá, từ trường ở đây mạnh quá, không kết nối được Tinh Võng."
Tinh Võng hoạt động qua vệ tinh, phủ sóng toàn bộ Đế quốc Bắc Thần. Trừ khi bị nhiễu từ trường mạnh thì chịu c.h.ế.t.
May mà phi hành khí dòng tác chiến này có trang bị siêu máy tính độc lập để làm máy chủ cục bộ.
"Mọi người thử dùng vòng tay kết nối với máy chủ của xe xem, tạo một mạng LAN nội bộ để liên lạc." Diệp Thế Kiệt đề nghị. Hắn và mọi người đều có quang não lượng tử, chỉ mình Hạ Sơ Kiến không có, nên cả đội ngầm thống nhất dùng vòng tay thông minh để cô đỡ tủi thân.
Cả nhóm hì hục kết nối, nhưng ngay cả ngồi trong xe mà tín hiệu cũng chập chờn.
"Thôi khỏi cố, toang rồi." Tống Minh Tiền tặc lưỡi. "Từ trường ở đây kinh khủng thật. Xe chúng ta có lớp phủ chống từ trường xịn xò, chạy bằng năng lượng nhiệt hạch mà còn thế này. Nhìn xem, chưa ra khỏi xe mà sóng vòng tay còn có một vạch. Ra ngoài kia thì liên lạc được hay không chắc phải xem nhân phẩm."
Hạ Sơ Kiến nhìn vạch sóng yếu ớt, đành bỏ cuộc. Cô quay sang quan sát môi trường qua màn hình ảo.
Bãi đất trống rộng khoảng một mẫu, ba mặt giáp rừng, một mặt giáp hồ, rất kín đáo và yên tĩnh. Phi hành khí đỗ sát mép hồ. Nước hồ xanh biếc, chỉ có vài mảnh băng nhỏ trôi nổi. Với nhiệt độ âm 80 độ mà hồ không đóng băng thì chắc chắn bên dưới có gì đó lạ thường.
Giữa bãi đất sừng sững một ngôi nhà gỗ thô sơ đúng nghĩa đen. Tường vách ghép từ những miếng gỗ to nhỏ không đều, đóng đinh lộn xộn khiến người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) nhìn vào chắc phát điên.
Gỗ có vẻ lâu đời, qua màn hình độ phân giải cao ánh lên màu nâu sẫm bóng loáng như ngọc thạch được mài giũa qua năm tháng.
Hạ Sơ Kiến lẩm bẩm: "Căn nhà này trông cổ kính thật, liệu có phải di tích văn hóa không nhỉ?"
"Hả? Chắc không đâu? Theo luật Đế quốc, mọi khoáng sản và văn vật vô chủ đều thuộc về Nhà nước, Hoàng thất hưởng 30%..." Tống Minh Tiền lầm bầm, rồi không kìm được tò mò, là người đầu tiên mở cửa xe nhảy xuống.
Bình Quỳnh đứng dậy theo, cười bảo Hạ Sơ Kiến: "Sơ Kiến, Tiền Toi Mạng lại lên cơn bệnh nghề nghiệp rồi. Em biết hắn học chuyên ngành gì đại học không?"
Hạ Sơ Kiến tháo kính bảo hộ, quay đầu lại cười: "Chuyên ngành gì? Chắc không phải là 'Chuyên ngành Hốt Bạc Điên Cuồng' chứ? Tài Tỷ biết không?"
"Có chuyên ngành đó thì chị đập đầu cũng phải thi vào!" Bình Quỳnh ưỡn n.g.ự.c tự hào. "Nói cho em biết, Tiền Toi Mạng học Khảo cổ Giám định đấy!"
"Sang chảnh thế cơ à..." Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên thật sự.
Cả ba người bọn họ đều có chung đam mê là tiền. Nhưng Tống Minh Tiền lại học cái ngành Khảo cổ ít ai ngó ngàng tới. Ở Đế quốc Bắc Thần, làm khảo cổ cơ bản là làm công cho Hoàng thất, kiếm được mấy đồng bạc lẻ vất vả. Thảo nào hắn bỏ nghề đi làm thợ săn tiền thưởng.
Trước đây Hạ Sơ Kiến giấu giếm chuyện riêng, đồng đội cũng giữ kẽ với cô. Giờ cô mở lòng, họ cũng chia sẻ lại. Đúng là chân tình đổi lấy chân tình.
Lý Phược đứng dậy: "Bọn anh xuống thám thính trước, em ở lại xe cảnh giới và hỗ trợ tầm xa nhé."
"Ok, để em lắp khẩu Thẩm Phán Giả lên đã."
Vừa nghe đến súng, Diệp Thế Kiệt lại sầm mặt, lầm bầm: "Chỗ này làm gì có ai, cùng lắm là mấy con thú dị biến. Cô là lính b.ắ.n tỉa, một phát là xong chuyện, cấm có b.ắ.n phát thứ hai đấy."
Nói đi nói lại vẫn là xót tiền đạn.
Hạ Sơ Kiến chưa kịp cãi thì Lý Phược đã cười hề hề, lén giơ ngón cái với cô rồi nhảy tót ra ngoài. Một gã to con như gấu mà nhanh nhẹn phết.
Hạ Sơ Kiến mỉm cười, vừa lấy s.ú.n.g ra vừa giả vờ lơ đãng: "Đội trưởng Diệp, anh đừng lo chuyện đạn dược. Thật đấy, lần này em xin được nhiều lắm, riêng đạn s.ú.n.g máy đã 20 vạn viên rồi."
"20 vạn viên?!" Diệp Thế Kiệt suýt nghẹn họng.
Hắn đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp, chỉ tay vào mặt Hạ Sơ Kiến, mặt mũi méo xệch vì kích động, nhưng cuối cùng chẳng nói được câu nào, quay người nhảy khỏi xe.
