Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 180: Oan Gia Ngõ Hẹp
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:12
Gã môi giới Quách Thịnh ngẩng đầu lên, nhìn thấy trong thang máy có hai người một nam một nữ khí chất cao quý, ăn mặc thoạt nhìn đơn giản nhưng lại toát lên vẻ xa xỉ, biết ngay đây không phải người thường.
Tuy họ đều đeo khẩu trang che kín mặt, không nhận ra là ai, nhưng chỉ cần nhìn dáng vẻ, cách ăn mặc và khí trường đó, chắc chắn phải là quý tộc, hơn nữa cấp bậc không hề thấp.
Quách Thịnh rụt cổ, không dám bước vào, khẽ nói với Hạ Sơ Kiến: "Chị Hạ, hay là chúng ta đợi chuyến thang máy sau nhé?"
Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Sao thế? Thang máy này có vấn đề gì à?"
Vừa nghe cô nói, người đàn ông cao lớn trong thang máy lập tức quay sang nhìn, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.
Người phụ nữ bên cạnh hắn bắt đầu tỏ vẻ căng thẳng, dường như hai chữ "vấn đề" khiến cô ta rất bất an.
Mặt Quách Thịnh tái mét, vội xua tay: "Làm gì có vấn đề! Chỉ là... chỉ là bên trong đã có người rồi, chúng ta đợi chuyến sau cho thoải mái không tốt hơn sao?"
Hạ Sơ Kiến khó hiểu, chỉ vào bảng thông báo trong thang máy: "Nhưng bên trong mới có hai người mà... Thang máy này ghi tải trọng ba tấn cơ, chúng ta cộng lại được bao nhiêu chứ?"
Trán Quách Thịnh toát mồ hôi lạnh, thầm hối hận vì thói nhanh nhảu đoảng, khéo lại lợn lành chữa lợn què.
Lúc này, người đàn ông trong thang máy cất giọng nam trung trầm ấm, lịch sự nói: "Không sao đâu, ở đây rộng rãi lắm, hơn nữa chúng tôi lên tầng cao nhất, không ảnh hưởng gì."
Hạ Sơ Kiến giật mình, giọng nói này nghe quen quen, hình như đã nghe ở đâu đó rồi?
Cô liếc nhanh người đàn ông một cái, tình cờ bắt gặp ánh mắt hắn. Hắn cũng đang nhìn cô, ánh mắt thâm thúy ánh lên nét cười đầy hứng thú.
Người này hình như cũng nhận ra cô?
Không thể nào...
Cô đeo cái khẩu trang to đùng thế này cơ mà!
Che kín mít cả mặt, chỉ hở mỗi đôi mắt ra ngoài.
Nhưng ngay sau đó, Hạ Sơ Kiến chợt nghĩ, hay là hắn nhận ra giọng nói của cô?
Trong khoảnh khắc, đầu óc Hạ Sơ Kiến xoay chuyển rất nhanh.
Không được, cô phải rời khỏi đây ngay.
Theo bản năng, Hạ Sơ Kiến định tránh né cuộc "gặp gỡ tình cờ" này.
Cô vừa nhấc chân định bước ra, lại thấy Quách Thịnh cúi đầu lủi thủi đi vào.
Cửa thang máy đóng lại sau lưng hắn, Quách Thịnh giơ tay ấn nút tầng 258.
Nhìn lại tầng mà cặp nam nữ kia muốn đến, là tầng 377 - tầng biệt thự cao cấp trên cùng của tòa nhà này.
Hạ Sơ Kiến bừng tỉnh, cặp nam nữ này là đi gặp Tông Nhược An sao?
Bởi vì Quách Thịnh vừa nói Tông Nhược An sống ở căn biệt thự cao cấp trên tầng thượng tòa nhà này.
Mà loại tòa nhà thế này, tầng thượng thường chỉ có một căn hộ duy nhất, là căn penthouse thông tầng cực kỳ rộng lớn.
Quách Thịnh liếc nhìn số tầng, cũng đoán ra được, khom lưng nép vào một góc thang máy, thở mạnh cũng không dám.
Bởi vì cặp nam nữ kia tuy thái độ ôn hòa, nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng khí chất quý tộc bẩm sinh của họ vẫn khiến những người dân thường như hắn cảm thấy áp lực.
Mười phút sau, thang máy đến tầng 258, Hạ Sơ Kiến là người đầu tiên bước ra.
Bình Quỳnh cũng đi theo sau.
Chỉ có Quách Thịnh là cúi rạp người chào, nói với cặp nam nữ bên trong: "Hai vị đến thăm bạn ở khu chung cư chúng tôi ạ? Đây là danh thiếp của tôi, nếu ngài cần người chạy việc vặt thì cứ gọi tôi nhé."
Nói rồi, hắn cung kính đưa danh thiếp bằng cả hai tay.
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy tay hắn đang run rẩy nhè nhẹ.
Cặp nam nữ này chính là Quyền Dữ Huấn và Vân Nữ La đến thăm Tông Nhược An.
Thấy có người đưa danh thiếp, Quyền Dữ Huấn không nhận, nhưng quay sang bảo Vân Nữ La: "Còn không mau cảm ơn vị tiên sinh này?"
Vân Nữ La tuy không muốn nhận, nhưng Quyền Dữ Huấn đã nói vậy, cô ta đành lịch sự nhận lấy: "Đa tạ."
Quách Thịnh thở phào nhẹ nhõm, tươi cười hớn hở bước ra khỏi thang máy.
Lúc này hắn tinh thần phấn chấn hẳn, giọng nói cũng vang hơn.
Hắn dẫn hai cô gái đến trước cửa căn hộ thứ hai.
Hạ Sơ Kiến tò mò hỏi: "Môi giới Quách, anh quen hai người vừa rồi à?"
"Tôi làm sao mà quen được mấy vị quý nhân đó?" Quách Thịnh chép miệng, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
"Thế sao anh còn đưa danh thiếp cho người ta?"
"Làm ăn buôn bán thì phải quăng lưới rộng mới bắt được nhiều cá chứ! Với lại cặp nam nữ vừa rồi, các cô không nhìn ra à? Người có thể mặc những bộ đồ đó, có khí thế đó, tuyệt đối không phải người thường! Tôi cá là họ chắc chắn là quý tộc, ít nhất cũng phải là T.ử tước!" Quách Thịnh hùng hồn phân tích, "Tôi từng gặp mấy vị Nam tước rồi, họ chẳng có cái oai phong như thế đâu!"
Hạ Sơ Kiến bĩu môi, thầm nghĩ, nếu để anh gặp loại Nam tước như Phàn Thành Tài dần cho một trận thì anh sẽ biết Nam tước hạng bét cũng có cái uy của nó...
Quách Thịnh vui vẻ mở cửa căn hộ thứ hai. Căn này không nóng hầm hập như căn vừa rồi vì hệ thống sưởi không bật cao, nên vào nhà họ cũng không cần cởi áo khoác hay tháo khẩu trang.
Bình Quỳnh đi xem một vòng, hào hứng nói: "Căn ba phòng ngủ này rộng hơn căn hai phòng ngủ trước đó 30 mét vuông. Nhưng sàn nhà tệ thật, gỗ lát sàn bị ngấm nước cong vênh hết cả lên."
Hạ Sơ Kiến nhận xét: "Căn này sửa sang lại tốn kém đấy. Nhưng cũng tùy cách sửa, nếu muốn thay sàn gỗ thì tốn một khoản kha khá. Còn nếu dùng vật liệu khác lát sàn thì chắc cũng tiết kiệm được khối tiền."
Bình Quỳnh nói: " Chị muốn lát sàn gỗ, rồi lắp hệ thống sưởi sàn bên dưới, như thế mùa đông sẽ dễ chịu hơn."
"Cũng phải, mua để ở thì thoải mái là quan trọng nhất." Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh cùng đi đến bên cửa sổ ngắm cảnh.
Đúng là nhà chọc trời có khác.
Từ đây nhìn xuống, người và xe cộ trên mặt đất bé như kiến, gần như không nhìn thấy gì.
Phóng tầm mắt ra xa là đường chân trời mênh m.ô.n.g không vật cản.
Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến phát hiện ra từ góc độ này có thể nhìn thấy tòa nhà cô đang ở.
Đó là tòa nhà kiểu cũ, chỉ cao mười một tầng, đứng trước tòa nhà hơn 300 tầng này chẳng khác nào chú lùn tí hon.
Hạ Sơ Kiến kéo tay Bình Quỳnh chỉ: "Nhìn kìa, đằng kia là nhà em. Sau này hai đứa mình có thể dùng đèn pin để đ.á.n.h tín hiệu cho nhau đấy."
Bình Quỳnh nhìn mãi mới thấy, nói: "Thế thì chị phải dùng kính viễn vọng mới thấy tín hiệu đèn của em được."
Hai người cùng bật cười.
Quách Thịnh thấy hai cô gái vui vẻ như vậy cũng ghé vào xem náo nhiệt.
Hắn nhìn theo hướng họ chỉ, cũng nhận ra đó là tòa nhà Hạ Sơ Kiến ở.
Sao hắn có thể không quen chứ!
Hắn đã trực ở đó hai tuần, suýt chút nữa bị đại lão Cục Đặc An tóm cổ...
Quách Thịnh xem sơ đồ tầng lầu trên tay, vừa nói: "Căn này được đấy chứ? Căn hộ của vị đại lão Cục Đặc An kia cùng hướng với căn này, nằm ngay phía trên đỉnh đầu luôn! Đều là hướng Nam, ánh sáng và giữ ấm đều tốt. Tuy phải thay sàn nhà nhưng chủ nhà cũng đã giảm giá rồi. Giá chào bán chỉ 40 vạn, rẻ hơn căn vừa nãy 10 vạn đấy!"
Căn vừa rồi trên mạng chào giá 50 vạn, nhưng chủ nhà đã báo với môi giới là thấp nhất 25 vạn cũng bán.
Hạ Sơ Kiến hỏi Quách Thịnh: "Căn này chủ nhà có đưa ra giá sàn không?"
Quách Thịnh gật đầu: "Chủ nhà căn này có đưa ra giá sàn, cao hơn căn kia, đòi 35 vạn."
Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh bàn bạc một chút, nói: "Tòa nhà này có đại lão Cục Đặc An ở, chắc chắn an ninh rất tốt, chị là con gái độc thân ở đây không thiệt đâu."
Bình Quỳnh cạn lời: "Trong đầu em nghĩ cái gì thế? Chị tuy là con gái độc thân nhưng cũng là người tiến hóa gen, cấp C đỉnh phong rồi, một giây là đột phá lên cấp B đấy. Em tưởng đàn ông bình thường, kể cả người tiến hóa gen, là đối thủ của chị chắc?"
Hạ Sơ Kiến ghen tị: "Người tiến hóa gen thì ghê gớm lắm à? Em có s.ú.n.g ngắm hạng nặng đấy nhé!"
Bình Quỳnh: "..."
Cô cười búng trán Hạ Sơ Kiến: "Được rồi, có s.ú.n.g to là ghê gớm nhất. Mau, giúp chị mặc cả đi."
Hạ Sơ Kiến quay sang nói với Quách Thịnh: "Chúng tôi trả 30 vạn, tiền mặt. Nếu hơn 30 vạn thì phải đi vay ngân hàng đấy."
Bình Quỳnh đứng bên cạnh im lặng, để Hạ Sơ Kiến giúp cô mặc cả.
Quách Thịnh bắt đầu liên lạc với chủ nhà.
Giá 30 vạn chủ nhà chắc chắn không đồng ý.
Họ chỉ chịu giảm một vạn, bán với giá 39 vạn.
Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh đương nhiên cũng không đồng ý.
Cứ thế cò kè bớt một thêm hai, giằng co mất hai mươi phút, cuối cùng hai bên chốt giá 32 vạn rưỡi.
Đặt cọc trước một vạn, sau đó ký hợp đồng.
Bình Quỳnh vui mừng khôn xiết, dự định qua Tết sẽ làm thủ tục sang tên, rồi tìm người sửa sang lại.
Hạ Sơ Kiến còn giới thiệu công ty nội thất lần trước làm cho nhà cô, cô thấy họ làm việc hiệu quả, chất lượng tốt, lại không có mấy chuyện lằng nhằng.
Quách Thịnh biết Hạ Sơ Kiến không thích công ty nội thất cũ của hắn nên im thin thít, tất nhiên cũng không dám giới thiệu chủ cũ của mình.
Lúc này, ngay phía trên đầu họ, tại căn penthouse tầng thượng, Tông Nhược An đang tiếp đón Quyền Dữ Huấn và Vân Nữ La.
Quyền Dữ Huấn đi theo Tông Nhược An tham quan căn hộ từ trên xuống dưới một lượt, cười nói: "Nhược An, tôi không muốn ở khách sạn, có thể tá túc ở nhà cậu không?"
Tông Nhược An cười đáp: "Thủ tịch Quyền để mắt tới nơi này, căn nhà nhỏ bé của tôi thật vinh hạnh."
Thực ra nhà hắn phòng ốc không ít, ngoài phòng ngủ chính và phụ, hai phòng khách trên dưới, thư phòng, phòng ăn và phòng giải trí, còn có ít nhất sáu phòng cho khách.
Thêm một tiểu đội nữa vào ở cũng vừa.
Tất nhiên, so với dinh thự Tông thị ở lãnh địa Thiếu Phủ Tinh thì căn hộ này đúng là chỉ có thể gọi là cái chòi rách.
Quyền Dữ Huấn quay sang bảo Vân Nữ La: "Cô ra phi thuyền lấy hành lý của tôi vào đây, tôi muốn ở lại đây vài ngày."
Tông Nhược An lập tức đau đầu.
Hắn vừa rồi chỉ nói khách sáo thôi, thế mà cái tên kỳ lân t.ử giỏi nghe lời đoán ý nhất nhà họ Quyền này lại giả vờ hồ đồ...
Tông Nhược An dạo này không muốn giao tiếp với ai nên mới ở lại đây một mình, đến Tết cũng chẳng thèm về nhà.
Không ngờ Quyền Dữ Huấn lại mò đến hóng hớt.
Hắn đành cười khổ: "Chỗ tôi cũ nát quá, sao xứng tiếp đón khách quý như ngài? Với lại Thủ tịch Quyền, ngài mang cả phi hành khí đến rồi, còn muốn ở chỗ tôi làm gì?"
Hắn biết phi hành khí của nhà họ Quyền chẳng khác gì một chiến hạm cỡ lớn chính quy.
Bên trong cũng có phòng ngủ, phòng họp, phòng bếp và phòng tắm, chính là một căn biệt thự cao cấp di động trên không trung.
