Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 213: Chấn Động
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:24
Quyền Dữ Huấn nhìn chằm chằm cô ta: "...Nếu tôi nói không thì sao?"
"Quyền thiếu, là ngài ép tôi." Vân Nữ La ngẩng cao đầu đầy thách thức, "Nếu ngài không muốn video của Quyền Thải Vi lên hot search Tinh Võng, thì tốt nhất đừng nhúng tay vào!"
Quyền Dữ Huấn gật gù: "Vậy ra cô đã có được cái video đó? Còn định phát tán lên mạng xã hội Tinh Võng? Chẳng lẽ cô không biết, hiện tại cô đang ở trên phi thuyền của tôi, tôi có thể khiến cô không gửi đi được bất cứ thứ gì chỉ trong một giây sao?"
Vân Nữ La cười khanh khách, bất chấp tất cả: "Quyền thiếu, ngài thông minh như vậy, xưa nay luôn đi một bước tính mười bước, sao lần này lại sơ suất thế? —— Cần gì phải đợi đến bây giờ? Tôi đã sớm đăng video đó lên một tài khoản phụ trên Tinh Võng và cài đặt chế độ gửi tự động. Chỉ cần tôi không hủy lệnh, đoạn video nóng bỏng của thiên kim tiểu thư thuộc một trong Tứ đại quý tộc sẽ sớm đến tay các tài khoản marketing và lan truyền khắp bàn dân thiên hạ..."
Trước đây tuy cũng có quý nữ bị chụp lén, nhưng đó chỉ là con gái của Nam tước hạng bét, đến con gái T.ử tước còn chưa từng có tiền lệ.
Lần này, nạn nhân lại là con gái Công tước danh giá!
Có thể tưởng tượng được Tinh Võng sẽ chấn động đến mức nào!
Quyền Dữ Huấn ngồi thẳng người, gật đầu tán thưởng: "Khá lắm, làm việc bên cạnh tôi 5 năm, cũng học được chút bản lĩnh."
Vân Nữ La cảm thấy khó hiểu trước phản ứng của Quyền Dữ Huấn, linh tính mách bảo có điều chẳng lành: "Quyền thiếu, ngài không sợ chút nào sao? Thực ra tôi vẫn chưa gửi cho ai cả, chỉ cần ngài thả tôi đi và hứa không can thiệp vào cuộc tranh đoạt tước vị lần này, tôi đảm bảo..."
Quyền Dữ Huấn nhìn cô ta, nhàn nhạt nói: "...Muộn rồi."
Ngay lúc đó, trên Tinh Võng, một cơn bão hot search mới ập đến.
Lần này, nhân vật chính là Vân Đạt Cương - cựu Thượng tướng Hạm đội Tinh tế, ứng cử viên sáng giá nhất cho tước vị Nam tước. Video tố cáo ông ta mười năm trước đã âm mưu cướp đoạt quân công của cấp dưới Mộ An Nghĩa...
Hơn nữa, cư dân mạng nhanh chóng bóc trần được nguồn gốc video: Nó được phát tán từ chính tài khoản phụ của Vân Nữ La - cháu gái ruột Vân Đạt Cương!
Tài khoản phụ của cô ta đã gửi cùng một video cho hàng loạt tài khoản marketing và các KOLs đình đám!
Cú "plot twist" này khiến cư dân mạng Tinh Võng ngỡ ngàng, hít hà drama không kịp thở.
Người thì c.h.ử.i rủa Vân Đạt Cương đến quân công cũng dám cướp, đòi lật lại bản án mười năm trước để trị tội.
Kẻ thì thắc mắc Vân Nữ La có thâm thù đại hận gì với ông nội mình mà lại "đâm sau lưng chiến sĩ" đúng vào thời điểm nhạy cảm này.
Lại có người đào bới chuyện Vân Nữ La bị Quyền thị sa thải, liên tưởng liệu có phải cô ta còn làm chuyện gì mờ ám khác...
Nhìn thấy hot search mới, Vân Nữ La mới thực sự kinh hoàng tột độ!
Chỉ mình cô ta biết, thứ cô ta lưu trong tài khoản phụ rõ ràng là video trộm được từ phi thuyền của Quyền thị về Quyền Thải Vi đêm đó!
Sao tự nhiên lại biến thành video tố cáo ông nội mười năm trước...
Lại là video từ tận mười năm trước...
Điều này có phải chứng tỏ Quyền thị đã nắm thóp Vân gia từ lâu?
Nhưng Vân gia luôn là cánh tay đắc lực của Quyền thị trong quân đội mà!
Đầu óc Vân Nữ La hoàn toàn tê liệt, không thể suy nghĩ bình thường, càng không biết phải đối mặt thế nào với dư luận, bạn bè, và đặc biệt là sự chất vấn từ gia đình!
Mẹ cô ta nhắn tin báo tin ông nội tức đến mức đột quỵ phải nhập viện.
Cha cô ta gọi điện mắng xối xả, cấm cửa không cho cô ta về nhà, tuyên bố đuổi cô ta khỏi Vân gia!
Nhưng cô ta đã làm gì sai?
Nếu không phải vì Vân gia, cô ta có đến mức đắc tội c·hết với Quyền thị như vậy không?!
Vân Nữ La ôm mặt, òa khóc nức nở trong tuyệt vọng.
Quyền Dữ Huấn vẫn ngồi đó, qua màn hình ảo, nhìn cô ta với nụ cười không đổi.
Khóc xong, Vân Nữ La quỳ sụp xuống trước màn hình, van xin Quyền Dữ Huấn tha cho cô ta, tha cho Vân gia.
Quyền Dữ Huấn mỉm cười: "Vân Nữ La, làm thư ký cho tôi 5 năm, cô hẳn phải biết tôi là người thế nào chứ?"
Vân Nữ La rùng mình.
Cô ta đương nhiên biết.
Bất cứ ai đắc tội với Quyền thị, không chỉ cá nhân đó xui xẻo, mà cả nhà, cả tộc đều bị vạ lây.
Tùy mức độ đắc tội, nếu nghiêm trọng thì không c·hết không thôi, thậm chí đời đời kiếp kiếp không ngóc đầu lên được.
Trước kia, cô ta từng ngưỡng mộ sự tàn nhẫn và quyền lực đó, chưa bao giờ nghĩ rằng những thủ đoạn ấy sẽ có ngày giáng xuống đầu mình!
Vân Nữ La lắc đầu quầy quậy, khóc lóc: "Quyền thiếu! Tôi sai rồi! Tôi biết sai rồi! Ngài xem, video đó đâu phải Quyền quý nữ, tôi cũng đã bị trừng phạt rồi, xin ngài tha cho tôi lần này! Tha cho tôi đi!"
Quyền Dữ Huấn cười nhạt, lắc đầu đầy cảm thán: "Nếu chúng tôi không kịp thời tráo đổi video đó, thì hot search hôm nay đã là một cảnh tượng khác rồi."
"Vân Nữ La, cô biết đấy, ban đầu người của tôi định 'gậy ông đập lưng ông'. Cô muốn tung video riêng tư của Thải Vi, chúng tôi sẽ tung video riêng tư của cô."
"Nhưng sau đó tôi đã ngăn lại. Cô có thể đê tiện như vậy, nhưng chúng tôi thì không. Dù cô muốn hủy hoại danh dự của Thải Vi, nhưng tôi không muốn làm thế với một người phụ nữ. Quá bỉ ổi. Tôi nghĩ, để gia tộc cô từ nay về sau rơi xuống tầng đáy xã hội, hợp ý tôi hơn."
Quyền Dữ Huấn gác chân lên, giọng nói càng thêm êm ái: "Đúng không? Vân Nữ La, tôi đã nói từ trước, chưa từng có ai dám sỉ nhục con gái Quyền thị mà có thể toàn thân rút lui. Cô và Vân gia, làm sao có thể là ngoại lệ?"
Vân Nữ La hoàn toàn sụp đổ, nỗi kinh hoàng tột độ bóp nghẹt trái tim, cô ta há miệng cố hít lấy không khí nhưng vẫn cảm thấy ngạt thở.
Quyền Dữ Huấn cuối cùng cũng thu lại nụ cười, lạnh lùng mở liên lạc với một thư ký khác, ra lệnh: "Đưa Vân Nữ La về Vân gia ở Tàng Qua Tinh. Nhớ phải đưa tận tay người nhà họ Vân an toàn. Cô ta có muốn c·hết thì cũng không được c·hết trên đất phong của Quyền thị."
"Rõ, Quyền thiếu."
...
Mấy ngày tiếp theo, Tinh Võng tràn ngập tin tức về Vân gia và drama tranh đoạt tước vị.
Hạ Sơ Kiến bận tối mắt tối mũi, chẳng có thời gian lên mạng hóng hớt.
Rạng sáng hôm đó sau khi hoàn thành nhiệm vụ và về nhà, cô còn phải gọi video với Hoắc Ngự Sân, kết quả là mất ngủ luôn.
Cô để lại mảnh giấy nhắn cho cô cô, bảo Quyền Dữ Huấn có việc tìm, rồi 5 giờ sáng đã tháo cái máy phát điện ra, ôm chuồn khỏi nhà.
Lượn lờ bên ngoài đến 6 giờ sáng, cô lại ôm máy phát điện về nhà một cách quang minh chính đại, đúng lúc Hạ Viễn Phương vừa dậy.
Cô bịa chuyện rằng đây là đồ thải loại của Quyền Dữ Huấn, nhưng tính năng vẫn tốt, chạy bằng phản ứng nhiệt hạch có kiểm soát nên tuổi thọ cực cao.
Hạ Viễn Phương dường như cũng biết về công nghệ này, tỏ ra khá ngạc nhiên.
Nhìn vẻ ngoài cũ kỹ, ám khói đen sì của chiếc máy phát điện siêu mini, bà tin lời Hạ Sơ Kiến.
Bà nói: "Đây là đồ tốt đấy, tuy Quyền Đại Thủ tịch không cần, nhưng với chúng ta thì giải quyết được vấn đề cấp bách."
Hạ Viễn Phương đang nghĩ đến nguồn năng lượng cho mảnh đất mới mua.
Nếu kéo điện từ thành phố Mộc Lan hoặc mua khối năng lượng, chi phí sẽ là con số khổng lồ.
Giờ có cái máy phát điện này, tiết kiệm được bao nhiêu là tiền.
Hạ Sơ Kiến qua ải Hạ Viễn Phương trót lọt, thầm thở phào, nói: "Cô cô, để con đi thay cái này vào."
"Con biết lắp không?"
"Lúc cô cô nằm viện ba năm, con có học chút kiến thức về lắp đặt điện." Hạ Sơ Kiến vừa nói vừa thành thục cầm dụng cụ bắt tay vào việc.
Đây là lần thứ hai cô lắp đặt nó, nên thao tác rất thuận tay.
Chẳng mấy chốc, nhiệt độ trong phòng ấm lên, từ khoảng 10 độ tăng vọt lên hơn 20 độ.
Hạ Viễn Phương thay bộ đồ mỏng nhẹ nhàng, đi chuẩn bị bữa sáng.
Hạ Sơ Kiến chui vào phòng tắm, cuối cùng cũng được tắm rửa thoải mái.
Khi cô tắm xong bước ra thì đã là 8 giờ sáng.
Tiểu Tứ Hỉ và Ngũ Phúc đang chơi đồ chơi rất ngoan trên tấm t.h.ả.m lông cừu trước giường cô, không gây ra tiếng động ồn ào nào.
Một người một ch.ó ngồi đối diện nhau.
Ngũ Phúc ném nhẹ quả bóng đỏ mềm mại về phía trước.
Tứ Hỉ không cần đứng dậy, chỉ ngửa đầu đớp gọn quả bóng.
Sau đó chú ch.ó nhỏ lắc đầu, hất quả bóng trả lại cho Ngũ Phúc.
Ngũ Phúc giơ đôi tay mập mạp ôm trọn quả bóng vào lòng, rồi lại ném cho Tứ Hỉ.
Cứ thế lặp đi lặp lại, không biết chán.
Trò chơi đơn giản vậy thôi mà một người một ch.ó chơi say sưa như thể đến thiên thu vạn đại.
Hạ Viễn Phương lén nhìn vài lần, thấy Ngũ Phúc và Tứ Hỉ đều rất hiểu chuyện nên không làm phiền, chỉ cùng robot Lục Thuận dọn dẹp bên ngoài.
Có robot giúp việc, hôm nay Hạ Viễn Phương ra lệnh tổng vệ sinh toàn bộ căn nhà.
Đây là sở trường của nó, Lục Thuận nhận lệnh không chút oán thán, chỉ là lúc lau dọn, cái đầu máy móc thi thoảng lại ngó về hướng phòng Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến bước ra, thấy cảnh tượng Ngũ Phúc và Tứ Hỉ chơi đùa ngoan ngoãn, tâm trạng cực tốt. Cô ôm cả nhóc con đang phổng phao và chú ch.ó béo tròn vào lòng, dụi đầu cưng nựng.
Ngũ Phúc cười khanh khách: "Chị ơi! Chị ơi! Ăn mì! Ăn mì!"
Mấy hôm nay, Hạ Viễn Phương không làm bánh bao thịt heo mỡ màng nữa, mà dùng bột Tố Nữ thượng hạng kết hợp với thịt cá hồi tím thím Trần biếu để làm mì cá.
Món mì cá thanh đạm thơm ngon rất hợp cho bữa sáng.
Thế là món yêu thích của Ngũ Phúc nhanh chóng chuyển sang mì sợi.
Hạ Sơ Kiến thả hai đứa nhỏ xuống, tay ấn nhẹ vào cái mũi nhỏ xinh của Ngũ Phúc, cười bảo: "Ngũ Phúc, em phải học nói cho đàng hoàng, đừng có nói từ láy mãi thế. À đúng rồi, sinh nhật em là bao giờ? Rốt cuộc là hai tuổi hay ba tuổi?"
Ngũ Phúc ngơ ngác nhìn cô, hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì.
Hạ Sơ Kiến giơ ngón tay ra hiệu số 2, rồi số 3.
Ngũ Phúc sán lại gần, tò mò nhìn tay trái số 2, tay phải số 3 của cô, rồi bắt chước giơ ngón tay mập mạp ra. Tay này làm được số 2, nhưng tay kia loay hoay mãi không làm được số 3, cậu bé xụ mặt đầy vẻ thất vọng.
Hạ Sơ Kiến cười lăn ra thảm, đau cả bụng.
Bên cạnh, Tứ Hỉ run rẩy đứng lên bằng hai chân sau, hai chân trước chắp lại vái lia lịa.
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên tột độ: "Tứ Hỉ, ai dạy mày thế? Mày biết vái lạy cơ à!"
Nghe tiếng cười trong phòng, Hạ Viễn Phương đẩy cửa bước vào, vừa vặn thấy cảnh Tứ Hỉ vái lạy và Ngũ Phúc đang vật lộn với ngón tay.
Bà cười bảo: "Chắc Tứ Hỉ học trên tivi đấy. Mấy hôm nay nó với Ngũ Phúc hay chơi ở phòng khách, Lục Thuận mở tivi cho chúng xem."
Hạ Sơ Kiến chép miệng: "Xem ra Lục Thuận rất nố lực muốn làm robot bảo mẫu, nhưng chỉ có bảo mẫu đoảng mới dùng tivi để dỗ trẻ con."
Cô ấn chân trước Tứ Hỉ xuống: "Tứ Hỉ, không học cái này, chúng ta không cần khúm núm nịnh bợ ai cả. Nào, chị dạy mày chiêu này, Mãnh hổ xuống núi!"
Nói rồi cô gầm lên một tiếng "Grào", ôm Tứ Hỉ lao về phía trước.
Tứ Hỉ sợ quá sủa ầm ĩ "Gâu gâu", đuôi kẹp chặt, bốn chân ngắn cũn bám chặt lấy tay Hạ Sơ Kiến không dám buông.
Hạ Sơ Kiến cười ha hả: "Tứ Hỉ, mày đúng là con ch.ó nhát cáy."
Cô thả Tứ Hỉ xuống, bế Ngũ Phúc lên: "Ngũ Phúc, hôm nay chị dẫn hai đứa đi chơi, đi xem đất của chị nhé!"
Khế ước đất đai đã xong, giờ đó là tài sản hợp pháp của cô, ván đã đóng thuyền.
Cô đưa Ngũ Phúc và Tứ Hỉ ra phòng ăn, cho cả hai ăn sáng, đứa trên bàn, đứa dưới gầm bàn.
Hạ Viễn Phương nói: "Người bạn tên Quách Thịnh con giới thiệu được việc phết, cậu ấy liên hệ giúp một công ty xây dựng nhỏ. Cô đã tra trên Tinh Võng, uy tín và đ.á.n.h giá khá tốt. Cô ký hợp đồng rồi, chiều nay họ sẽ cùng chúng ta đi khảo sát thực địa để chọn mẫu tường bao."
Những việc Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương định làm đều không thể để người ngoài nhòm ngó, nên hai cô cháu nhất trí xây tường bao trước.
Hạ Sơ Kiến hỏi: "Cô cô hẹn mấy giờ?"
"1 giờ chiều. Cô đã bảo thím Trần 11 rưỡi qua đón, rồi cùng đi."
Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Mang cả Ngũ Phúc và Tứ Hỉ đi cùng cho vui."
