Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 218: Quan Hệ Thầy Trò
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:25
Quyền Dữ Huấn vẫn còn nghi ngờ về năng lực đặc biệt của Hạ Sơ Kiến, sự nghi ngờ này không thể bị xóa bỏ chỉ bằng chiếc mũ giáp dị năng cấp cao của Cục Đặc An.
Hắn suy nghĩ một lúc, rồi trả lời tin nhắn của cô.
[Kỳ Lân]: Cô có ân với Quyền thị, tôi - Quyền Dữ Huấn - tuyệt đối sẽ không lấy oán trả ơn.
Hạ Sơ Kiến rất thích kiểu nói chuyện thẳng thắn này: không vòng vo tam quốc, không ẩn dụ, so sánh hay chơi chữ.
Đơn giản, dễ hiểu, và quan trọng nhất là có thể lưu lại làm bằng chứng.
Cô hí hửng chụp màn hình lại, lưu vào thư mục bí mật trong quang não, rồi gửi lại cho hắn một cái meme con mèo xoay vòng hạnh phúc.
Quyền Dữ Huấn mỉm cười tắt quang não, tiếp tục công việc của mình.
...
Một ngày trước khi Hạ Sơ Kiến nhập học, Mạnh Quang Huy báo tin rằng không tìm thấy người nhà của Ngũ Phúc.
Cục Đặc An đồng ý đăng ký hộ khẩu cho Ngũ Phúc theo diện trẻ mồ côi mất cả cha lẫn mẹ, đồng thời hướng dẫn cô và Hạ Viễn Phương đến Sở Khiển Trách thành Mộc Lan làm thủ tục nhận nuôi.
Từ nay về sau, Ngũ Phúc chính thức trở thành người nhà họ Hạ!
Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương đều rất vui mừng. Khi làm thủ tục, họ lấy ngày Hạ Sơ Kiến gặp Ngũ Phúc làm sinh nhật cho cậu bé.
Vì vậy, bất kể tuổi thực là bao nhiêu, trên giấy tờ, Ngũ Phúc hiện tại mới hơn hai tuổi một chút.
Cũng trong ngày hôm đó, cuộc chiến tranh giành tước vị Nam tước mới của Đế quốc Bắc Thần cuối cùng cũng ngã ngũ.
Hoàng đế bệ hạ ban chỉ dụ, phong Mộ thị gia chủ Mộ An Nghĩa làm tân Nam tước, đất phong là một hòn đảo nhỏ ở Nam bán cầu của Bắc Thần Tinh.
Được ban đất phong ngay tại Bắc Thần Tinh - nơi đặt Đế đô, lại còn là một hòn đảo riêng biệt, ân sủng này thậm chí vượt xa nhiều Bá tước và T.ử tước khác.
Giới thượng lưu Đế quốc Bắc Thần đồn đại rằng Mộ gia đã nhờ cậy Cửu Nghi phu nhân mới có được sự sắp xếp tốt như vậy.
Dĩ nhiên, loại tin đồn bát quái này không thể xuất hiện trên Tinh Võng. Thực tế, mọi thông tin liên quan đến Cửu Nghi phu nhân đều bị kiểm duyệt gắt gao.
Vì thế, dân thường chẳng ai biết tân Nam tước đã đi cửa sau nào, và họ cũng chẳng quan tâm.
Tước vị, quý tộc... những thứ đó quá xa vời với cuộc sống cơm áo gạo tiền hàng ngày.
Chỉ cần lên mạng hóng hớt cho vui một chút là đủ, sau đó ai lại về nhà nấy lo cuộc sống của mình.
Cũng trong ngày này, kết quả kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông của toàn bộ học sinh trên Quy Viễn Tinh được công bố.
Trường Trung học số 1 thành Mộc Lan cũng không ngoại lệ.
Hạ Sơ Kiến chẳng hề để tâm, thậm chí còn quên béng việc tra cứu điểm thi.
Nhưng ông chủ hờ của cô, Tố Bất Ngôn, lại nhớ rất kỹ.
Hắn xin số báo danh của Hạ Sơ Kiến từ Hoắc Ngự Sân, đăng nhập vào trang web tra cứu điểm thi tốt nghiệp của Quy Viễn Tinh.
"Hạ Sơ Kiến, nữ, 18 tuổi.
Văn học: 145 điểm.
Toán học: 150 điểm.
Vật lý: 135 điểm.
Hóa học: 150 điểm.
Tổng điểm: 580 điểm.
Xếp hạng: Hạng 2 toàn Quy Viễn Tinh, hạng 2 toàn thành phố."
Nhìn bảng điểm này, Tố Bất Ngôn không dám tin vào mắt mình.
Hắn lau màn hình mấy lần rồi nhìn lại cho kỹ.
"...Điểm tối đa của kỳ thi tốt nghiệp toàn Quy Viễn Tinh là 600, cô nhóc này thi được tận 580 điểm! —— Điểm thế này mà bảo là học dốt á?!" Tố Bất Ngôn lẩm bẩm, không kìm được nhắn tin cho Hoắc Ngự Sân.
[Tố Bất Ngôn]: Hoắc soái, anh bảo Hạ Sơ Kiến học hành bết bát lắm cơ mà? Tôi vừa tra điểm thi tốt nghiệp của cô ấy, đứng thứ hai toàn hành tinh đấy nhé!
Kèm theo đó là ảnh chụp màn hình bảng điểm.
Hoắc Ngự Sân: "..."
Thành tích này nhìn thế nào cũng thấy giả.
Hoắc Ngự Sân từng tra cứu học bạ cấp ba của Hạ Sơ Kiến. Trừ môn Toán tạm ổn, Văn và Hóa cứ lẹt đẹt quanh mức trung bình, còn Lý thì chưa bao giờ qua môn.
Sao đùng một cái thi tốt nghiệp lại bay cao thế này?
Gian lận à?
Nhưng Hoắc Ngự Sân biết rõ, với sự kiểm soát gắt gao của Đế quốc Bắc Thần, gian lận thi cử là điều không tưởng.
Trừ khi có người tuồn đề trước.
Nhưng với thân phận, địa vị và điều kiện kinh tế của gia đình Hạ Sơ Kiến, không ai có khả năng và lý do để tuồn đề cho cô.
Gia đình cô không với tới tầng lớp có thể tiếp cận đề thi, cũng không đủ tiền để mua đề.
Vậy thì sự nhảy vọt về thành tích này giải thích thế nào?
Tuy nhiên, Hoắc Ngự Sân cũng chỉ thắc mắc một chút rồi thôi.
Hắn quan tâm làm gì chuyện cô ta thi cử ra sao?
Miễn không phải gian lận là được.
Nếu gian lận thi cử thì không đủ tư cách vào Cục Đặc An.
Tố Bất Ngôn bên kia vẫn đang dương dương tự đắc.
[Tố Bất Ngôn]: Tôi đã bảo mắt nhìn người của tôi chuẩn mà! Trợ lý tôi chọn sao có thể là đồ bỏ đi được!
Hoắc Ngự Sân bình thản dội gáo nước lạnh:
[Hoắc Ngự Sân]: Hạ Sơ Kiến là nhân viên đặc vụ của Cục Đặc An chúng tôi. Hợp đồng thuê mướn cá nhân giữa anh và cô ấy cần sự phê chuẩn đặc biệt từ Cục.
Tố Bất Ngôn tức điên:
[Tố Bất Ngôn]: Hoắc Ngự Sân! Anh quá đáng vừa thôi! Lúc tôi ký hợp đồng với Sơ Kiến, anh có cấm đâu!
Lúc đó vì chuyện cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, Tố Bất Ngôn phải nhờ Hoắc Ngự Sân mượn chiến cơ không gian, nên Hoắc Ngự Sân nắm rõ mọi chuyện.
Tất nhiên Hoắc Ngự Sân sẽ không nói rằng hắn đã lùi ngày nhập chức của Hạ Sơ Kiến lên sớm nửa năm.
Nên khi Tố Bất Ngôn chất vấn, hắn cố tình đ.á.n.h lạc hướng:
[Hoắc Ngự Sân]: Lúc đó Hạ Sơ Kiến đang thực hiện nhiệm vụ đặc biệt, không tiện lộ danh tính thật nên mới được phép ký hợp đồng riêng. Nhưng giờ nhiệm vụ đã xong, theo luật định, những hợp đồng đó buộc phải hủy bỏ.
Bởi vì nhân viên Cục Đặc An không được phép có quan hệ thuê mướn với bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào khác.
Tố Bất Ngôn tức muốn nổ phổi, gửi một tràng ký tự lộn xộn để xả giận.
Đợi hắn xả xong, Hoắc Ngự Sân mới nhắn tiếp:
[Hoắc Ngự Sân]: Tuy nhiên, anh có thể nhận cô ấy làm đồ đệ. Quan hệ thầy trò không được tính là quan hệ thuê mướn, không nằm trong phạm vi cấm của luật pháp.
Tố Bất Ngôn đọc tin nhắn này mà chuyển buồn thành vui, sướng rơn người, chỉ muốn hét lên thật to.
Hắn thậm chí còn chạy ra bãi cỏ, chạy vài vòng cho toát mồ hôi mới hả dạ.
Vốn dĩ hắn đã coi Hạ Sơ Kiến là đệ tử, giờ có thể hợp thức hóa bằng văn bản thì còn gì bằng?
Nói là làm, Tố Bất Ngôn quay về phòng thí nghiệm, soạn ngay một bản thỏa thuận quan hệ thầy trò gửi cho Hạ Sơ Kiến.
Thỏa thuận này ghi rõ: sau khi có hiệu lực, mọi hợp đồng trước đó sẽ bị hủy bỏ.
Nghĩa là dùng thỏa thuận thầy trò để thay thế hợp đồng thuê mướn.
Và để dụ dỗ Hạ Sơ Kiến đồng ý, hắn hào phóng nâng lương tháng lên 5.000 tệ!
Tìm đâu ra người sư phụ như hắn!
Không những không thu học phí, còn trả lương cho đệ tử!
Ban đầu Hạ Sơ Kiến còn lưỡng lự.
Nhưng khi nhìn thấy con số 5.000 tệ mỗi tháng, cộng thêm sư phụ bao trọn gói bảo hiểm và quỹ phúc lợi, cô bắt đầu d.a.o động.
Ở Cục Đặc An cũng có bảo hiểm, nhưng cơ quan chỉ đóng một nửa, nửa còn lại trừ thẳng vào lương của cô.
Còn ở chỗ Tố Bất Ngôn, tuy mang danh nghĩa đồ đệ nhưng công việc chẳng khác gì trợ lý, lại là việc bán thời gian, không bắt buộc làm đủ 40 tiếng/tuần.
Mà lương thì cao gấp đôi!
Thỏa thuận thơm ngon thế này, ký hay không ký, ký hay không ký...
Nhìn còn hấp dẫn hơn cả hợp đồng của Cục Đặc An!
Trừ cái mác danh giá Cục Đặc An ra, thì Tố Bất Ngôn - kẻ mà Hạ Sơ Kiến vốn coi là không đáng tin cậy - lại đang đưa ra một đề nghị không thể chối từ.
Miệng lẩm bẩm "Sơ Kiến vĩnh viễn không làm đệ tử, trừ khi bao ăn bao ở", tay cô lại "vô tình" ấn nút xác nhận.
Sau đó, cô chuyển tiếp thỏa thuận cho Hoắc Ngự Sân, hỏi dò: Làm nhân viên tạm thời của Cục Đặc An có được phép thiết lập quan hệ thầy trò với người ngoài không? Loại quan hệ thầy trò có trả phí ấy? Sư phụ trả phí cho đệ t.ử ấy...
Hoắc Ngự Sân nhìn bản thỏa thuận thầy trò của Tố Bất Ngôn mà cạn lời.
Việc bán thời gian mà trả 5.000 Bắc Thần tệ một tháng, tên ngốc Tố Bất Ngôn này có biết mức lương trung bình ở thành Mộc Lan là bao nhiêu không?
Hắn phá giá thế này thì Cục Đặc An biết sống sao?
Hiện tại lương của Hạ Sơ Kiến ở Cục Đặc An thuộc mức thấp, 2.000 tệ/tháng. Ở Mộc Lan thì là lương cao, nhưng so với nơi khác thì chẳng thấm vào đâu.
Và so với mức lương "đệ t.ử bán thời gian" của Tố Bất Ngôn thì chưa bằng một nửa.
Hoắc Ngự Sân lo Hạ Sơ Kiến sẽ vì thế mà nghỉ việc...
Dù sao thì cô nhóc học dốt này cũng nổi tiếng là tham tiền.
Suy đi tính lại, Hoắc Ngự Sân quyết định mở hệ thống nội bộ, viết một báo cáo đề xuất tăng lương cho Hạ Sơ Kiến.
Rất nhanh, lương của Hạ Sơ Kiến được nâng từ 2.000 lên 5.000 tệ/tháng, chỉ để ngăn Tố Bất Ngôn câu mất người.
Hắn còn đang trông cậy vào Hạ Sơ Kiến giúp tìm em gái cơ mà.
Viết xong báo cáo, Hoắc Ngự Sân bật chế độ mã hóa rối lượng tử, gọi video cho mẹ mình ở Bắc Thần Tinh.
Lúc này ở Bắc Thần Tinh đang là hơn 9 giờ tối.
Xa Trúc Nhân ngồi một mình trong phòng khách sáng trưng, vừa ăn sủi cảo chiên trứng bắc thảo, vừa xem bản tin tối của Đài Truyền hình Hoàng gia.
Thấy cuộc gọi của con trai, bà nhàn nhạt hỏi: "Có việc gì không? Mẹ đang ăn khuya."
Hoắc Ngự Sân không vòng vo, giơ chiếc mặt nạ da người lên trước màn hình.
Xa Trúc Nhân nhận ra ngay, ánh mắt sắc lại: "...Sao lại thế này? Ai làm ra chiếc mặt nạ này?"
Hoắc Ngự Sân đáp: "Là một người không ai ngờ tới."
Rồi hắn kể lại chuyện Quyền Dữ Huấn bắt Hạ Sơ Kiến đeo mặt nạ làm mồi nhử.
Xa Trúc Nhân cau mày: "...Lại là Quyền thị? Họ làm vậy có mục đích gì?"
"Tạm thời chưa rõ, nhưng nó mang lại cho chúng ta manh mối thứ hai."
Xa Trúc Nhân gật đầu: "Đúng vậy. Có thể người của Quyền thị đã từng gặp, thậm chí biết thân phận em gái con, vậy thì hẳn cũng biết con bé hiện đang ở đâu?"
Khi hỏi câu cuối, khuôn mặt bà ánh lên niềm hy vọng.
Hoắc Ngự Sân nói: "Hiện tại ngoài chiếc mặt nạ này, chúng ta chưa tìm được bằng chứng trực tiếp nào chứng tỏ người của Quyền thị biết tung tích em gái."
"Và con cũng không thể cầm mặt nạ này đi chất vấn Quyền Dữ Huấn được."
"Nhưng con đã dùng cách khác để điều tra."
Nói đoạn, Hoắc Ngự Sân lười giải thích, gửi thẳng những ghi chép điều tra gần đây cho mẹ.
Xa Trúc Nhân mở ra xem.
Ghi nhớ 1:
"Ngày... tháng... năm..., dùng thiết bị chuyên dụng phân tích thành phần vật liệu và quy cách sản xuất của mặt nạ."
"Không ngoài dự đoán, mặt nạ này xuất xứ từ Xưởng Hoàng gia. Cả Đế quốc Bắc Thần, chỉ có nơi đó mới đủ khả năng sản xuất hàng loạt mặt nạ da người mô phỏng cao cấp."
"Họ sở hữu hệ thống đặc biệt, vật liệu sinh học đặc thù và quy trình chế tác độc quyền để tạo ra loại mặt nạ có cấu trúc không khác gì da mặt thật."
"Bước đầu tiên của quy trình là tạo khuôn mặt người."
"Phần lớn khuôn mặt gốc để tạo khuôn là do AI tổng hợp, không phải ảnh người thật."
"Chỉ một số ít mặt nạ được làm từ chân dung người thật."
"Và loại mặt nạ người thật này, đều do Cục Đặc An ủy thác sản xuất, dùng làm đạo cụ thế thân dự phòng cho các nhân vật quan trọng."
Ghi nhớ 2:
"Ngày... tháng... năm..., lợi dụng cơ hội Cục Đặc An đặt hàng lô mặt nạ người thật mới cho năm nay, đã tiến hành 'giao lưu thân thiện' với hệ thống của Xưởng Hoàng gia."
Xa Trúc Nhân đọc đến đây thì mỉm cười hiểu ý.
Gọi hành vi hacker là "giao lưu thân thiện", con trai bà đúng là biết cách dùng từ.
Bà đọc tiếp.
"Nhân cơ hội kiểm tra kế hoạch sản xuất 5 năm gần đây của xưởng, tìm thấy hồ sơ tạo khuôn tương tự với chiếc mặt nạ này. Thời gian ủy thác là giữa năm ngoái."
"Qua phân tích đối chiếu, khuôn mặt này có nhiều hơn 32 điểm cốt cách chân thực so với bức ảnh AI vẽ lại mà chúng ta có được trước đây."
"Điều này chứng tỏ, người ủy thác làm mặt nạ sở hữu những bức ảnh rõ nét hơn, đa góc độ hơn về khuôn mặt em gái so với chúng ta."
"Suy luận từ góc độ này, bên ủy thác chắc chắn đã từng tận mắt nhìn thấy em gái, thậm chí biết con bé đang ở đâu."
Ghi nhớ 3:
"Ngày... tháng... năm..., bắt đầu truy tìm người ủy thác, nhưng hoàn toàn không có manh mối. Bên ủy thác đã khéo léo trà trộn đơn hàng này vào nhiệm vụ sản xuất thường niên của xưởng. Trừ khi điều tra toàn bộ nhân viên, nếu không rất khó tìm ra kẻ đứng sau."
"Xưởng này thuê tổng cộng 150.000 nhân viên, trong đó 80.000 người có quyền tiếp cận hệ thống sản xuất."
"Việc rà soát từng người đòi hỏi nhân lực và vật lực khổng lồ, không thể hoàn thành trong một sớm một chiều."
"Nhưng vẫn phải thử."
Ghi nhớ 4:
"Ngày... tháng... năm..., thay đổi hướng điều tra, truy tìm ảnh gốc dùng để tạo khuôn."
"Cuối cùng, tìm thấy những bức ảnh đã bị xóa trong thùng rác hệ thống của xưởng, trích xuất và khôi phục dữ liệu."
"Hóa ra người ủy thác đã cung cấp tổng cộng 4 bức ảnh chân dung ở các góc độ khác nhau: chính diện, bên trái, bên phải và từ dưới lên."
Xa Trúc Nhân hỏi: "Ảnh đâu?"
Hoắc Ngự Sân hiểu ý, lập tức hiển thị 4 bức ảnh đã được khôi phục lên màn hình video.
Hắn nói: "Phân tích góc chụp cho thấy, những bức ảnh này không phải chụp công khai, mà đều là chụp lén."
Xa Trúc Nhân xúc động: "...Có kẻ đã theo dõi em gái con từ lâu và chụp những bức ảnh này? Tại sao chứ?"
Hoắc Ngự Sân cũng cảm thấy càng điều tra càng nhiều nghi vấn.
Hắn hoàn toàn không biết em gái mình lớn lên trong hoàn cảnh nào, và tại sao lại bị nhiều kẻ nhòm ngó, quan sát trong bóng tối đến vậy.
Hoắc Ngự Sân nói tiếp: "Đó là một chuyện, còn một vấn đề nữa."
"Mẹ còn nhớ lần đầu tiên chúng ta phát hiện tung tích em gái là khi con bé bị tổ chức Phán Quan bắt cóc không?"
Xa Trúc Nhân gật đầu mạnh: "Nhiều năm trước chúng ta đã nhờ Hồ tiên sinh tiên đoán, nhưng ông ấy không cảm nhận được gì. Mãi đến cuối năm ngoái, ông ấy bất ngờ bói ra tọa độ của con bé. Không ngờ đó lại là hang ổ của tổ chức Phán Quan."
"Đúng vậy, con đã phái người đến cứu ngay lập tức, tiếc là... có kẻ đã chặn đường họ 10 phút. Nếu không đã không mất dấu."
Xa Trúc Nhân lạnh lùng: "Chính trong 10 phút đó, có kẻ đã đưa em gái con đi, rồi gi·ết c·hết toàn bộ những người có mặt, bao gồm cả những thiếu niên bị bắt cóc cùng."
Hoắc Ngự Sân mở một đoạn video khác: "Tổ chức Phán Quan bắt cóc 24 thiếu niên nam nữ này là để phục vụ cho đại lễ Hiến Tế Nhân Sinh ba năm một lần của chúng."
"Con kiếm được một phần tài liệu nội bộ của tổ chức Phán Quan, có cả cảnh quay đại lễ Hiến Tế Nhân Sinh. Chính xác hơn, đây là video của buổi lễ cách đây 3 năm. Mẹ xem đi."
Video bắt đầu chạy.
Trên màn hình ảo hiện ra một công trình kiến trúc hình đóa sen khổng lồ 3D.
Nhìn từ xa, nó giống như đóa Hỗn Độn Thanh Liên nở rộ giữa thủa hồng hoang.
Kiến trúc hoa sen này chia làm ba tầng.
Tầng cao nhất là 4 cánh hoa nở rộ, giữa các cánh hoa có một cột trụ dài dựng đứng, đỉnh cột là một đài sen được điêu khắc tinh xảo sống động.
Tầng thứ hai có 8 cánh hoa.
Tầng dưới cùng là tầng thứ ba, có 12 cánh hoa.
Những cánh hoa được chạm khắc tỉ mỉ đến từng giọt sương.
Trên mỗi cánh hoa có một rãnh lõm hình người, vừa vặn để một người nằm vào.
Những thiếu niên nam nữ bị bắt cóc bị thay áo choàng bạc, tóc xõa, hai tay trói trước ngực, lần lượt bị đặt vào các rãnh hình người.
Tiếp theo, một người phụ nữ mặc áo choàng vàng, đeo mặt nạ hình chim xuất hiện từ cột trụ giữa đóa sen, đứng trên đài sen ở đỉnh tháp.
Ả ta một tay cầm quyền trượng nạm vàng ngọc, một tay cầm cây bút lông vũ khổng lồ.
Khi mặt trời đứng bóng, chiếu thẳng góc xuống đỉnh cột trụ, người phụ nữ giơ cao quyền trượng, hô lớn: "Hiến tế bắt đầu!"
Bất thình lình, từ các rãnh hình người trên cánh hoa mọc ra những chiếc gai nhọn hoắt như thân cây sen.
Những mũi gai này đ.â.m xuyên qua cổ họng của các nạn nhân.
24 cột m.á.u tươi đỏ thẫm phun trào từ cổ họng họ như đài phun nước.
Phía dưới rãnh hình người cũng bắt đầu rỉ ra một loại chất lỏng, hòa lẫn với máu.
Chẳng mấy chốc, m.á.u chảy cạn, chất lỏng trong rãnh dâng lên, ngập kín các thi thể.
Nhìn từ bên ngoài, không còn thấy người đâu nữa, chỉ thấy những hồ m.á.u dập dềnh...
Xa Trúc Nhân xem đến đây, mặt mày tái mét: "...Thảo nào tổ chức Phán Quan bị liệt vào danh sách tà giáo!"
Chỉ cần nghĩ đến việc nếu con gái bà không được cứu, cũng sẽ chịu chung số phận thê t.h.ả.m này, bà giận run người.
Bà nhắm mắt lại, cảm xúc d.a.o động mạnh khiến hệ thống điện trong phòng chập chờn, đèn đóm vụt tắt, căn phòng chìm trong bóng tối.
Hoắc Ngự Sân tạm dừng video. Đợi mẹ mở mắt, ánh sáng trong phòng trở lại bình thường, bà mới lạnh lùng nói: "...Tiếp tục đi."
Hoắc Ngự Sân bấm chạy tiếp video.
Tiếp theo, người phụ nữ áo vàng ấn một nút bấm.
Máu từ 24 rãnh hình người nhanh chóng chảy theo các rãnh dẫn đã đào sẵn, bị hút lên đỉnh đài sen.
Đỉnh đài sen mở rộng, trung tâm lõm xuống thành một cái bồn tròn đường kính 1 mét, sâu nửa mét.
Máu và chất lỏng lạ nhanh chóng lấp đầy bồn huyết.
Người phụ nữ áo vàng, đeo mặt nạ chim, trút bỏ xiêm y ngay trước mắt bao người.
Ả ta khỏa thân, cơ thể với những đường cong quyến rũ được vẽ đầy những hình xăm trừu tượng đủ màu sắc, trông như đang mặc một bộ đồ bó sát.
Khi ả bước vào bồn huyết, những hình xăm trên người ả lập tức phản ứng hóa học với máu.
Bọt khí sủi lên ùng ục từ hồ máu, bay lên không trung.
Mực nước trong hồ giảm dần. Người phụ nữ thay đổi tư thế, quỳ trong hồ máu, hai tay chắp lại, giơ lên trời.
Sau đó, ả bắt đầu tụng niệm những ngôn từ khó hiểu, nghe như kinh văn, lại giống thần chú.
Theo tiếng tụng niệm, bọt khí màu m.á.u bay lên ngày càng nhiều.
Bầu trời đang nắng đẹp dần trở nên u ám.
Những bọt khí m.á.u bay lên cao, hòa vào những đám mây trắng.
Rất nhanh, mây trắng bị nhuộm đỏ, tụ lại thành một đám mây đen khổng lồ.
Đám mây đen vần vũ trên cao, ẩn hiện ánh huyết quang, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời ngay phía trên tế đàn.
Người phụ nữ càng thêm hưng phấn, đứng dậy, vẫn giữ tư thế chắp tay, bắt đầu uốn éo cơ thể về phía bầu trời.
Mái tóc dài đẫm sương m.á.u lắc lư theo nhịp điệu cơ thể.
Kiến trúc hoa sen trắng cũng bị vấy bẩn bởi những đốm m.á.u li ti, như thể nở ra một đóa sen máu.
Bầu trời càng lúc càng tối tăm, đám mây m.á.u đen kịt ngày càng lan rộng, dường như muốn nuốt chửng cả bầu trời.
Dưới chân tế đàn hoa sen, vô số tín đồ của tổ chức Phán Quan quỳ rạp xuống.
Tất cả đều đeo mặt nạ, che giấu diện mạo thật.
Nhưng giờ khắc này, họ đều thành kính quỳ lạy, cùng hòa giọng tụng niệm theo người phụ nữ trần truồng kia.
Đến khoảnh khắc cuối cùng, tiếng tụng niệm biến thành những tiếng gầm rú điên loạn, cuồng loạn.
