Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 249: Người Làm Việc Lớn
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:29
Tổ điều tra hỏa hoạn trả lời phóng viên: "Gia đình sống sót cũng ở tầng thượng, nhưng vụ nổ không bắt nguồn từ bếp nhà họ, mà từ căn hộ đối diện."
"Căn hộ đối diện nhà họ chính là nhà của Ngu Vong Ưu."
"Theo thông tin từ bệnh viện, gia đình may mắn thoát nạn này cũng bị thương tổn khá nặng, người lớn và trẻ nhỏ vẫn đang hôn mê bất tỉnh. Riêng cô gái đã tỉnh là hàng xóm của Ngu Vong Ưu. Nghe nói do tối qua cô ấy trò chuyện với Ngu Vong Ưu đến nửa đêm, không ngủ được nên mới không bị trúng khí độc."
Các phóng viên càng thêm phấn khích: "Cô gái này tên gì? Là họ hàng hay bạn học của Ngu Vong Ưu?"
"Đây là thông tin cá nhân, xin lỗi chúng tôi không thể tiết lộ."
"Vậy tại sao khí thiên nhiên trong bếp nhà họ Ngu lại bị rò rỉ? Và làm thế nào vụ nổ lại lớn đến mức phá hủy cả tòa nhà?"
"Theo kết quả điều tra, khí thiên nhiên rò rỉ từ bếp nhà họ Ngu, sau đó gặp tia lửa dùng để đốt hương trong bếp nên mới gây ra vụ nổ lớn."
"Nguyên nhân rò rỉ khí là gì? Do đường ống lão hóa hay... sự cố do con người?"
"Theo điều tra hiện trường, rất không may, khí thiên nhiên rò rỉ thực sự là do đường ống lão hóa. Các vị phải biết, tòa nhà này là một kiến trúc rất cũ kỹ, đã có lịch sử vài trăm năm."
"Những tòa nhà như vậy ở thành Mộc Lan còn rất nhiều. Hy vọng t.a.i n.ạ.n đáng tiếc này sẽ là hồi chuông cảnh báo cho Sở Xây dựng thành phố. Việc cải tạo đô thị là cấp bách, không thể để người dân tiếp tục sống trong những tòa nhà cũ nát tiềm ẩn quá nhiều nguy cơ cháy nổ như vậy nữa!"
"Vậy đây chỉ là một t.a.i n.ạ.n không may?"
"Đúng vậy, xác thực là một t.a.i n.ạ.n đáng tiếc."
"Vậy nếu Ngu Vong Ưu không tự sát, cô ấy cũng sẽ c.h.ế.t trong vụ nổ khí thiên nhiên này?"
"Căn cứ vào thời điểm xảy ra sự cố, kết luận của bạn là chính xác. Kể cả cô ấy không uống t.h.u.ố.c độc, cô ấy cũng sẽ c.h.ế.t trong vụ nổ. Trên thực tế, cha mẹ cô ấy và người bảo mẫu trong nhà đều đã t.ử vong trong sự cố này."
Trong khi cuộc họp báo điều tra hỏa hoạn diễn ra, Hạ Sơ Kiến đang ngồi trong phòng bệnh đơn tại Bệnh viện Chính phủ số 892 của Đế quốc, chờ đợi Hạ Viễn Phương và Ngũ Phúc tỉnh lại.
Tứ Hỉ không được đưa vào phòng cấp cứu, nhưng nó đã tự tỉnh lại, giờ đang ngoan ngoãn nằm dưới chân cô, im thin thít.
Hạ Viễn Phương và Ngũ Phúc vừa được đưa ra khỏi phòng cấp cứu. Bác sĩ kiểm tra cho biết họ không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là hít phải quá nhiều bụi nên tạm thời chưa tỉnh.
Bệnh viện đã sắp xếp cho hai người vào khoang chữa bệnh để nhanh ch.óng loại bỏ ảnh hưởng của bụi phổi. Tuy nhiên, loại khoang này chỉ có một số ít bác sĩ chuyên khoa vận hành được, mà giờ còn quá sớm, bệnh viện chưa tìm được người phù hợp.
Hạ Sơ Kiến đành nhắn tin cho Thẩm Quân Dịch. Thẩm Quân Dịch là bác sĩ chuyên trị cho người tiến hóa gen, bệnh trạng của Hạ Viễn Phương và Ngũ Phúc vốn không cần đến tay ông, nên bệnh viện không thông báo cho ông. Hạ Sơ Kiến phải dùng quan hệ tư nhân để nhờ vả.
Nhận được tin, Thẩm Quân Dịch vội vàng chạy tới.
"Sơ Kiến, cô cô cháu thế nào rồi?"
Đã mấy tháng không gặp Hạ Sơ Kiến, nhưng ông vẫn lén giữ liên lạc với Hạ Viễn Phương. Không ngờ chỉ vài ngày không liên lạc, Hạ Viễn Phương lại vào viện. Ông lo lắng đến toát mồ hôi trán.
Trước kia vì bệnh tình của cô cô, gần như tuần nào Hạ Sơ Kiến cũng phải đến bệnh viện gặp Thẩm Quân Dịch. Cảm giác đè nén, hèn mọn và bất lực đó đã ám ảnh cô suốt ba năm. Cô thực sự rất mâu thuẫn với nơi này. Vì thế từ khi Hạ Viễn Phương xuất viện, cô theo bản năng cắt đứt liên lạc với ông.
Gặp lại Thẩm Quân Dịch, Hạ Sơ Kiến có chút ngượng ngùng, vội đứng dậy cúi rạp người: "Phổi cô cô hít phải quá nhiều bụi, cháu muốn cô cô được vào khoang chữa bệnh để hồi phục nhanh hơn nên mới mạo muội nhắn tin cho ngài... Giờ chưa đến 4 giờ sáng, làm phiền giấc ngủ của ngài quá..."
"Không sao, ta quen rồi, để ta đi xem." Thẩm Quân Dịch quan tâm Hạ Viễn Phương hơn cả, gật đầu với Hạ Sơ Kiến rồi vội vàng chỉ đạo đưa Hạ Viễn Phương và Ngũ Phúc vào phòng điều trị có khoang chữa bệnh.
Hạ Sơ Kiến lúc này mới tạm yên tâm. Chợt cô cảm nhận được đồng hồ quang lượng t.ử trên cổ tay rung lên báo tin nhắn. Cô lơ đễnh giơ tay lên xem, lập tức sững sờ.
Là thông báo đẩy từ hot search. Và nội dung thông báo hiển thị rõ ràng: Một bài đăng dài trên Tinh Bác từ tài khoản có tên "Ngu Vong Ưu"!
Khi cô nhìn thấy hot search bùng nổ này, thực ra đã là một tiếng sau khi tài khoản của Ngu Vong Ưu tự động đăng bài.
Hạ Sơ Kiến vội vàng bấm vào xem bài viết gốc. Cô đọc đi đọc lại nội dung bài đăng ba lần mới nhận ra, Ngu Vong Ưu đã viết lại những chuyện tối qua kể cho cô nghe một cách chi tiết hơn và đăng lên mạng...
Có rất nhiều thông tin cụ thể mà đến giờ Hạ Sơ Kiến mới biết.
Vì bài đăng gây chấn động này, khắp Tinh Võng tràn ngập tin tức và bình luận liên quan! Top 10 hot search đều xoay quanh chủ đề về Ngu Vong Ưu!
Có người đồng cảm, thương xót cô, cũng có người c.h.ử.i rủa cô.
#Bạn học của cô mất mạng, còn cô Ngu Vong Ưu chỉ biết xin lỗi thôi sao?!#
#Nếu xin lỗi mà có tác dụng thì cần Sở Kiểm soát và Bộ Tư pháp làm gì?#
#Cô ấy cũng là nạn nhân đáng thương mà, mọi người đừng quá khắt khe!#
#Lúc cô ấy bị tổn thương, có ai chìa tay ra giúp đỡ không?#
#Nhưng cô ấy không nói ra thì Cục Kỷ luật và Cục Đặc An làm sao biết được!#
#Chính là cái tổ chức Phán Quan đó! Nghe nói chúng đã thẩm thấu đến cả Đế đô rồi!#
#Tà giáo hại người! Mọi người hãy cảnh giác!#
...
Tâm trạng Hạ Sơ Kiến ngũ vị tạp trần. Độ hot này quả thực đè bẹp tin tức Hoàng đế tru di tông thất...
Nhưng những lời khen ngợi Ngu Vong Ưu dành cho cô trong bài viết khiến cô cảm thấy khó hiểu. Nếu không phải chính mình là đương sự, cô còn tưởng Ngu Vong Ưu đang khen ngợi một người khác!
Xem ra, lúc Ngu Vong Ưu tâm sự với cô tối qua, thực chất cô ấy đã quyết định tự sát. Sự thay đổi thất thường của Ngu Vong Ưu và cả nhà họ Ngu, đến Lục Thuận còn nhận ra, vậy mà cô lại không nghĩ nhiều một chút...
Hạ Sơ Kiến vừa tự trách vừa hổ thẹn. Cô thực sự không xứng đáng với những lời ca tụng trong tuyệt b.út của Ngu Vong Ưu. Và cô tối qua cũng thật sự quá vô tâm, hoàn toàn không ngờ Ngu Vong Ưu lại chọn cách kết thúc sinh mạng như vậy.
Đang lúc cô cảm thấy tiếc nuối cho Ngu Vong Ưu, chuông báo tin nhắn và cuộc gọi video trên quang não lại vang lên dồn dập.
Lần này không chỉ là thông báo hot search, mà còn là tin nhắn, cuộc gọi từ người thân, đồng đội, bạn bè, cấp trên và sư phụ. Hạ Sơ Kiến chợt tỉnh ngộ, mọi người chắc đã biết chuyện nhà cô bị sập.
Hai ngày nay chuyện xảy ra dồn dập quá, thật sự làm phiền mọi người...
Cô mở tin nhắn của bộ ba thím Trần, Chúc Oanh Oanh và Tam Tông trước.
[ Thím Trần ]: Sơ Kiến, cháu và Hạ nghiên cứu viên có ổn không?! Chúng tôi thấy tin tức tòa nhà các cô bị nổ sập trên Tinh Võng, chỉ có ba người sống sót! Tôi hy vọng đó là các cô! Tôi biết chắc chắn là các cô!
[Chúc Oanh Oanh]: Sơ Kiến! Mau nói cho tớ biết cậu không sao đi! Mau nói đi!
[Tam Tông]: Tam Tông tin Thiếu quân đại nhân nhất định bình an! Tam Tông tin Thiếu quân đại nhân nhất định bình an! — Chỉ cần Thiếu quân đại nhân nhắn lại cho Tam Tông một dấu chấm câu nhỏ xíu thôi cũng được.
Hạ Sơ Kiến dở khóc dở cười, kéo ba người họ vào một nhóm chat, trả lời chung:
[Hạ Sơ Kiến]: Cháu không sao, thím Trần đoán đúng rồi, người sống sót là cháu, cô cô, Ngũ Phúc, Tứ Hỉ và cả Lục Thuận nữa. Lục Thuận là robot quản gia nhà cháu.
Sau đó, cô chấp nhận cuộc gọi video của tiểu đội Thợ săn Ám Dạ. Diệp Thế Kiệt khởi xướng cuộc gọi trên kênh chung của đội.
Hạ Sơ Kiến thở dài: "Em không sao, mọi người đừng lo."
Bình Quỳnh nhìn chằm chằm vào hậu cảnh sau lưng cô: "Em đang ở bệnh viện mà bảo không sao?"
"Em có thể ngồi đây nói chuyện với mọi người thì đương nhiên là không sao rồi." Hạ Sơ Kiến chuyển camera quay một vòng phòng bệnh, "Là cô cô em và Ngũ Phúc, họ đang ở trong khoang chữa bệnh."
"Hả? Cô Hạ và Ngũ Phúc bị sao thế?"
Bình Quỳnh biết Ngũ Phúc, cũng từng kể cho cả đội nghe chuyện Ngũ Phúc được nhà họ Hạ nhận nuôi.
Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút rồi đáp: "Lúc tòa nhà sập hít phải nhiều bụi quá nên vẫn còn hôn mê. Nhưng đã vào khoang chữa bệnh rồi, chắc sẽ không sao đâu."
Các đồng đội thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Thế Kiệt hỏi: "Một mình em có lo xuể không? Hay để anh em trong đội thay phiên nhau đến giúp?"
Dạo này họ chưa nhận nhiệm vụ mới, đều đang nghỉ ngơi ở nhà.
Bình Quỳnh và Tống Minh Tiền đều đồng ý ngay, chỉ có Lý Phược gãi đầu ngượng ngùng: "Anh cũng muốn giúp tiểu Sơ Kiến, nhưng giờ anh đang ở Tinh cầu Bắc Thần, không về ngay được."
Hạ Sơ Kiến cười: "Biết mọi người tốt với em, nhưng thật sự không cần đâu. Cô cô và Ngũ Phúc không bị thương nặng, nằm khoang chữa bệnh mười mấy phút là xong, không cần phiền mọi người."
Bình Quỳnh lúc này lên tiếng: "Sơ Kiến, nhà em tạm thời không còn nữa, hay qua chỗ chị ở tạm đi. Căn hộ chị mua vẫn để trống đấy."
Rồi cô ngượng ngùng nói thêm: "Nhưng mà chưa sửa sang gì đâu, em đừng chê nhé..."
Hạ Sơ Kiến nhớ lại lúc rạng sáng mặc bộ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh bay lượn, cô có ghé qua ngó căn hộ thô của Bình Quỳnh...
Cô mỉm cười từ chối: "Thật sự không cần đâu. Đúng rồi, em có nói với mọi người là em mới mua một mảnh đất không nhỉ? Vừa khéo xây xong một căn nhà tự thiết kế, có thể vào ở được rồi."
Cả đội sững sờ: "!!!"
"Chuyện từ khi nào thế?! Tiểu Sơ Kiến ghê thật đấy!"
"Sơ Kiến, em mua đất xây nhà mà không thèm nói với bọn chị tiếng nào?! Còn coi bọn chị là bạn bè không đấy?!"
Hạ Sơ Kiến vội giải thích: "Không phải em giấu, mà là trước đó nhiều việc chưa xong, còn phải xây tường bao, xây nhà, trang trí nữa. Em định khi nào xong xuôi hết mới mời mọi người đến ăn tân gia. Sau này mọi người có thể coi nhà em như cứ điểm của tiểu đội mình."
"Lại còn xây tường bao? Rộng lắm à?" Diệp Thế Kiệt phản ứng nhanh nhất, "Ở đâu?"
"Ngay phía Bắc thành Mộc Lan, chỗ giáp ranh với rừng Dị Thú ấy. Nhớ chỗ chiếc phi hành khí đậu lần trước không? Chính là chỗ đó... Cũng không rộng lắm đâu, mười héc-ta thôi."
Hạ Sơ Kiến nói nhẹ tênh, khiến cả đội trầm mặc.
Họ cứ tưởng cô mua mảnh đất xây biệt thự đơn lập là cùng, ai ngờ... mười héc-ta!
Đúng là người làm việc lớn!
Lý Phược trố mắt: "Tiểu Sơ Kiến, em mua mảnh đất to thế thật à?! Em có biết thuế đất nặng thế nào không?! Với lại, đất đó có sổ đỏ thật không đấy? Đừng để bị lừa nhé!"
Bình Quỳnh thì không nghĩ nhiều, hào hứng nói: "Mấy ngày nay chị rảnh, cần chuyển nhà hay gì cứ bảo chị, chị đến giúp."
Nhắc đến chuyển nhà, Hạ Sơ Kiến cười khổ, vỗ vỗ chiếc hộp đựng s.ú.n.g bên cạnh: "Đây là thứ duy nhất em cướp ra được. Em còn phải quay lại một chuyến, tìm xem trong đống đổ nát nhà em còn sót lại thứ gì không bị thiêu hủy không."
Lý Phược cau mày: "Anh xem tin tức thấy lửa cháy lớn như vậy, nổ cũng kinh khủng, làm gì còn thứ gì sót lại được?"
