Đại Lão Trở Lại: Thiên Kim Thật Không Thèm Diễn Nữa - Chương 1149: Thúc Ách Và Dị Thế Thiên Đạo

Cập nhật lúc: 04/05/2026 00:10

Học viện Đạo giáo.

Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc canh giữ trước trận pháp trong phòng thuật số.

Đã ba mươi phút trôi qua kể từ khi nhóm Văn Nhân Thích Thích rời đi, nhưng cả Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc đều không có ý định rời khỏi.

Trong tay Khương Hủ Hủ đang lật xem một cuốn sổ tay khác mà Đồ Tinh Trúc để lại.

Cuốn sổ này đã được ếm thuật thức, cấm những người không được chỉ định nhìn trộm.

Trùng hợp thay, Khương Hủ Hủ chính là một trong những người được chỉ định đó.

Hai năm nay cô bận rộn tu luyện đuôi, kết thúc sớm chương trình học tại Học viện Đạo giáo, còn Đồ Tinh Trúc, Lộc Nam Tinh và Tạ Vân Lý đều đang bận rộn với công việc trong lĩnh vực riêng của họ.

Về trận pháp kết nối với dị thế này, Đồ Tinh Trúc đã ghi chép đứt quãng rất nhiều ghi chú.

Đa phần là những ý tưởng của cậu ta về các trận pháp mà Thúc Ách đã để Quỷ Vụ lưu lại.

Trong sổ tay của cậu ta, trận pháp mở rộng từ Đoạn Giới Trận, ngoài việc dùng làm bình chướng cách ly sự ô trọc và vùng biển, còn có thể dùng không gian hư vô của Đoạn Giới để kết nối hai thế giới.

Và theo như giả thuyết của cậu ta, Đoạn Giới có thể mở ra một lối đi ổn định kết nối hai thế giới, thậm chí, khiến hai thế giới hoàn toàn trùng khớp tại một lĩnh vực nào đó.

Ánh mắt Khương Hủ Hủ dừng lại rất lâu ở tầng giả thuyết này, hồi lâu sau, cô mới nhịn không được hỏi Chử Bắc Hạc:

“Anh còn nhớ không, lúc trước bà ngoại từng nói về mục đích của Dị Thế Thiên Đạo.”

Không đợi anh lên tiếng, Khương Hủ Hủ đã nhắc lại những lời Văn Nhân Bạch Y từng bộc bạch với cô.

“Thay thế Thiên Đạo của thế giới này, lấy thân phận Thiên Đạo để tiếp quản toàn bộ thế giới... sau đó đưa mọi thứ trở về điểm xuất phát, hợp nhất hai thế giới song song làm một.”

Chính vì biết được những điều này, nên hai năm sau đó, Khương Hủ Hủ liều mạng tu luyện, chính là vì muốn sớm ngày dùng Thập Vĩ chi lực triệu hồi Thiên Đạo.

Cô muốn có được sức mạnh có thể chống lại Dị Thế Thiên Đạo.

Nhưng nhìn cuốn sổ tay của Đồ Tinh Trúc, trong lòng Khương Hủ Hủ bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Chử Bắc Hạc đương nhiên nhớ cuộc thảo luận về Dị Thế Thiên Đạo lúc trước, anh cũng nhớ mình từng nói sẽ sát cánh cùng cô.

Nhưng anh không biết tại sao cô lại nhắc đến chuyện này vào lúc này.

Ánh mắt rơi xuống cuốn sổ tay trong tay cô, liền thấy Khương Hủ Hủ dùng thuật pháp xóa bỏ thuật thức chống nhìn trộm trên đó, lúc này mới đưa cuốn sổ đến trước mặt anh.

“Mấy vị viện trưởng từng nói, sự nhạy bén của Đồ Tinh Trúc đối với trận pháp và thuật pháp kết giới cao hơn thiên phú của bất kỳ ai.”

Cho dù là Khương Hủ Hủ, ở phương diện này cũng không bằng Đồ Tinh Trúc.

Vì vậy, đối với những giả thuyết mở rộng về trận pháp của Đồ Tinh Trúc, Khương Hủ Hủ có sự tin tưởng và công nhận tuyệt đối.

Nói cách khác, giả thuyết của Đồ Tinh Trúc, rất có thể chính là hướng đi cuối cùng mà Đoạn Giới muốn chạm tới, chỉ là lúc đó chưa thể thực hiện được.

Nhưng trớ trêu thay, bất kể là Đoạn Giới Trận hay các trận pháp khác, đều là do bọn họ lấy được từ chỗ Quỷ Vụ.

Mà đứng sau Quỷ Vụ chính là Thúc Ách.

“Trước đây khi Trạc Vũ sa lưới, tôi từng hỏi cô ta, về Đoạn Giới Trận và các trận pháp tàn dư khác, hoặc là do Thúc Ách cung cấp, hoặc là do tà sư trong Quỷ Vụ nghiên cứu theo yêu cầu của Thúc Ách.”

Chỉ nghe đến đây, Chử Bắc Hạc đã hiểu được nỗi lo lắng trong lòng Khương Hủ Hủ:

“Em cảm thấy mục đích cuối cùng của Thúc Ách và Dị Thế Thiên Đạo là giống nhau?”

Khương Hủ Hủ gật đầu, rồi lại lắc đầu:

“Không chỉ là giống nhau, bọn chúng có thể ngay từ đầu đã có chung một mục đích.”

Khương Hủ Hủ chưa bao giờ tin vào sự trùng hợp, đặc biệt là một sự trùng hợp lớn đến thế này.

Đã không phải là trùng hợp, vậy thì chỉ còn lại một khả năng——

Thúc Ách ngay từ đầu đã cùng một giuộc với Dị Thế Thiên Đạo.

Bất kể là Dị Thế Thiên Đạo hợp tác với Thúc Ách, hay là ác niệm của Thúc Ách đã xâm nhập vào Thiên Đạo của dị thế, đây đều không phải là một tin tốt.

Trường hợp trước còn đỡ, hai bên hợp tác với tư cách là sự tồn tại của hai thế giới, nay Thúc Ách đã c.h.ế.t, vậy đối thủ thực sự của bọn họ chỉ còn lại Dị Thế Thiên Đạo.

Nhưng nếu là trường hợp sau...

“Chứng tỏ Thúc Ách có thể vẫn chưa c.h.ế.t.”

Hoặc là Thúc Ách của thế giới này quả thực đã bị tru sát, nhưng ở dị thế... vẫn còn một Thúc Ách khác.

Nghĩ đến đây, Khương Hủ Hủ chợt nhìn về phía trận pháp.

Nếu tình hình đúng là như vậy, thì tình cảnh ở dị thế bên kia tuyệt đối tồi tệ hơn những gì bọn họ tưởng tượng trước đây.

Ý niệm trong lòng vừa khởi, liền thấy trận pháp mà Khương Hủ Hủ liên lạc với Hồ Lệ Chi lúc đầu bỗng nhiên lóe lên linh quang.

Khương Hủ Hủ gần như không chút do dự đứng dậy, bước vào trong trận pháp.

Giây tiếp theo, bóng dáng Văn Nhân Thích Thích xuất hiện bên ngoài bình chướng trận pháp.

Bà nhìn thấy Khương Hủ Hủ, trong mắt tràn đầy kinh hỉ, nhưng không kịp hàn huyên, vội vàng nói:

“Hủ Hủ, dị thế xảy ra chuyện rồi, không kịp nói nhiều đâu, bọn mẹ đã tìm thấy Đồ Tinh Trúc, bây giờ chuẩn bị mở lối đi, con tiếp ứng một chút.”

Khương Hủ Hủ nghe vậy, không nửa điểm do dự, vừa kích hoạt trận pháp, vừa dùng lĩnh vực kéo sợi dây đỏ trên người ba người Văn Nhân Thích Thích.

Rất nhanh, bốn đạo trận pháp lóe lên linh quang.

Bên ngoài linh quang dường như là một không gian khác.

Bóng dáng mấy người Văn Nhân Thích Thích đồng loạt xuất hiện bên ngoài bình chướng trận pháp.

Biết Dị Thế Thiên Đạo có thể đã dung hợp với Thúc Ách, mấy người không dám nán lại nửa điểm, dựa theo yêu cầu của Đồ Tinh Trúc nhanh ch.óng thu thập đủ vật liệu để mở ngược trận pháp, do Hồ Lệ Chi và nhóm Văn Nhân Thích Thích hợp lực khởi động trận pháp.

Mắt thấy trận pháp sáng lên, mọi người chỉ cần bước vào bình chướng là có thể trở về thế giới cũ, nào ngờ, Ngũ Quang vẫn luôn được Bạch Truật ôm trong tay bỗng nhiên vùng khỏi vòng tay anh ta, nhảy ra ngoài trận pháp.

Cùng lúc đó, sợi dây đỏ vốn buộc ngang hông b.úp bê sứ bị ông đốt đứt.

Tất cả mọi người đều không kịp phòng bị, chỉ có Khương Hủ Hủ ở bên kia bình chướng dường như có cảm ứng.

Giống như một loại dự cảm không thể nói rõ thành lời cuối cùng cũng ứng nghiệm vào khoảnh khắc này.

Chỉ nghe Ngũ Quang nói:

“Có thể thoát khỏi sự trói buộc của Thúc Ách, thần hồn được đoàn tụ ngắn ngủi với mọi người, ta rất vui, nhưng ta sẽ không đi đâu. Yên tâm, Thúc Ách ở dị thế cứ giao cho ta, ta sẽ không để nó có cơ hội tiếp tục cấu kết với Thiên Đạo của dị thế...”

Mặc dù là cơ thể b.úp bê sứ, nhưng cùng với sự dung nhập của thần hồn, cơ thể b.úp bê sứ đã sớm trở nên linh hoạt theo tâm ý của ông.

Văn Nhân Thích Thích theo bản năng đưa tay ra bắt lại mà không thể bắt được.

Đồ Tinh Trúc đứng cuối cùng, cũng không màng đến việc nhập trận, xoay người lao về phía Ngũ Quang.

Nào ngờ, cậu ta không vồ trúng Ngũ Quang, ngược lại lao thẳng vào một khe nứt không gian đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Khoảnh khắc khe nứt màu đen mở ra, tất cả mọi người đều không kịp trở tay.

Ngũ Quang, Hồ Lệ Chi và Hoa Tuế gần như phản ứng ngay lập tức, lao người về phía khe nứt không gian.

Tuy nhiên chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, khe nứt không gian màu đen nuốt chửng Đồ Tinh Trúc đã lập tức đóng c.h.ặ.t, biến mất không tăm tích.

“Là Dị Thế Thiên Đạo!”

Trong cơ thể Hồ Lệ Chi có một đạo Thiên Đạo chi lực, đương nhiên là quen thuộc nhất với khí tức của Thiên Đạo.

Nhưng thực ra không cần cô ấy nói, có thể mở ra khe nứt không gian như vậy để nuốt chửng người ở một dị thế vốn không nên tồn tại huyền học này, cũng chỉ có Thiên Đạo của thế giới này mới làm được.

Tất cả những điều này xảy ra quá đột ngột, nhưng lại khiến Khương Hủ Hủ đang ở trong trận pháp lúc này nhìn thấy rõ mồn một.

Cô đã đoán được lý do Ngũ Quang muốn ở lại vừa rồi, và bây giờ, cô cũng có lý do buộc phải đi.

Ánh mắt chuyển dời, Khương Hủ Hủ xuyên qua linh quang của trận pháp nhìn về phía Chử Bắc Hạc bên ngoài trận.

Rõ ràng không nói một lời nào, Chử Bắc Hạc lại trong nháy mắt hiểu được ý đồ của cô.

Không chút do dự bước vào trong trận, Chử Bắc Hạc nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.

“Anh đi cùng em.”

Bất kể cô đi đâu, anh cũng sẽ ở bên cạnh cô.

Cho dù phải đối mặt với Dị Thế Thiên Đạo.

Khương Hủ Hủ nhìn kim quang gần trong gang tấc, cùng với đôi mắt đen thẳm dưới ánh kim quang ấy, hồi lâu sau, cô nhìn anh, chậm rãi cất lời:

“Tôi biết anh sẽ luôn ở bên tôi, nhưng lần này, anh không thể đi cùng tôi.”

Cô nói rồi, không đợi anh phản đối, bước lên trước, ôm lấy đối phương.

Sau đó nhón chân, nhanh ch.óng nói một câu gì đó bên tai anh.

Chử Bắc Hạc giật mình, còn định lên tiếng, bên má bỗng nhiên được in lên một nụ hôn mềm mại quen thuộc.

Hơi thở thuộc về Khương Hủ Hủ vương vấn bên tai anh, không đợi anh ôm c.h.ặ.t lấy cô, giây tiếp theo, người trong n.g.ự.c đã dùng sức mạnh mẽ, trực tiếp đẩy anh ra khỏi trận pháp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.