Đại Lão Trở Lại: Thiên Kim Thật Không Thèm Diễn Nữa - Chương 1170: Quỷ Môn Mở, Trấn Vật Mới

Cập nhật lúc: 04/05/2026 00:12

Dù sao cũng là đầm lầy đã được luyện hóa, chúng tuy mất đi năng lực chế tạo ác niệm, lại vẫn sẽ theo bản năng đi theo bản nguyên.

Chỉ thấy đầm lầy ngưng tụ thành đoàn, nhanh ch.óng dung hợp với bản thể Thúc Ách.

Có lẽ vì những sức mạnh này trở về, Thúc Ách vốn bị Ngũ Quang cuốn lấy không thành hình miễn cưỡng hóa ra hình người ban đầu.

Hắn mặc cho mình bị phượng hoàng hỏa diễm của Ngũ Quang kéo đi, nhìn anh dùng phượng hoàng thần hồn hóa thành bình phong hỏa diễm đỡ lấy từng đạo thiên lôi.

Thúc Ách lẳng lặng nhìn, khóe miệng chợt nhếch lên một nụ cười:

“Đến cuối cùng… ngươi vẫn chọn cùng ta c.h.ế.t chung.”

Rõ ràng thần hồn đã được cứu ra, cố tình còn muốn quay đầu lại, cùng hắn dây dưa không dứt.

Phượng hoàng gì đó, quả nhiên khiến người ta chán ghét.

Ngũ Quang không để ý tới lời hắn, chỉ dùng toàn bộ sức mạnh chống lại sức mạnh của thiên lôi.

Dù sao cũng là phượng hoàng thần hồn mấy ngàn năm, mặc dù bị Thúc Ách c.ắ.n nuốt ngàn năm dẫn đến thần hồn yếu đi, nhưng thiên đạo muốn dựa vào thiên lôi đ.á.n.h gục anh, nhất thời nửa khắc cũng không làm được.

Thúc Ách mặc cho anh chắn phía trước mình, lại một lần nữa cười nhạo anh:

“Từ bỏ đi, thiên đạo muốn làm gì, ai cũng không thể ngăn cản.”

Sau khi phát hiện dị thế thiên đạo và Khương Hủ Hủ hợp tác, Thúc Ách liền đã hiểu, dị thế thiên đạo không chỉ là lợi dụng hắn thanh tẩy dị thế, cuối cùng càng muốn dùng hắn ăn mòn lĩnh vực của Thập Vĩ.

Chỉ là lúc biết được, đã quá muộn rồi.

Mà hiện tại, cho dù âm mưu bị vạch trần, dị thế thiên đạo cũng sẽ không từ bỏ dự định của Ngài ấy.

Cho dù là Ngũ Quang với tư cách là phượng hoàng, cũng không thể chống lại sức mạnh của thiên đạo.

Anh thậm chí ngay cả việc mang hắn rời khỏi dị thế đi tới nơi phong ấn cũng không làm được.

Thúc Ách nghĩ như vậy, cũng nói như vậy.

Ngọn lửa trong thần hồn Ngũ Quang dưới sự liên tiếp bổ nổ của thiên đạo đã tắt mất một nửa, nhưng anh vẫn không lùi bước, nghe thấy lời nói mát tựa như xem kịch của Thúc Ách, anh chỉ thu giọng đáp lại hắn:

“Nếu không có nắm chắc vạn toàn, tôi sẽ không dễ dàng để em ấy giải trừ phong ấn.”

Gần như lúc lời nói rơi xuống, Khương Hủ Hủ đang ở trong lĩnh vực triền đấu với "Hồ Lệ Chi" bị dị thế thiên đạo mượn xác, trong lòng bàn tay đột ngột sáng lên một đạo linh quang.

Linh quang quen thuộc, nương theo một đạo lệnh bài màu đen từ trong lòng bàn tay cô chậm rãi bay lên.

Khương Hủ Hủ và "Hồ Lệ Chi" đều là sửng sốt, liền thấy đạo lệnh bài đại biểu cho Địa Phủ Thông Hành Lệnh kia, v.út một cái bay về phía lối ra lĩnh vực nơi Ngũ Quang đang ở.

Chỉ thấy lệnh bài khoảnh khắc bay ra khỏi lĩnh vực quang mang đại thịnh.

Giây tiếp theo, dưới màn thiên lôi rợp trời, một đạo Quỷ Môn Quan khổng lồ đột nhiên mở ra.

Quỷ Môn Quan khổng lồ đem Ngũ Quang đang liều mạng chống lại thiên lôi cùng Thúc Ách sau lưng anh bao phủ trong đó.

Cũng thuận thế đỡ lấy lôi hỏa trên đỉnh đầu vẫn không ngừng bổ xuống.

Cách bình phong lĩnh vực, mọi người chỉ thấy, một bóng dáng cao gầy từ trong Quỷ Môn chậm rãi bước ra.

Đường trang quen thuộc, tóc dài, ngũ quan yêu dã đến mức khó phân biệt nam nữ, cứ như vậy chậm rãi đi về phía Ngũ Quang.

Ánh mắt rơi vào Thúc Ách bị đ.á.n.h đến mức miễn cưỡng tụ hình sau lưng anh, đáy mắt Dịch Trản chậm rãi nhếch lên một cỗ cảm xúc phức tạp, hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng:

“Như chúng ta đã hẹn, tầng 19 Ách Quật của Địa Phủ đã được dọn sạch, anh bất cứ lúc nào cũng có thể mang hắn vào Địa Phủ.”

Ngũ Quang nhìn Thúc Ách sau lưng vì sự xuất hiện của Dịch Trản mà loáng thoáng lộ ra sắc mặt nham hiểm, khóe miệng rốt cuộc chậm rãi nhếch lên một nụ cười:

“Mười vạn ác niệm trốn thoát từ Địa Phủ ngưng tụ thành Thúc Ách năm đó, hôm nay tôi đem hắn đưa về Địa Phủ.”

Như vậy, nhân quả trái nghiệt mà sáu ngàn năm trước, với tư cách là Diêm Vương tiền nhiệm nợ xuống, hôm nay cuối cùng cũng sẽ trả sạch.

Gần như lúc lời nói rơi xuống, bóng dáng Ngũ Quang nháy mắt hóa thành hỏa phượng hoàng, cuốn lấy Thúc Ách không thể phản kháng sau lưng, xông vào trong Quỷ Môn.

Thiên đạo thấy thế liền muốn ngăn cản, thiên lôi vòng qua Quỷ Môn Quan liền muốn hướng về phía Ngũ Quang và Thúc Ách sau lưng anh bổ tới.

Dịch Trản liếc mắt, giơ tay vung lên.

Thiên lôi bị dứt khoát cản lại ngoài Quỷ Môn.

Dịch Trản giương mắt, xuyên qua bình phong lĩnh vực, tựa như nhìn về phía dị thế thiên đạo, chỉ nói:

“Ngươi tuy là thiên đạo phương này, nhưng căn cứ theo hiệp nghị năm đó giữa thiên đạo và Địa Phủ, kẻ vào Quỷ Môn, thiên đạo cũng không thể tự tiện động vào.”

Sự việc phát triển đến bước này, dị thế thiên đạo cũng mất đi tâm tư dây dưa với Khương Hủ Hủ.

Tâm niệm xoay chuyển, bóng dáng "Hồ Lệ Chi" liền đã xuất hiện trước Quỷ Môn, lạnh lùng đối diện với Dịch Trản.

“Dị thế là dị thế dưới quy tắc của ta, lúc ban đầu phân chia liền đã hoàn toàn tách biệt với Địa Phủ, ngươi tự tiện mở Quỷ Môn ở dị thế, đã x.úc p.hạ.m quy điều của ta.”

Dịch Trản biết rõ trước mắt chính là thiên đạo mượn xác, nhưng anh lại không mấy bận tâm, nghe lời uy h.i.ế.p của Ngài ấy, chỉ khẽ nhún vai, một bộ dáng vẻ lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi:

“Ồ, vậy ngươi kiện ta đi.”

Nói xong, không đợi thiên đạo đáp lại, lại tiếp tục nói:

“Nhưng ta đã không còn là Diêm Vương, không thuộc Địa Phủ quản hạt, hiệp nghị Địa Phủ và thiên đạo định ra cũng không thể trói buộc ta… Nếu ngươi nhất định muốn kiện, có thể kiện Diêm Vương đương nhiệm.”

Dịch Trản một chút cũng không ngại ngùng đổ vỏ cho Diêm Vương đương nhiệm, thái độ không quan tâm này càng khiến dị thế thiên đạo tức giận không nhẹ.

Chỉ thấy "Hồ Lệ Chi" đầu ngón tay ngưng tụ kim quang, kim quang nương theo mấy đạo pháp ấn đột ngột hướng về phía Dịch Trản.

Mi tâm Dịch Trản rùng mình, giơ tay đỡ lấy ba đạo pháp ấn trước mặt, đang định c.ắ.n răng gánh vác mấy đạo còn lại.

Liền thấy trước mặt và bên cạnh có kim quang cùng âm khí du tẩu.

Giây tiếp theo, kim quang tỏa liên đem ba đạo pháp ấn khác gắt gao khóa c.h.ặ.t.

Mà ba đạo pháp ấn còn lại, thì bị một cỗ quỷ lực cường hãn cản lại toàn bộ.

Người trước là Khương Hủ Hủ vì sự xuất hiện của Dịch Trản mà từ trong lĩnh vực cùng nhau rời đi.

Người sau, thì đến từ một cỗ lực lượng tuyệt đối khác trong Quỷ Môn.

Chỉ thấy trong làn khói xanh tản ra từ Quỷ Môn, một bóng dáng cao lớn trong Quỷ Môn như ẩn như hiện.

Hắn không ra ngoài, nhưng người từng gặp hắn tự nhiên biết hắn là ai.

Diêm Vương, Minh Yên.

Chỉ thấy hắn đứng trong cửa, hướng về phía Dịch Trản ở cửa mở miệng, giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị:

“Dịch Trản, ngươi vi quy mở Quỷ Môn ở dị thế, còn không mau về?”

Giọng nói mặc dù uy nghiêm và trầm thấp, lại nghe không ra nửa phần không vui và ý muốn xử trí.

Dịch Trản cũng chưa từng nghĩ tới trực tiếp ngạnh kháng thiên đạo, Minh Yên đã xuất hiện ở đây, liền đại biểu Ngũ Quang và Thúc Ách đã thuận lợi đến tầng 19.

Bởi vậy, anh hiếm khi thuận theo lời người này trả lời:

“Biết rồi.”

Nói xong, xoay người liền muốn trở về trong Quỷ Môn.

Lại bị Khương Hủ Hủ một tiếng gọi lại.

“Dịch Trản, đứng lại!”

Bước chân Dịch Trản hơi khựng lại, lại không xoay người, Khương Hủ Hủ nhìn bóng lưng anh, giọng nói hơi lạnh, chỉ hỏi anh:

“Ngũ Quang và Thúc Ách đâu?”

Dịch Trản quay lưng về phía cô, dang hai tay: “Như cô thấy, bọn họ đã vào Địa Phủ.”

Anh nói:

“Thúc Ách vốn là mười vạn ác niệm trốn thoát từ Địa Phủ ngưng tụ thành, năm đó ta thả chúng đi, hôm nay tự nhiên phải để hắn một lần nữa trở về Địa Phủ trấn áp.”

Cũng chỉ có Địa Phủ, cho dù phong ấn ác niệm cũng sẽ không chịu nửa phần ăn mòn của ác niệm Thúc Ách.

Đây cũng là nơi phong ấn cuối cùng Ngũ Quang tìm cho Thúc Ách.

Khương Hủ Hủ lúc nhìn thấy Dịch Trản xuất hiện, liền biết anh nhất định sớm đã có nhận thức chung với Ngũ Quang.

Dịch Trản một lòng muốn đem mười vạn ác niệm do Thúc Ách đại biểu một lần nữa mang về Địa Phủ trấn áp, Ngũ Quang hiện tại vừa vặn đem hắn đưa về.

Thế nhưng…

Cô luôn cảm thấy, không chỉ như vậy.

Nếu chỉ đơn thuần đưa về Địa Phủ, là có thể một lần nữa trấn áp Thúc Ách, vậy Thúc Ách sẽ không luôn trằn trọc ở thế gian sáu ngàn năm.

Dịch Trản… có chuyện giấu cô.

“Chỉ là đưa về Địa Phủ, là có thể một lần nữa trấn áp Thúc Ách sao?” Khương Hủ Hủ gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng anh, gọi anh: “Dịch Trản, đừng giấu tôi.”

Dịch Trản vẫn luôn quay lưng về phía cô tựa như khẽ thở dài một tiếng, rốt cuộc xoay người nhìn về phía cô.

Người trước mắt, luôn nhạy bén như trước.

Anh nhìn cô, nghiêm túc nói:

“Chỉ là đưa về, đương nhiên không thể một lần nữa trấn áp… Trấn vật trấn áp mười vạn ác niệm năm đó đã hủy, hiện tại muốn một lần nữa trấn áp Thúc Ách, cần có trấn vật mới.”

Anh nói:

“Phượng hoàng thần hồn, chính là trấn vật đó.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.