Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 149
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:18
Dù lời nói có dễ nghe thế nào thì bản chất vẫn là muốn giúp con gái ông ấy hả giận mà thôi!
"Bác cả!" Khương Trừng không cam lòng, nhưng anh ta biết rõ tính cách của bác mình một khi đã quyết, thì sẽ không thay đổi.
Vì thế, anh ta lập tức quay sang nhìn ông cụ Khương, cầu cứu: "Ông nội..."
Anh ta không tìm đến Khương Vũ Đồng, vì bố anh ta trước giờ luôn nghe theo anh trai.
Hơn nữa, sắp xếp này của Khương Vũ Thành, Khương Vũ Đồng cũng hoàn toàn đồng ý.
Trước đó, khi Khương Trừng nói muốn lập thương hiệu logistics mới, Khương Vũ Đồng đã có chút lo lắng. Dù gì, thị trường logistics trong nước hiện nay gần như đã bão hoà.
Ban đầu, ông không nỡ đả kích con trai khi thấy nó tràn đầy nhiệt huyết, nghĩ rằng để nó thử sức cũng được, cùng lắm chỉ là mất tiền mà thôi.
Nhưng bây giờ, cách sắp xếp của anh trai không những giúp con trai ông rèn luyện thực tế, mà còn giúp nó tránh xa cháu gái một thời gian để nó không suốt ngày nhàn rỗi mà nghĩ cách gây khó dễ cho em họ.
Nghĩ như vậy, Khương Vũ Đồng lập tức cảm thấy kế hoạch này hoàn hảo đến không thể hoàn hảo hơn.
Không hổ là anh cả!
Dù không nói ra, nhưng biểu cảm của ông đã thể hiện sự đồng tình rõ rệt.
Khương Trừng đặt toàn bộ hy vọng vào ông nội mình.
Ông cụ Khương nghe vậy, chỉ bình thản nhìn cháu trai thứ hai của mình, ánh mắt ôn hoà: "Cứ làm theo lời bác cả cháu đi. Đến thành phố Thông Thị học cách quản lý công ty cho tốt. Dù sao, tương lai của nhà họ Khương vẫn phải giao cho các cháu gánh vác."
Tim Khương Trừng trầm xuống, không ngờ ngay cả ông nội cũng đồng tình với việc bác cả "đuổi" mình đi.
Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi oán giận khó tả.
Nếu đã muốn anh ta từ bỏ khởi nghiệp để học cách vận hành công ty, thì tại sao không để anh ta vào thẳng trụ sở chính của tập đoàn Khương Hải mà học hỏi?
Tại sao lại là thành phố Thông Thị?!
Dù hai thành phố không cách nhau quá xa, nhưng Khương Trừng vẫn có cảm giác mình bị lưu đày một cách khó hiểu.
Chỉ là, những lời này anh ta không dám nói ra.
Tập đoàn Khương Hải bề ngoài do bác cả và bố anh ta cùng quản lý, nhưng trên thực tế, sự phân công vai trò rất rõ ràng.
Bố anh ta một lòng một dạ muốn hỗ trợ anh trai vận hành tập đoàn thật tốt.
Nếu bây giờ anh ta đề xuất được vào tập đoàn Khương Hải học quản lý, không chỉ bố anh ta không ủng hộ mà còn có thể khiến bác cả sinh nghi.
Anh ta đúng là có tham vọng, nhưng bây giờ chưa phải lúc để bộc lộ.
Nghĩ đến đây, Khương Trừng siết c.h.ặ.t nắm tay bên người, im lặng chấp nhận sự sắp xếp của bác cả.
Dù anh ta che giấu cảm xúc rất giỏi, nhưng ông cụ Khương vẫn nhìn ra sự ấm ức và không cam lòng trong mắt anh ta.
Trong lòng thầm cười, đứa cháu này tuy thông minh, nhưng về sự trầm ổn vẫn còn kém cháu trai lớn một bậc.
"Chuyện đi thành phố Thông Thị đã quyết định xong. Nhưng cháu tìm người đối phó với em họ mình thì vẫn phải có hình phạt. Trong sáu tháng tới, cháu sẽ không có tiền tiêu vặt, tài khoản ngân hàng cũng tạm thời giao cho trợ lý quản lý, mọi chi tiêu không được vượt quá mức quy định. Cuối cùng, cháu phải xin lỗi Dư Dư trước mặt mọi người. Chuyện này đến đây là kết thúc."
Phải nói rằng, gừng càng già càng cay.
Lời ông cụ vừa dứt, sắc mặt Khương Trừng vốn đang cố gắng kìm nén lập tức trở nên xanh mét.
Kế hoạch khởi nghiệp bị dập tắt, tiền tiêu vặt hàng tháng cũng không còn, tài khoản còn bị hạn chế... Lại còn bắt anh ta xin lỗi Khương Dư Dư!!!
Khương Trừng lúc này thực sự cảm thấy, ông nội và bác cả quá thiên vị rồi.
Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy, mà lại làm đến mức này.
Sớm biết ông nội và bác cả ra tay mạnh như vậy, anh ta...
Anh ta đã không thèm quan tâm đến chuyện của Khương Dư Dư ngay từ đầu!
Cô ta cứ nhất quyết vào giới giải trí để làm mất mặt nhà họ Khương, thì cứ để cô ta làm!
Liên quan gì đến anh ta chứ?
Khương Trừng giờ đây thực sự hối hận.
Rất hối hận.
Giày vò cả một trận, Khương Dư Dư chẳng hề hấn gì, lại còn thu về một đống người hâm mộ.
Còn anh ta thì bị đày đi xa, lại còn bị hạn chế chi tiêu.
Người t.h.ả.m nhất vẫn là anh ta.
Vậy rốt cuộc anh ta được cái gì đây?!
Hai người có quyền lực nhất nhà họ Khương đã lên tiếng.
Chuyện của Khương Trừng cứ thế được quyết định.
Những người khác trong nhà họ Khương không ai dám phản đối, còn người khởi đầu mọi chuyện là Khương Hãn thì đã hoàn toàn đơ người.
Thậm chí, cậu ta còn quên luôn chuyện mình bị Khương Dư Dư đặt cấm chế khóa miệng.
Lần đầu tiên trong lòng cậu ta dâng lên cảm giác may mắn.
So với anh Trừng, cậu ta chỉ bị một cấm chế chẳng đau chẳng ngứa, có thể nói là may mắn rồi.
Mà lần này, hành động của Khương Dư Dư cùng với thái độ rõ ràng của Khương Vũ Thành và ông cụ Khương rốt cuộc cũng khiến nhà họ Khương nhận thức sâu sắc: Cô chủ lớn nhà họ Khương này thật sự không thể động vào.
Dù có muốn đối đầu, cũng phải suy xét xem bản thân có chịu nổi hậu quả hay không.
Khương Hãn không biết những người khác nghĩ gì, nhưng cậu ta thì thực sự sợ hãi rồi.
Sau này cậu ta tuyệt đối không dám đối đầu với Khương Dư Dư nữa.
Đừng nói là đối đầu, ngay cả châm chọc bóng gió cũng không dám.
Dù sao thì bây giờ, cậu ta còn chẳng thể nói chuyện trực tiếp với Khương Dư Dư nữa.
Khương Hãn cúi đầu đầy đáng thương,
Đường đường là cậu chủ nhà họ Khương, mà lại t.h.ả.m thế này đây.
Có lẽ vì trông cậu ta thực sự đáng thương, những người nhà họ Khương cuối cùng cũng chuyển sự chú ý sang cậu ta, đặc biệt là Diêu Lâm.
"Dư Dư, thím hai biết cháu chịu nhiều ấm ức, nhưng Khương Hãn nó không có ác ý với cháu, hay là..."
"Thím hai yên tâm." Khương Dư Dư cắt ngang, đôi mắt hạnh nhàn nhạt lướt qua Khương Hãn."Chỉ cần trong lòng anh ta không có ý muốn nói chuyện với cháu thì anh ta vẫn có thể nói chuyện bình thường."
Khương Hãn nghe vậy có hơi không tin, nhưng trước mặt bao nhiêu người, Khương Dư Dư hẳn là không nói dối.
Vậy nên, cậu ta thử gọi Lộ Tuyết Khê đang ngồi đối diện.
Cậu ta mở miệng, hiếm khi trở nên dè dặt: "Tuyết Khê?"
Lời vừa thoát ra, ngay cả Khương Hãn cũng giật mình.
Cậu ta chạm vào miệng mình đầy bất ngờ, rồi quay sang Diêu Lâm: "Mẹ! Con nói được rồi!"
Ngay sau đó, cậu ta lại hướng về ông cụ Khương: "Ông nội!... Ừm..."
Khương Hãn lại không thể nói ra lời, mắt mở to vì sửng sốt.
Không đợi cậu ta chất vấn, Khương Dư Dư thản nhiên bổ sung: "Kể cả anh ta muốn nói với người khác về cháu cũng không được."
Khương Hãn: ...
Sao lại có cấm thuật cay nghiệt đến thế?!
Cô ta cũng quá bá đạo rồi!
Đến cả nhắc đến tên cũng không cho?!
Cậu ta chẳng qua chỉ muốn để ông nội kêu Khương Dư Dư xin lỗi mình thôi mà!
Vẻ mặt Khương Hãn lại đầy sự phẫn nộ.
Những người nhà họ Khương bên cạnh trông thấy dáng vẻ này, hiển nhiên cũng đoán được rằng cậu ta lại vô thức định méc ông cụ về Khương Dư Dư.
Đừng nói là người nhà nhánh hai, ngay cả những người khác cũng im lặng.
Dù trước đó có nói không nên ra tay với người nhà, nhưng cấm chế của Khương Dư Dư thực ra cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Chỉ cần Khương Hãn ngoan ngoãn, không gây sự với Dư Dư nữa thì cấm chế này coi như không tồn tại.
Như vậy, bọn họ cũng khó mà tiếp tục bắt bẻ chuyện Khương Dư Dư yểm bùa người trong nhà nữa.
Nhánh hai và nhánh ba nhất thời im lặng, không ngờ Khương Vũ Thành lại lên tiếng trước.
"Cái miệng của Khương Hãn đúng là cần được dạy dỗ lại, nhưng dù sao cũng là người một nhà, Dư Dư, con không thể mãi không nói chuyện với Khương Hãn được."
Khương Vũ Thành không phản đối chuyện Khương Dư Dư dạy dỗ những kẻ bắt nạt cô, nhưng ông vẫn không mong cô dùng cách khiến đối phương câm nín để phân rõ ranh giới.
Bởi vì chuyện của nhà họ Quan, tính cách của Dư Dư không hoạt bát, cởi mở như những cô gái cùng tuổi, ngược lại có phần lạnh nhạt.
Từ góc độ của ông, cô hoàn toàn có thể từ chối tất cả những người và những chuyện mà mình không thích một cách đàng hoàng.
Đây là khí thế mà cô có với tư cách cô chủ nhà họ Khương.
