Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 208

Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:29

[Tôi cũng nhớ ra rồi! Cậu bé đó mới mười bốn tuổi thôi, siêu đáng yêu, còn có một tấm ảnh hậu trường siêu nổi nữa. ]

[Chuyện này có gì mà soi? Trẻ con nông nổi gây thương tích, sau đó xin lỗi là được rồi. ]

[Nhưng nếu Khương Dư Dư đặc biệt nhắc đến, chắc chắn vấn đề nằm ở Trương Gia Tự, có khi nào chuyện này còn có uẩn khúc?]

[Chỉ là chuyện đ.á.n.h nhau trong đoàn phim, có gì mà uẩn khúc? Nghĩ nhiều quá rồi. ]

[Mọi người ơi, tôi lại có một suy đoán táo bạo... ]

[Im đi! Tôi không nghe!]

Khán giả từ phòng phát trực tiếp cãi nhau sang tận Weibo, đạo diễn Trần cũng lo lắng cho Trương Gia Tự xảy ra chuyện, bởi vì từ khi chương trình bắt đầu đến giờ, những gì Giang Dư Dư nói đều ứng nghiệm hết.

Đạo diễn Trần cảm thấy mình nên sớm tìm khách mời thay thế cho tập tiếp theo...

Thật sự quá mệt mỏi.

Chuyện của Trương Gia Tự cuối cùng cũng không có chứng cứ xác thực nên sau khi các khách mời nghỉ ngơi xong, buổi chiều mọi người vẫn tiếp tục quay ở thôn Bắc Sơn.

Trưởng thôn đã quyết định làm theo lời Khương Dư Dư, lập bài vị để cúng bái. Nhân dịp đoàn làm chương trình còn ở đây, họ đặc biệt nhờ Khương Dư Dư giúp xem phong thủy từ đường cũng như một số nghi thức thờ cúng.

Khương Dư Dư không rành lắm về phong thủy nên đẩy việc này cho Thương Lục, còn mình chỉ đi loanh quanh một chút.

Dân thôn cũng biết trong đoàn có cao nhân thực sự nên khi Thương Lục đang xem phong thủy, có người tiện thể tìm đến Khương Dư Dư.

"Cô gái, nghe nói cô biết chút pháp thuật, có thể giúp tôi xem qua cháu tôi không? Lúc mới sinh nó vẫn khỏe mạnh bình thường, nhưng đến khi được một tuổi thì suốt ngày khóc lóc không ngừng, dỗ thế nào cũng không nín, cả nhà tôi đau đầu quá rồi..."

Một bà thím bế đứa trẻ đi đến bên cạnh Khương Dư Dư, người bên cạnh thấy vậy thì nói: "Thím à, cháu nhà thím chỉ là hay khóc thôi, tìm một cô gái trẻ có tác dụng gì đâu?"

"Đúng vậy, đây cũng không phải bị ma ám, người ta là ngôi sao đóng phim, đâu có quản chuyện này?"

Mọi người xì xào bàn tán, nhưng bà thím chẳng bận tâm, chỉ xuỵt mấy tiếng để họ im lặng. Đang định nói tiếp thì đứa bé trong lòng bà bỗng khóc thét lên.

Âm thanh ch.ói tai và vang dội đến mức khiến khán giả trong phòng phát trực tiếp cũng bị chấn động.

Mọi người đều khuyên bà thím mau bế đứa bé về nhà, đừng làm phiền cao nhân đang xem phong thủy.

Bà thím cũng có chút bất đắc dĩ, chuẩn bị rời đi, nhưng lại bị Khương Dư Dư gọi lại.

"Đợi đã."

Bà thím nghe vậy liền đầy mong đợi quay lại, thấy ánh mắt của Khương Dư Dư quét qua gương mặt đứa bé, dường như đã hiểu ra điều gì.

"Thím à, đứa trẻ này là thím xin con mà có đúng không?"

Không đợi bà thím trả lời, một người dân thôn đã nói ngay: "Đúng thế, con dâu thím ấy kết hôn bảy năm mới có đứa bé này, thím ấy ngày nào cũng đi cầu khấn, cuối cùng mới sinh được đứa cháu đấy."

Nghe Khương Dư Dư nói trúng phóc chuyện đứa trẻ là do cầu mà có, sắc mặt bà thím lập tức trở nên căng thẳng.

"Cô gái, có vấn đề gì sao?"

Không lẽ... đứa trẻ này không giữ được ư?

Thấy bà thím lo lắng đến tái mặt, Khương Dư Dư vội nói: "Đừng lo, đứa trẻ không sao cả."

Cô tiếp lời: "Vì là cầu mà có nên thường phải trả lễ. Bây giờ đứa bé đã tròn một tuổi, tốt nhất là thím nên đưa bé đi trả lễ."

Lời này vừa dứt, không chỉ bà thím mà cả dân thôn xung quanh cũng ngẩn người, bà thím chợt như bừng tỉnh, đập mạnh tay một cái.

"Đúng rồi! Chẳng phải nên trả lễ sao?! Thảo nào thằng bé lại quấy khóc..."

Bà thím tỏ vẻ hối hận, sau đó lại nhìn Khương Dư Dư với vẻ khó xử: "Nhưng mà, tôi... tôi trước đây cầu khấn ở nhiều nơi lắm, giờ biết đi đâu để trả lễ đây?"

Bà thím hỏi như vậy cũng không có gì lạ, vì lúc con dâu chưa mang thai, thím ấy gần như thấy chùa nào cũng vái lạy, lớn nhỏ cũng đến hơn mười ngôi, rảnh rỗi còn lẩm nhẩm cầu khấn tổ tiên trong nhà.

Người trong thôn phần lớn đều như vậy, nhưng thực ra trong lòng cũng không quá xem trọng, cho nên sau khi đứa trẻ chào đời, thím chỉ cảm khái rằng mình thành tâm, chứ không nghĩ là nhờ vị thần nào ban cho, tất nhiên cũng không nghĩ đến việc hoàn nguyện.

Giờ thì lại không biết nên đi đâu để hoàn nguyện.

Khương Dư Dư thực ra cũng không quá am hiểu chuyện này, thời hiện đại thần lực đã suy yếu, những ngôi chùa thật sự có thần linh che chở ngày càng hiếm hoi.

Nhưng những nơi hương khói lâu đời, dù không có thần minh thì cũng sẽ tụ hội một chút sức mạnh tín ngưỡng.

Những ai thực sự cầu được ước thấy, đều là vô tình chạm phải một chút tín lực ấy.

Đã nhận được tín ngưỡng của người khác thì tất nhiên cũng phải đáp lại bằng tín ngưỡng.

Chỉ có trả lễ, mới giúp chút tín lực mỏng manh ấy không bị tiêu tan.

Nghĩ đến đây, cô nhìn đứa bé vẫn đang quấy khóc trong lòng thím, liền đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm ngón tay lên má thằng bé, vừa làm vừa nói: "Nếu không chắc là ở đâu thì trả lễ tất cả những nơi thím đã cầu đi. Đừng thấy phiền, dẫn bé đến nhiều nơi một chút, cũng giúp bé tích lũy phúc khí."

Điều khiến mọi người cảm thấy kỳ diệu là, đứa bé đang khóc lóc ầm ĩ, sau khi được Khương Dư Dư chạm nhẹ vào má lại dần dần nín khóc.

Đôi mắt to tròn, trong veo như quả nho rửa sạch, cứ thế nhìn cô chằm chằm, khóe mắt còn vương giọt lệ, nhưng miệng đã nhoẻn cười.

Động tác trên tay Khương Dư Dư hơi khựng lại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang cười hồn nhiên, đáy mắt cô bất giác trở nên dịu dàng hơn vài phần.

Vì chuyện này, trong thôn lại có không ít người muốn nhân cơ hội nhờ cô xem giúp cho nhà mình.

Lúc trưởng thôn chú ý đến tình hình bên này, Khương Dư Dư suýt nữa bị dân thôn vây kín, cuối cùng phải nhờ trưởng thôn và nhân viên chương trình hợp sức mới giải cứu được cô.

Thấy mọi chuyện ở thôn Bắc Sơn đã gần như giải quyết xong, đạo diễn Trần liền chọn một nơi núi non xanh biếc, sông nước hữu tình, chuẩn bị để các khách mời mở màn cho phần giao lưu trực tiếp với khán giả.

Qua hai tập trước, các khách mời đã quen thuộc với phân đoạn này, Linh Chân Chân thậm chí còn chủ động đảm nhận vai trò dẫn dắt.

Trương Gia Tự vì chuyện không vui trước đó, cả buổi chiều luôn cố ý giữ khoảng cách với Khương Dư Dư và Tiêu Đồ.

Trong mắt fan của cậu ta, cảnh tượng này chẳng khác nào "bé cưng" nhà họ đang chịu ấm ức lớn.

Vì vậy, ngay khoảnh khắc buổi livestream bắt đầu, hàng loạt bình luận x.úc p.hạ.m Khương Dư Dư và Tiêu Đồ lập tức tràn ngập màn hình.

Dù đạo diễn Trần đã bố trí quản lý kiểm soát bình luận từ trước, nhưng fan của Trương Gia Tự như thể đã lên kế hoạch sẵn, chặn một đợt lại có một đợt khác tràn vào.

Trong lòng Trương Gia Tự cảm thấy hả hê nhưng trên mặt vẫn giả bộ khó xử, quay về phía ống kính khuyên nhủ: "Fan của em ơi, em biết mọi người cảm thấy em bị oan ức, em thực sự rất cảm kích tấm lòng của các anh chị và các bạn. Nhưng bây giờ vẫn đang trong lúc livestream chương trình, xin mọi người kiềm chế một chút, đừng gây rắc rối cho ekip."

"Em cũng đã nói rồi, tất cả chỉ là hiểu lầm, thực sự không liên quan đến Dư Dư và Tiêu Đồ. Mọi người đừng mắng nữa."

Nghe thì có vẻ là lời khuyên chân thành, nhưng ẩn ý bên trong vẫn nhấn mạnh rằng mình bị oan, chỉ là cậu ta nhẫn nhịn vì đại cục nên không so đo.

Cậu ta rất rõ, mình càng nói như vậy, fan càng thương mình hơn.

Thế là, fan trong phòng livestream không c.h.ử.i nữa.

Mà chuyển sang yêu cầu "lý lẽ".

[Chúng tôi có thể không c.h.ử.i, nhưng Khương Dư Dư phải công khai xin lỗi!]

[Đúng vậy! Xin lỗi đi!]

[Khương Dư Dư, xin lỗi bé cưng ngay!]

[Khương Dư Dư, xin lỗi bé cưng ngay!]

[Khương Dư Dư, xin lỗi bé cưng ngay!]

Dòng bình luận yêu cầu Khương Dư Dư xin lỗi ngập tràn khắp phòng phát sóng trực tiếp, khiến những khán giả khác phát bực.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.