Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 240

Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:33

Khán giả trong livestream cũng mờ mịt nhìn theo, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

May mắn là Thương Lục và Khương Dư Dư phản ứng kịp, kéo ba người đàn ông bên phía chương trình xếp vào chỗ, đồng thời kéo luôn Châu Sát Sát vào hàng.

Lộc Nam Tinh đứng gần đó nhỏ giọng giải thích: "Càn Khôn chính là âm dương, cũng có nghĩa là nam nữ."

Quả nhiên, tất cả mọi người đều xếp thành hai hàng nam nữ riêng biệt. Đến lúc này, Cố Kinh Mặc và đám khán giả livestream mới vỡ lẽ Càn Khôn là gì. Hiểu ra rồi, họ lập tức bắt đầu spam bình luận châm chọc:

[Nam nữ tách hàng thì nói thẳng ra đi, còn bày đặt Càn Khôn làm gì! Giả trân quá đi mất!]

Nhưng bên này hiển nhiên chẳng ai để tâm đến bình luận của khán giả. Giảng viên hướng dẫn thấy mọi người đã tự động đứng vào hàng đúng theo những viên đá lát dưới chân, lập tức phất tay thông báo nội dung huấn luyện đầu tiên trong ngày.

"Bài học đầu tiên hôm nay là ngồi thiền."

Lời vừa dứt, toàn bộ sinh viên lập tức ngồi xuống xếp bằng.

Các khách mời của chương trình cũng vội vàng làm theo, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

May quá, ngồi thiền, cái này có vẻ đơn giản.

Nhưng rồi giảng viên lại lên tiếng lần nữa: "Từ bây giờ, trong vòng hai canh giờ tới, tất cả phải tĩnh tâm, không được động đậy."

Nói xong, Bạch Thuật không biết từ đâu lấy ra một lư hương bốn chân, đặt trước tượng Bí Hí và châm hương.

Giây tiếp theo, từng làn khói nhẹ nhàng tỏa ra từ lư hương.

Mọi người chỉ ngửi thấy một mùi hương cổ thanh tao, khiến tinh thần bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường.

Khán giả livestream không thể ngửi thấy mùi hương, nhưng cảm giác tổng thể lại rất đậm chất Đạo giáo. Còn chưa kịp tò mò về loại hương trong lư, họ đã thấy giảng viên đột nhiên nâng tay, lấy ra từ trong n.g.ự.c áo bốn tờ giấy vàng được cắt thành hình người.

Mọi người cảm thấy những người giấy này trông rất quen mắt.

Khoảnh khắc tiếp theo, giảng viên vung tay, miệng niệm chú, bốn tấm bùa nhân giấy nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Ngay khi chạm đất, chúng lập tức biến thành bốn người giấy nhỏ linh hoạt, dáng vẻ y hệt người giấy của Khương Dư Dư hôm qua.

Chúng vừa đáp xuống, lập tức nhanh nhẹn chạy lon ton vào giữa hàng ngũ. Giọng nói đầy uy nghiêm của giảng viên cũng vang lên đúng lúc: "Nhớ kỹ, không được động đậy."

Dứt lời, ông quay người rời đi, còn bốn người giấy nhỏ kia lại như đang nhận lệnh, ngẩng đầu bắt đầu đi tuần tra một cách nghiêm túc.

Livestream lập tức nổ tung.

Ngồi trước màn hình giám sát, đạo diễn Trần cuối cùng cũng hiểu câu "để khán giả làm quen trước" mà Khương Dư Dư nói hôm qua có ý nghĩa gì.

Thì ra... cái gọi là làm quen, chính là làm quen theo kiểu này sao!!!

[Ôi trời!! Dù hôm qua tôi đã hét lên một lần, nhưng hôm nay tôi vẫn phải nói! Ôi trời ơi!]

[Đỉnh thật! Tôi phải gọi là đỉnh của ch.óp!]

[Xin lỗi thầy, trước đây nói thầy khoe khoang là tôi sai rồi, thầy cứ thoải mái thể hiện đi ạ. ]

[Vậy nên người giấy nhỏ là kỹ năng cơ bản của Học viện Đạo giáo sao?! Cầu xin thầy nhận con làm đệ t.ử đi! Con chăm chỉ, hiền lành, chịu khó, ăn còn giỏi nữa!]

[Xịn quá đi mất! Nhìn bộ công cụ hỗ trợ giảng dạy này xem, khắp cả nước không nơi nào có thứ gì so được! So với chúng, mấy cái máy chiếu, mô hình cơ thể người hay quả địa cầu đều yếu xìu luôn!]

[Người phía trên gọi đây là công cụ hỗ trợ giảng dạy á?? Cậu đã từng thấy công cụ nào vừa dễ thương vừa tự di chuyển được chưa?!]

[Nếu là công cụ giảng dạy thì dễ rồi, cho hỏi khi nào có thể phổ cập toàn quốc đây? Không phải vì muốn trải nghiệm cảm giác bị chúng giám sát đâu, mà đơn giản là tôi muốn đi học thôi. ]

[Chỉ có mình tôi thấy mấy người giấy này được cắt hơi nhọn à? Người giấy của Khương Dư Dư hôm qua trông đáng yêu hơn thì phải. ]

[Có mà xài là tốt rồi, còn chê xấu nữa hả?]

[Thầy ơi, thầy nhìn xem bọn họ quá đáng lắm! Dám chê bai những người giấy hỗ trợ giảng dạy bé nhỏ của thầy. Nhìn con đây này, chỉ biết đau lòng vì tụi nó còn nhỏ vậy mà đã phải làm việc vất vả. ]

[Nhỏ phía trước nói chuyện điêu quá! Sáng sớm đã muốn làm tôi buồn nôn à?]

[Châu Trà Trà: Nhường bạn biệt danh của tôi luôn nhé?]

Bình luận trong livestream liên tục thảo luận sôi nổi. Một số người dậy sớm để theo dõi, một số khác thì đã thức trắng cả đêm chưa ngủ.

Vừa gõ bình luận, họ vừa theo dõi những người trong màn hình đã dần chìm vào trạng thái tĩnh tọa.

Các camera man của chương trình cũng không dám phát ra tiếng động, chỉ lặng lẽ lia máy qua hàng ngũ những tân sinh viên đang ngồi thiền.

Phía trước họ là bức tượng Bí Hí khổng lồ bằng đá, phía sau là những dãy nhà cổ với mái ngói xanh và tường trắng, xa hơn nữa là khung cảnh núi non trùng điệp chìm trong mây mù.

Lúc này, khung cảnh livestream bỗng trở nên yên bình và trang nghiêm một cách kỳ lạ, đến mức tốc độ bình luận cũng giảm dần.

Mọi người cứ thế im lặng nhìn các khách mời và tân sinh viên của Học viện Đạo giáo nghiêm túc nhắm mắt ngồi thiền.

Một phút...

Hai phút...

Mười phút...

[E hèm, cho hỏi nhỏ một chút, họ định ngồi thế này bao lâu vậy?]

[Hình như thầy nói là hai canh giờ? Hai canh giờ là bao lâu?]

[Giải thích một chút nhé, một ngày có mười hai canh giờ, vậy nên hai canh giờ là bốn tiếng đồng hồ. ]

[Má, bốn tiếng á?! Không thể nào?!]

[Thầy đã nói thì chắc chắn là vậy rồi. Nhưng tôi nhớ lúc đi thầy còn bảo không được cử động nữa mà?]

[Hừm, cử động thì sao chứ?]

Như để trả lời câu hỏi này, trong livestream, MC Tông Nam Bắc là người đầu tiên không chịu nổi mà dịch người một chút.

Ngay khoảnh khắc đó, một cái bóng vàng bé xíu thoáng vụt qua màn hình.

Chỉ trong nháy mắt, người giấy nhỏ màu vàng đã xuất hiện ngay trước mặt anh ta.

Tông Nam Bắc dường như cảm nhận được gì đó, vừa mới mở mắt, ngay lập tức đã thấy người giấy nhỏ nhảy vọt lên, quất thẳng vào m.ô.n.g anh ta một phát.

"Bốp!"

Toàn bộ khán giả tại hiện trường và trong livestream đều nghe thấy một âm thanh giòn tan vang lên.

Tiếng này giống hệt như khi ai đó lấy quyển vở quật vào lưng bạn học.

Đây chính là âm thanh đặc trưng của giấy chạm vào da thịt.

Có người nói rằng bị giấy quất một cái thì cùng lắm chỉ là có tiếng động lớn chứ không đau không ngứa.

Sau đó, tất cả khán giả trong phòng livestream đã tận mắt chứng kiến cảnh Tông Nam Bắc, người vừa bị người giấy nhỏ xoay người đá cho một cái, bị đá bay, không kịp phản ứng mà ngã sấp xuống đất.

Thậm chí, ngay cả khi đã ngã xuống, biểu cảm trên mặt anh ta vẫn còn ngơ ngác.

Hình như anh vừa bị cái gì đó đ.á.n.h?

Còn đau nữa chứ?!

Như thể đây là một tín hiệu, chưa kịp để khán giả trong livestream kịp hét lên "Ôi trời ơi!" thì trong nhóm người đang ngồi thiền đã có người không chịu nổi tê mỏi mà thử nhích nhẹ một chút.

Thế là mọi người tận mắt chứng kiến bốn người giấy nhỏ bắt đầu bay loạn khắp nơi.

Kẻ thì bị đá bay, người thì bị tát thẳng mặt.

Có học viên bị đ.á.n.h không phục, la hét muốn bắt người giấy nhỏ trả thù.

Trợ giảng Tạ Vân Lý luôn đứng bên cạnh quan sát với vẻ mặt lạnh tanh, lập tức tung ra một lá bùa định thân.

Người bị trúng bùa ngay lập tức bị phong ấn miệng, đứng cứng đờ tại chỗ không thể nhúc nhích.

Những học viên khác vốn đang bực bội nhìn thấy cảnh này thì vội vàng nhắm mắt lại, bắt buộc bản thân phải tĩnh tâm ngồi thiền.

Khán giả trong phòng livestream c.h.ế.t lặng, có cảm giác như thế giới quan của mình đang bị đảo lộn từng chút một.

Đây chính là... cuộc sống thường nhật của Học viện Đạo giáo sao?

Cuối cùng thì họ cũng chấp nhận rằng những người phàm tục như bọn họ không xứng đáng rồi.

Sân huấn luyện nhỏ vừa mới náo loạn giờ lại trở nên yên tĩnh, Tạ Vân Lý thấy cảnh cáo đủ rồi thì mới bước tới, giơ tay gỡ lá bùa trên miệng người kia.

Khi quay lại, anh ta tình cờ đi ngang qua Khương Dư Dư.

Ánh mắt anh ta lạnh lùng quét qua cô gái đang ngồi trên đất.

Vừa rồi xung quanh cô cũng có một chút hỗn loạn, nhưng cô vẫn ngồi yên, không hề d.a.o động.

Tạ Vân Lý mím môi, liếc sang bên cạnh, nơi có một camera man đang tận tụy quay lại cảnh Khương Dư Dư thiền định.

Anh ta khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên chút chán ghét, bước chân bất giác mạnh hơn, đi nhanh qua người cô.

Làn gió anh ta mang theo khiến làn khói nhẹ vốn đang bay về phía Khương Dư Dư cũng theo đó mà tản đi.

Khương Dư Dư đang nhắm mắt thiền định khẽ động mi mắt, nhưng cũng chỉ hơi rung nhẹ mà thôi.

Phòng livestream lại rơi vào im lặng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.