Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 309
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:40
Trận pháp truy hồn này là cô đặc biệt cải tiến nhằm đối phó với kẻ đứng sau kia, đã tốn không ít thời gian, lần này nhất định phải bắt cho bằng được.
Nghe Khương Hoài bảo về nhà, cô lập tức ngăn lại: "Không về nhà vội, đến địa điểm này đã ạ."
Khương Dư Dư đưa màn hình điện thoại cho tài xế xem vị trí định vị.
Khương Hoài vừa nghe thấy em gái mình vừa xuống máy bay đã muốn đi săn tà tu, liền không đồng ý, định khuyên ngăn. Nhưng chưa kịp nói, Khương Dư Dư đã tiếp lời: "Đây chính là tà tu đã dạy nhà họ Quan thuật đổi mệnh cách."
Một câu nói khiến ánh mắt Khương Hoài tối sầm.
Nói cách khác, đây cũng là kẻ đã để mắt đến mệnh cách của em gái anh và lén lút bắt cóc cô bé.
Không do dự thêm, Khương Hoài liếc nhìn tọa độ trên điện thoại, thấy là một khu rừng trên núi, lập tức lấy điện thoại gọi ngay: "Là tôi đây, điều ba trực thăng và năm mươi máy bay không người lái đến ngay."
Giọng nói vốn ấm áp của Khương Hoài, giờ đây lại mang theo sự lạnh lẽo nguy hiểm: "Tôi muốn bao vây một ngọn núi."
Khương Dư Dư: ...
Hóa ra còn có thể làm vậy sao??
Ừm... Học được rồi.
Vì nhà họ Khương can thiệp mạnh mẽ, nhân viên Cục An ninh Đặc biệt vốn tưởng rằng sẽ phải truy lùng trong núi thêm hai, ba ngày nữa, nhưng rất nhanh đã tìm được lão già đang cố ẩn náu để trốn bắt.
Do phản phệ của trận trói hồn mà Khương Dư Dư bày ra, lão già đã trọng thương, vừa cố gắng chống đỡ vừa bày ra mê chướng để cản đường người của Cục An ninh Đặc biệt, nhưng lại không ngờ trên đầu xuất hiện mấy chiếc máy bay không người lái khóa c.h.ặ.t hình ảnh của lão lại.
Ngay sau đó, trực thăng cũng bay lượn trên không.
Lão già không còn khả năng phản kháng, bị bắt gọn.
Khương Dư Dư và Khương Hoài từ trực thăng bước xuống, vừa nhìn đã thấy lão già bị mấy người của Cục An ninh Đặc biệt khóa c.h.ặ.t.
Toàn thân lão bị nghiệp chướng quấn lấy, còn có tuổi thọ rõ ràng không phù hợp với thân thể.
Rõ ràng là dùng tà thuật để kéo dài tuổi thọ.
Hơn nữa còn là mạng của người vô tội.
Loại tà thuật nghịch thiên này vốn dĩ đã định sẵn cả đời vô hậu, vậy mà lão lại có một đứa con.
Đáng tiếc, cha tạo nghiệt, con phải chịu một phần nghiệp quả, chỉ có thể bị vận rủi quấn thân.
Nhìn rõ tướng mạo của lão già, Khương Dư Dư lập tức hiểu vì sao đối phương lại hao tổn tâm cơ như vậy để tính toán mình.
"Sư phụ từng nói mệnh cách của tôi đặc biệt, người thường muốn đổi lấy mệnh cách của tôi sẽ bị trời phạt, cho nên ông mới tìm đến Quan Nhị Nhị là người có mệnh cách đối nghịch với tôi, muốn chuyển mệnh cách của tôi sang người cô ta."
Chờ đến khi mệnh cách hoán đổi thành công, mệnh cách của cô ta lại được chuyển sang con trai của lão, có Quan Nhị Nhị làm "trung chuyển", dù có bị trời phạt thì cũng không giáng xuống người thân ruột thịt.
Đúng là hao tâm tổn trí chu toàn.
Đáng tiếc, cuối cùng vẫn công dã tràng.
Nhìn thấy Khương Dư Dư vừa gặp đã vạch trần âm mưu mười tám năm của mình, lão già trừng trừng ánh mắt âm độc, hung hăng nhìn cô: "Là tôi đã không đề phòng cô học được những thứ này, sư phụ của cô đúng là có bản lĩnh, nhưng bà ta không đi đường chính đạo, kết cục cũng chưa chắc tốt đẹp hơn tôi!"
Nghe thấy lão nghi ngờ sự chính thống của sư phụ, chân mày Khương Dư Dư hơi cau lại, giọng nói cũng lạnh đi vài phần: "Lấy sư phụ của tôi để so với loại tà đạo như ông? Ông xứng sao?"
Lão già cười ha hả: "Tôi đã xem những thuật pháp cô thi triển trong buổi phát sóng trực tiếp, chỉ riêng trận trói hồn kia thôi cũng không phải thủ pháp chính đạo! Khi sư phụ dạy cô, chẳng lẽ bà ta chưa từng nói rằng những thứ cô học được trong mắt chính phái cũng là tà đạo sao?"
Lão nói không chút che giấu, những người của Cục An ninh Đặc biệt phụ trách bắt lão đều âm thầm kinh hãi, nhìn về phía Khương Dư Dư, nhưng lại thấy cô vẫn điềm nhiên lạnh nhạt, rõ ràng không hề bị lời nói của lão lay động.
"Chính thống hay tà đạo không phải do ông quyết, mà là do tôi."
Khương Dư Dư dứt lời, giơ tay, một đạo linh phù lập tức đ.á.n.h lên người lão già.
Đôi mắt vẩn đục của lão trợn to, ngay giây sau, làn da lập tức nhăn nheo, xuất hiện từng đốm đen, ngay cả mái tóc vốn chỉ hoa râm cũng trở nên khô khốc như cỏ.
Nếu như trước đó lão chỉ giống một ông lão tám mươi tuổi, thì bây giờ trông chẳng khác nào một lão yêu quái già cỗi sắp đến lúc quy tiên.
Sắc mặt Tề Thiên Khải tái đi, nhìn về phía Khương Dư Dư: "Cô Khương! Cô..."
Cô dám dùng tư hình ngay trước mặt người của Cục An ninh Đặc biệt?
Khương Dư Dư nhìn về phía Tề Thiên Khải, đôi mắt hạnh trầm xuống, lạnh nhạt nói: "Đây là món nợ cuối cùng mà ông ta nợ tôi. Tôi đòi lại là chuyện đương nhiên."
Trời cũng không phạt cô, Cục An ninh Đặc biệt lại càng không có tư cách trách cô.
Khương Hoài đứng bên cạnh nhìn toàn bộ quá trình, tuy không hiểu rõ thế nào là chính thống hay tà đạo, nhưng anh ấy biết điều em gái mình làm là đúng.
Anh ấy lẳng lặng bước lên trước, lặng lẽ bảo vệ người phía sau.
Đôi mắt sâu thẳm đối diện với đám người của Cục An ninh Đặc biệt, anh ấy chỉ hơi nhếch môi cười: "Sao? Giúp các người bắt người rồi, còn phải có trách nhiệm hộ tống các người quay về sao?"
Ý là, ai làm việc nấy, anh ấy không tiễn.
Càng đừng mong có thể bắt nạt em gái anh ấy trước mặt anh.
Tề Thiên Khải tuy cảm thấy hành vi vừa rồi của Khương Dư Dư có chút lỗ mãng, nhưng rốt cuộc cũng không tiện nói gì quá nghiêm khắc.
Nghĩ ngợi một chút, vẫn là nhanh ch.óng áp giải lão già về Cục trước.
Chỉ là...
Nhìn bộ dạng này của lão, có khi chưa kịp về đến nơi đã mất mạng rồi ấy chứ?
Không trì hoãn thêm, Tề Thiên Khải dẫn đội nhanh ch.óng đưa người về.
Bên phía Cục An ninh Đặc biệt còn chưa kịp thẩm vấn định tội.
Mặc dù Khương Dư Dư nói rằng không quan tâm, nhưng cuối cùng vẫn đi theo đưa người về trụ sở.
Lúc trước cô ra tay, là vì nghĩ đến phong cách hành sự bảo thủ của Cục An ninh Đặc biệt, với loại người như lão già này, thông thường chỉ phế bỏ tu vi rồi giam giữ cả đời.
Nhưng dựa vào cái gì chứ?
Món nợ mười tám năm, cô phải tự mình đòi lại.
Một đoàn người ầm ầm quay về thành phố, lần này Khương Dư Dư không còn cùng Khương Hoài đi trực thăng nữa.
Quá mức rêu rao.
Đến Cục An ninh Đặc biệt làm xong biên bản đơn giản, cô lại vô tình biết thêm một tin tức khác.
Quan Nhị Nhị c.h.ế.t rồi.
Ban đầu, sau khi Cục An ninh Đặc biệt cử người truy bắt lão già không có kết quả, họ lại phái một nhóm khác đến vị trí phát hiện d.a.o động tà thuật trước đó.
Cũng nhờ vậy mà phát hiện Quan Nhị Nhị còn ở trong căn nhà ngoại ô.
Khi đó, bên dưới thân cô ta đã bị m.á.u tươi nhuộm đỏ.
Rõ ràng là bị tà thuật tàn phá.
Bất kể mục đích ban đầu của Quan Nhị Nhị là gì, cô ta chung quy vẫn là bị tà thuật hại c.h.ế.t, vì vậy Cục An ninh Đặc biệt đã thông báo cho gia đình.
Khương Dư Dư vừa bước ra khỏi trụ sở thì đụng ngay Quan Khải Thâm vừa nhận xác xong.
Lúc này, Quan Khải Thâm đã chẳng còn vẻ ngoài hào hoa như trước, áo sơ mi nhăn nhúm, trên mặt lún phún râu, cả người lộ ra vẻ suy sụp và tê dại.
Mà sự tê dại ấy, khi bất ngờ nhìn thấy Khương Dư Dư, lập tức bùng lên vài tia oán hận.
Anh ta bất ngờ lao thẳng về phía cô.
Khương Dư Dư không nhúc nhích, Khương Hoài cũng không động đậy.
Trước khi Quan Khải Thâm kịp đến gần hai người đã bị vệ sĩ thẳng thừng chặn lại.
"Dư Dư!"
Quan Khải Thâm bị chặn lại, nhưng ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn về phía Khương Dư Dư.
"Dư Dư, em gái đã... Nhị Nhị đã không còn nữa, em có thể... buông tha cho nhà họ Quan được không?"
Lời nói này rõ ràng có ý trách cứ Khương Dư Dư là nguyên nhân khiến Quan Nhị Nhị c.h.ế.t.
Trong lòng Quan Khải Thâm thực sự nghĩ rằng cái c.h.ế.t của Quan Nhị Nhị có liên quan đến Khương Dư Dư.
