Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 327
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:41
Chương trình này chủ yếu mang phong cách hoài niệm, mời những nữ minh tinh từng có chút danh tiếng nhưng đã rời xa màn ảnh nhiều năm. Họ muốn khơi gợi lại những ký ức cũ, đồng thời khai thác cuộc sống hiện tại của những ngôi sao đã giải nghệ.
Những chương trình như vậy, Diêu Lâm vốn không để mắt đến. Dù sao thì cuộc sống hiện tại của bà ta rất sung túc, cũng chưa từng nghĩ đến việc tái xuất, càng không cần chút thù lao từ những chương trình này.
Chỉ là, trùng hợp thay, bà ta cần một cái cớ hợp lý để đi công tác đến thành phố nơi chương trình được quay, một lý do không khiến ai nghi ngờ.
Bởi vì tuần sau...
Vũ Thành... cũng sẽ đi công tác đến đó.
Diêu Lâm thích Khương Vũ Thành.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, bà ta đã điên cuồng yêu ông.
Nhưng bà ta cũng hiểu rõ, ông là trưởng nam của nhà họ Khương, cũng là người thừa kế của gia tộc. Với xuất thân của mình, bà ta không có khả năng trở thành vợ ông.
Nhà họ Khương sẽ không bao giờ chấp nhận một "nữ diễn viên" làm con dâu trưởng.
Vì thế, bà ta đành chọn cách khác, đó là chủ động theo đuổi em trai ông.
So với người anh cả đầy trách nhiệm là Khương Vũ Thành thì Khương Vũ Dân lại chỉ một lòng theo đuổi giấc mơ âm nhạc của mình, tự phụ về tài năng, theo đuổi tình yêu tự do, không thích bị ràng buộc.
Một người như vậy sẽ không quá quan trọng chuyện môn đăng hộ đối.
Diêu Lâm đã nắm bắt được điểm này, khiến ông ta tin rằng mình đã tìm thấy tình yêu, từ đó thuận lợi gả vào nhà họ Khương.
Nhiều năm qua, Khương Vũ Dân luôn xuất hiện trước công chúng với dáng vẻ của một nhạc sĩ thành công. Nhưng trong mắt Diêu Lâm, cái gọi là tài hoa của ông ta chẳng qua là nhờ nền tảng nhà họ Khương đổ tiền ra để tạo dựng.
Dù vậy, nhờ mang danh cậu hai nhà họ Khương, em trai Khương Vũ Thành, bản thân ông ta cũng coi như có chút "thực lực".
Diêu Lâm trở thành em dâu của Khương Vũ Thành. Dù không thể có được người đàn ông đó, nhưng có thể nhìn thấy ông mỗi ngày cũng là một điều tốt đẹp với bà ta rồi.
Lần đầu tiên bà ta cảm thấy không cam lòng chính là khi Khương Vũ Thành bất chấp sự phản đối của hai vị trưởng bối nhà họ Khương để cưới một người phụ nữ bình thường.
Lúc đó, bà ta mới hiểu ra rằng, dù là người thừa kế nhà họ Khương nhưng chỉ cần ông muốn, ông vẫn có thể cưới một người không môn đăng hộ đối.
Nếu biết trước điều này... lẽ ra người đứng ở vị trí đó phải là bà ta.
Sau đó, người phụ nữ đó sinh ra Khương Hoài, rồi lại sinh tiếp Khương Dư Dư.
May mắn thay, không lâu sau khi Khương Dư Dư ra đời, cô bé bất ngờ mất tích, người phụ nữ kia cũng theo đó mà biến mất không dấu vết, sống c.h.ế.t không rõ.
Nhiều năm qua, ai cũng cho rằng người đó đã c.h.ế.t.
Khương Vũ Thành đồng thời mất đi vợ và con gái, từ đó trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết. Ngoài việc nuôi dạy Khương Hoài, ông chẳng khác gì một cỗ máy kiếm tiền vô tình, dốc toàn bộ sức lực vào công việc.
Có lúc, Diêu Lâm nhìn ông mà cảm thấy vô cùng đau lòng.
Nhưng đồng thời, bà ta cũng thấy may mắn.
Ông không có người phụ nữ nào khác bên cạnh, thật tốt biết bao.
Sau này, bà cụ Khương nhận nuôi Lộ Tuyết Khê, nói rằng trong nhà toàn là con trai nên cần có thêm một cô con gái.
Nhưng Diêu Lâm thừa hiểu, bà cụ Khương thực chất muốn để Lộ Tuyết Khê thay thế Khương Dư Dư, trở thành con gái của Khương Vũ Thành.
Chỉ là, bao năm qua, Khương Vũ Thành vẫn chưa từng đồng ý.
Từ đó Diêu Lâm cũng nảy ra một ý tưởng.
Nếu Khương Vũ Thành muốn có một cô con gái, vậy bà ta có thể sinh cho ông.
Diêu Lâm hiểu quy tắc của nhà họ Khương, đương nhiên không dám làm ra chuyện gì quá phận.
Dù sao thì với tính cách của Khương Vũ Thành, chỉ cần ông nhận ra tình cảm của bà ta dành cho ông, bà ta chắc chắn không thể tiếp tục ở lại nhà họ Khương.
Bà ta đương nhiên không ngu ngốc đến vậy.
Điều bà ta muốn chỉ là để con gái mình thay thế Khương Dư Dư, trở thành con của Khương Vũ Thành.
Xét về lý, đó cũng là con chung của bà ta và ông.
Mang theo suy nghĩ này, Diêu Lâm và Khương Vũ Dân nỗ lực suốt mấy năm, cuối cùng sinh được Khương Oánh.
Từ khi Khương Oánh bắt đầu có nhận thắc, bà ta đã luôn dạy con gái thân cận với Khương Vũ Thành.
Thậm chí, khi Khương Oánh mới hai tuổi, bà ta đã từng bóng gió gợi ý để con bé chuyển vào ở trong căn phòng công chúa mà Khương Vũ Thành chuẩn bị riêng cho con gái.
Bà ta muốn để con gái mình từng bước chiếm lấy vị trí của đứa trẻ đó trong lòng ông.
Đáng tiếc, Khương Vũ Thành không đồng ý.
Mất đi con gái, căn phòng đó là sự an ủi duy nhất của ông. Dù ông chưa từng đặt chân vào, nhưng đó vẫn là nơi ông dành cho con mình.
Dù là cháu ruột, ông cũng không muốn con bé chiếm lấy thứ vốn thuộc về con gái ông.
Đương nhiên, sau này con gái ruột trở về, căn phòng đó cũng chẳng còn quá quan trọng nữa.
Chính vì vậy, sau khi Khương Dư Dư trở về nhà, Diêu Lâm mới một lần nữa nhắm đến căn phòng đó.
Không vì điều gì khác, chỉ đơn giản là không muốn con gái của người phụ nữ kia được sống thoải mái. ...
Nhiều năm qua, Diêu Lâm luôn kìm nén tình cảm của mình, không dám để lộ chút tình ý nào dành cho Khương Vũ Thành.
Nhưng càng như vậy, bà ta càng không cam lòng chỉ có thể tiếp cận ông với danh nghĩa em dâu.
Dù là sống chung một mái nhà, nhưng thời gian tiếp xúc giữa hai người lại vô cùng ít ỏi!
Chứ đừng nói đến những khoảnh khắc riêng tư.
Diêu Lâm luôn cảm thấy vì đang sống dưới mái nhà họ Khương nên cả hai đều phải kiềm chế cảm xúc của mình.
Nếu có thể gặp nhau bên ngoài, có lẽ tình hình sẽ khác.
Những năm qua, bà ta cũng từng cố gắng tạo cơ hội. Khi ông ăn tối với người khác, bà ta cũng "tình cờ" đến cùng nhà hàng với bạn bè.
Khi ông đưa bà cụ ra ngoài gặp gỡ bạn bè, bà ta lấy lý do chăm sóc bà mà đi cùng.
Nhưng hiệu quả gần như bằng không.
Diêu Lâm cảm thấy vẫn nên rời xa nhà họ Khương, tránh những yếu tố cản trở, có lẽ tình hình sẽ tốt hơn.
Chương trình tạp kỹ lần này chính là một cơ hội tuyệt vời.
Thành phố ông đi công tác không phải một địa điểm du lịch nổi tiếng, bà ta không thể lấy lý do du lịch để đến đó.
Nhưng nếu cả hai đều đi làm, lỡ như bà ta gặp "khó khăn" ở tổ chương trình, bà ta có thể trực tiếp tìm ông giúp đỡ. Qua lại nhiều lần tiếp xúc cũng sẽ thân mật hơn.
Điều duy nhất khiến bà ta không hài lòng là trong danh sách khách mời của chương trình còn có một nữ minh tinh khác cũng đã giải nghệ, địa vị còn cao hơn bà ta.
Năm xưa đóng phim, bà ta đã luôn bị người đó đè ép.
Bây giờ, quay lại trước ống kính, chẳng lẽ vẫn phải lép vế?
Bà ta bây giờ dù sao cũng là bà hai của nhà họ Khương, nếu xuất hiện trước ống kính cũng đại diện cho thể diện của nhà Khương, sao có thể để một ngôi sao hết thời lấn lướt được chứ? Vũ Dân nói rằng tốt nhất bà ta đừng đi nữa...
Theo ý của Khương Vũ Dân, chỉ cần bà ta không đi thì sẽ không ai có thể lấn lướt bà ta.
Thật là ngụy biện!
Diêu Lâm nhìn Lộ Tuyết Khê, ra vẻ trầm tư khổ não.
"Oánh Oánh cũng đã vào tiểu học rồi, sau này thím cũng không thể lúc nào cũng xoay quanh con cái được, thỉnh thoảng cũng muốn làm chút việc mình thích. Con người vẫn nên tự làm phong phú bản thân mới tốt, Tuyết Khê, cháu nói có đúng không?"
Thực ra, lý do bà ta nói những lời này với Lộ Tuyết Khê là để mượn "vận may" giúp cho giấc mộng của bà ta trở thành sự thật, tốt nhất là khiến người kia không thể tham gia chương trình.
Lộ Tuyết Khê đương nhiên hiểu rõ ý của Diêu Lâm.
Những năm qua, cô ta đã lợi dụng cái gọi là "vận may" này để không ngừng nâng cao thiện cảm của Diêu Lâm với mình.
Chỉ là trước đây, Diêu Lâm chưa bao giờ thể hiện rõ ràng ý đồ của mình như thế này.
Như thể đang coi cô ta là một túi điều ước vậy.
