Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 34

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:01

Nhìn dáng vẻ vui vẻ của cô bây giờ, rõ ràng là đã quên mất chuyện không vui ở nhà họ Khương hôm nay.

Nghĩ đến đây, đôi mắt hoa đào của Khương Hoài tối lại đôi chút, rồi bất chợt lên tiếng: "Dư Dư, xin lỗi."

Quan Dư Dư nghiêng đầu nhìn anh ấy. Rồi cô nghe Khương Hoài nói tiếp: "Trước đây, dù đã chứng kiến em vạch trần chuyện của dì Ngô nhưng anh vẫn không hoàn toàn tin rằng em có thể giải quyết được vấn đề của nhà họ Tống. Vì vậy, khi bố không cho phép em nhúng tay vào chuyện này, anh cũng không lên tiếng phản đối. Về chuyện này, anh muốn xin lỗi em."

Nói xong, anh ấy nhìn Quan Dư Dư, đôi mắt hoa đào ánh lên nét cười ôn hòa: "Nhưng bây giờ anh đã chắc chắn rồi, em gái của anh thật sự rất giỏi."

Nghe Khương Hoài chủ động xin lỗi và khen ngợi mình, đôi mắt của Quan Dư Dư khẽ cong lên, rõ ràng là rất vui vẻ.

Nhìn cô vui vẻ, lòng Khương Hoài cũng dễ chịu hơn hẳn. Nhưng nghĩ đến năng lực của cô, có lẽ kế hoạch tương lai anh ấy dành cho cô cần phải được điều chỉnh lại.

Trước đây anh ấy tưởng rằng cô thiếu tiền.

Nhưng bây giờ, nhìn cô ra tay một lần đã kiếm được ba triệu, nghĩ lại mới thấy là do bản thân quá hẹp hòi.

Dù sao, việc kiếm tiền của em gái là một chuyện, nhưng với tư cách là anh trai, tiền tiêu vặt vẫn phải chu cấp đầy đủ.

Nghĩ đến số tiền ba trăm nghìn đưa cho cô hôm qua, đột nhiên anh ấy cảm thấy mình hơi keo kiệt.

Vì vậy, sau khi đưa cô về căn hộ, Khương Hoài lại chuyển thêm ba triệu cho cô.

Bên phía Quan Dư Dư, cô vừa chuyển một triệu rưỡi ra ngoài, còn chưa kịp cất điện thoại thì lại thấy tin nhắn báo tài khoản nhận được ba triệu.

Cô sững sờ.

Sao số tiền vừa chuyển ra lại có thể nhân đôi rồi hoàn lại vậy ta?

Chẳng lẽ sư phụ đã âm thầm sai Ngũ Quỷ giúp cô?

Nhìn kỹ lại.

À, là do anh trai gửi.

Anh trai giàu như vậy, xem ra số tiền cô kiếm được vẫn còn quá ít rồi. ...

Tại nhà họ Tống.

Sau khi tiễn Quan Dư Dư và Khương Hoài rời đi, rồi dỗ cho Tống Vũ Lê ngủ, lúc này Tống Vĩnh Minh và vợ mới có thời gian thư giãn đôi chút.

Nhân lúc yên tĩnh, họ mới nhớ lại tình huống ở nhà họ Khương hôm nay.

Thái độ của người nhà họ Khương dường như có chút kỳ lạ.

"Em thấy đại sư Khương có vẻ không sống ở nhà họ Khương. Không phải mới được nhận về sao?"

"Nhà họ Khương đông người phức tạp, có lẽ đại sư Khương ở đó cũng không dễ dàng như người ngoài vẫn nghĩ."

"Nhưng đó là con ruột của họ! Khó khăn lắm mới tìm lại được, sao có thể để con mình chịu ấm ức được chứ?" Giọng bà Tống đầy bất mãn. Giờ phút này, bà hoàn toàn tôn sùng Quan Dư Dư, nhất là sau khi biết cô có thể giúp con gái mình hồi phục.

Tống Vĩnh Minh lắc đầu: "Chuyện nhà họ Khương, chúng ta là người ngoài, không tiện can thiệp."

Nói đến đây, mắt ông hơi híp lại: "Nhưng nếu nhà họ Khương biết được thực lực thực sự của đại sư Khương, e rằng sẽ hối hận không kịp."

Không chỉ nhà họ Khương, mà cả nhà họ Quan, nơi đã nuôi dưỡng đại sư Khương nữa.

Dù không cố ý tìm hiểu, nhưng ông cũng nghe nói nhà họ Khương đã rút khỏi dự án hợp tác với nhà họ Quan.

Nhà họ Quan đã nuôi dạy con ruột của nhà họ Khương, lẽ ra phải một bước đổi đời vậy mà hai nhà lại chẳng có bất kỳ liên hệ nào. Điều này thực sự rất đáng suy ngẫm.

"Bất kể nhà họ Khương thế nào, sau này, chúng ta nhất định không được thất lễ với đại sư Khương."

Đại sư Khương chính là ân nhân của nhà họ Tống.

Ai dám đối đầu với đại sư Khương, tức là đối đầu với nhà họ Tống!

Bà Tống cũng hoàn toàn đồng tình: "Nghe nói nhà họ Khương sắp tổ chức tiệc chào mừng đại sư Khương, đến lúc đó, em nhất định phải chuẩn bị một món quà thật hậu hĩnh mang đến."...

Biệt thự nhà họ Khương.

Sau khi tiễn vợ chồng nhà họ Tống ra về, thím ba nhà họ Khương cũng nhắc đến buổi tiệc tối vốn đã được chuẩn bị cho ngày mai.

Bữa tiệc này vốn được tổ chức để chào đón Dư Dư trở về nhà, nhằm chính thức giới thiệu cô với giới thượng lưu.

Kết quả, người lại bỏ đi, bây giờ bữa tiệc ngày mai có tổ chức được hay không cũng chẳng ai dám chắc.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía ông cụ Khương, chờ ông đưa ra quyết định.

Ông cụ Khương chỉ hơi nheo mắt một chút, sau đó thản nhiên nói: "Tiệc tối vẫn diễn ra như kế hoạch."

Sau đó, ông quay sang nhìn Khương Tố và mấy người còn lại, nói tiếp:

"Các cháu, ngày mai tự mình đến đón chị gái về đây. Nếu không dỗ được Dư Dư về thì các cháu cũng khỏi cần về luôn."

Khương Tố và hai người còn lại đồng loạt trừng lớn mắt, không dám tin những gì vừa nghe thấy.

Chẳng lẽ một đứa cháu gái mới gặp vài lần lại quan trọng hơn ba đứa cháu trai như họ sao?

Hơn nữa, nếu bảo Khương Tố đi thì còn tạm chấp nhận, nhưng Khương Hãn bằng tuổi Quan Dư Dư, còn Khương Trừng lớn hơn cô, giờ lại phải đến xin lỗi cô, chẳng phải mất hết thể diện sao?

Đến bây giờ, bọn họ vẫn không cảm thấy mình đã làm sai điều gì.

Chỉ là người một nhà nói vài câu, vậy mà đã đòi bỏ đi, chẳng phải cô ta chuyện bé xé ra to sao?

Tuy nghĩ vậy, nhưng trên mặt họ không dám thể hiện ra chút nào. Vừa định mở miệng phản bác, thì Khương Vũ Thành ở bên cạnh đã lên tiếng trước:"Ngày mai, con sẽ cùng bọn chúng đến gặp Dư Dư."

Khương Vũ Thành vẫn nhớ ánh mắt của Quan Dư Dư khi cô nói muốn dọn ra ngoài.

Đặc biệt là khi Khương Hoài đã bảo rằng đó là căn phòng mà ông và vợ đã chuẩn bị riêng cho Dư Dư, vậy mà chính ông lại bắt con bé nhường lại căn phòng vốn thuộc về mình.

Lúc ấy, Dư Dư nhất định đã rất thất vọng về ông.

Những năm qua, ông luôn dồn toàn bộ tâm sức vào công việc. Hơn nữa, từ nhỏ đến lớn Khương Hoài luôn xuất sắc, chưa từng khiến ông phải bận lòng, vì vậy khi Quan Dư Dư trở về, ông cũng không có sự quan tâm hay sắp xếp đặc biệt nào cho cô.

Cho đến khi Khương Hoài nhắc nhở, ông mới nhận ra bản thân thật sự không biết cách yêu thương con cái.

Lần này, ông nhất định phải bù đắp lại.

May mắn là, mặc dù bề ngoài Khương Vũ Thành trông nghiêm khắc lạnh lùng, nhưng ông không có tư tưởng gia trưởng cố chấp, cũng không cho rằng bậc trưởng bối thì không nên xin lỗi hậu bối.

Trong suy nghĩ của ông, đã làm sai thì phải nhận lỗi, đồng thời cố gắng bù đắp.

Huống hồ, đây chính là đứa con gái mà ông đã để lạc mất suốt mười tám năm. ...

Sáng hôm sau, Quan Dư Dư vừa tỉnh ngủ đã thấy bốn người đàn ông đứng trước cửa. Ai nấy đều cao lớn vạm vỡ, đứng đó chẳng khác nào dựng một bức tường ngay cửa nhà cô.

Lúc này, cô mới đột nhiên hiểu ra tại sao tối qua Khương Hoài lại bất ngờ đưa cô về lại căn hộ thuê.

Thì ra, anh ấy đã sớm biết họ sẽ đến.

"Dư Dư... Con ở đây thật sao?"

Khi nhận địa chỉ từ Khương Hoài, Khương Vũ Thành còn không dám tin.

Ông vốn tưởng rằng dù có để Quan Dư Dư ra ngoài sống thì Khương Hoài cũng sẽ sắp xếp cho cô một chỗ ở tốt. Nhưng không ngờ, cô lại ở một nơi như thế này.

Quan Dư Dư nhìn lướt qua Khương Vũ Thành và ba người đứng sau lưng ông, ánh mắt họ mang theo vẻ phức tạp. Cô mím môi, lặng lẽ tránh sang một bên: "Vào đi."

Phòng khách của Quan Dư Dư không lớn, bốn người đàn ông cao to vừa bước vào đã gần như lấp đầy không gian. Khương Tố và hai người còn lại lập tức cảm thấy khó chịu.

Căn hộ mà Quan Dư Dư thuê nằm trong một khu chung cư tầm trung, phần lớn cư dân là sinh viên mới tốt nghiệp và dân văn phòng. Môi trường sống không quá tệ nhưng cũng chẳng thể gọi là tốt.

Những gì được xem là "bình thường" trong mắt người khác lại trở nên "khó chấp nhận" đối với những cậu ấm từ nhỏ sống trong nhung lụa như Khương Tố.

Còn phòng khách này, thậm chí còn không lớn bằng phòng ngủ của họ ở nhà.

Quan Dư Dư tại sao lại phải sống ở một nơi như thế này?

"Cô... Dù cô có tìm chỗ ở tạm thời cũng không cần tìm một nơi tồi tàn như thế này chứ? Nhà mình đâu phải không có tiền..." Khương Hãn nhíu mày, chắc mẩm rằng đây chỉ là trò của Quan Dư Dư.

Muốn lừa bọn họ cảm thấy tội lỗi ư? Không đời nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 34: Chương 34 | MonkeyD