Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 45

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:03

Bị ép phải hẹn hò với Quan Nhị Nhị vì cô? Anh ta tưởng mình đang viết kịch bản cho một bộ phim tình cảm cũ rích à?

Ánh mắt Bùi Viễn Trình lóe lên một tia lúng túng, định mở miệng giải thích, nhưng Khương Dư Dư đã từ từ nâng cửa kính lên, lạnh lùng bảo tài xế lái xe đi.

Nhìn theo chiếc xe dần xa, trong mắt Bùi Viễn Trình ánh lên vẻ xấu hổ và phẫn nộ.

Đối với anh ta, đây không phải là cái cớ!

Rõ ràng anh ta đang tạo cơ hội cho cô!

Anh ta nghĩ rằng mình đã tốt bụng đưa ra một chiếc thang, với sự si mê của cô dành cho anh ta, lẽ ra cô phải nắm lấy ngay lập tức.

Với thân phận hiện tại của cô, dù cô yêu cầu anh ta chia tay Quan Nhị Nhị ngay lập tức, anh ta cũng sẽ đồng ý.

Thế mà...

Cô lại không biết điều đến mức này.

Đúng là leo được lên nhà họ Khương thì khác hẳn mà. ...

Trên xe, ngay khi cửa kính vừa đóng lại, Khương Dư Dư đã quăng Bùi Viễn Trình ra khỏi suy nghĩ của mình.

Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên bên tai, cô mở ra xem, ánh mắt hơi động.

"Chú Hải, đừng về nhà họ Khương vội, đưa cháu đến một nơi."

Tài xế ngồi phía trước lên tiếng đáp, theo địa chỉ Khương Dư Dư đưa, xe chạy thẳng đến một khu phát triển ở ngoại ô.

Dù là khu phát triển, nhưng do việc thu hút đầu tư không thuận lợi, khu vực xung quanh trông khá vắng vẻ.

Chú Hải nhìn cảnh vật xung quanh, có chút lo lắng.

"Cô chủ, cô đến đây làm gì vậy? Hay là để tôi đi cùng cô?"

Chú Hải là tài xế do Khương Hoài sắp xếp riêng, ngoài việc lái xe, chú Hải còn có nhiệm vụ bảo vệ sự an toàn của cô chủ.

"Không sao, chú chỉ cần đợi ở ngoài là được." Khương Dư Dư ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Cháu có thể sẽ không ra ngay, chú có thể tìm chỗ nghỉ ngơi trước, hoặc quay về cũng được."

Chú Hải nghe vậy, nghiêm túc nói: "Tôi sẽ đợi cô ngay bên ngoài."

Thấy ông kiên quyết, Khương Dư Dư cũng không ép buộc, cô bước thẳng vào khu phát triển.

Đi qua hai tòa nhà hoang tàn, cô tiến vào một tòa nhà gạch đỏ nhỏ bé nằm giữa khu vực.

Bước vào trong rồi đi xuống dưới, băng qua một hành lang dài, khi mở cánh cửa cuối cùng, khung cảnh bên trong hoàn toàn khác biệt.

Tầng hầm rộng lớn, nhưng lại là một sàn đấu giá ngầm được trang trí xa hoa. Dù diện tích không lớn, nhưng bên trong có không quá ba trăm người.

Một người phục vụ tiến lên hỏi với thái độ cung kính: "Cô gì ơi, xin vui lòng xuất trình thư mời."

Khương Dư Dư vừa định mở miệng thì một giọng nam trầm ấm từ lối ra khác vang lên: "Cô ấy là khách của tôi."

Người phục vụ thấy người vừa đến, thái độ càng thêm kính cẩn: "Hành trưởng."

Người đàn ông được gọi là hành trưởng có vẻ ngoài yêu dị, thoạt nhìn khiến người ta khó phân biệt nam nữ, đôi mắt hồ ly xinh đẹp ẩn chứa nét đào hoa phóng đãng.

Anh ta mặc một bộ trường sam màu tím đậm được may đo tinh xảo, mái tóc dài hơi quá cổ tùy ý buộc ra sau, cả người toát lên một phong vị huyền bí phương Đông.

Nhìn Khương Dư Dư, anh ta khẽ nhếch môi, nhẹ nhàng ngoắc tay với cô.

Động tác tràn đầy mập mờ.

Khương Dư Dư đã quen với tính cách này của anh ta, cô đi thẳng theo anh ta vào một căn phòng phía sau nhà đấu giá.

Căn phòng được bày trí theo phong cách cổ xưa, có thể thấy rõ là rất hợp với khí chất của anh ta.

Một tấm bình phong chia căn phòng thành hai nửa, một bên là khu tiếp khách, bên kia dường như là khu trưng bày vật phẩm, chứa đủ loại đồ sắp được đưa ra đấu giá. Khác với những nhà đấu giá chuyên về đồ cổ hay tác phẩm nghệ thuật thông thường, những món đồ được bày bán ở đây rất đa dạng.

Chỉ cần bạn muốn, chỉ cần anh ta có thì đều có thể giao dịch.

Nếu bạn muốn mà anh ta không có, anh ta cũng có thể tìm cách giao dịch giúp bạn.

"Thứ tôi cần đâu?"

Vừa bước vào phòng, Khương Dư Dư đã không chờ nổi mà lên tiếng hỏi.

Dịch Trản liếc mắt nhìn dáng vẻ "nóng vội" của cô, chỉ hơi nhếch đuôi mắt, sau đó xoay người lục tìm trong khu trưng bày, vừa tìm vừa lẩm bẩm.

"Cái này... không phải."

"Cái này cũng không phải."

"À, hóa ra khúc xương người kia ở đây..."

"Cái hộp này... Ồ, tìm thấy rồi."

Dịch Trản cầm một chiếc hộp dài bước ra, đôi mắt hồ ly lóe lên nét tinh quái, nhìn cô nói: "Tôi không chắc đây có phải thứ cô cần hay không, tự xem đi."

Vừa nói, anh ta vừa mở hộp ra.

Bên trong hộp, là một nhánh cây khô.

Một nhánh đào đen sạm, còn gọi là gỗ đào bị sét đ.á.n.h, trong giới huyền môn được xem như một pháp khí trừ tà.

Gỗ đào sét đ.á.n.h tốt đã khó tìm, huống hồ thứ Khương Dư Dư muốn là một nhánh gỗ đào sét đ.á.n.h nghìn năm.

Pháp khí chứa sức mạnh của sấm sét nghìn năm như vậy, ở bất kỳ thế gia huyền môn nào cũng đều là bảo vật truyền đời. Vậy mà Dịch Trản thực sự có thể tìm ra.

Chỉ nhìn luồng khí chớp giật lượn lờ quanh nhánh gỗ cũng có thể thấy đây không phải vật tầm thường.

Tiếc rằng...

"Đây không phải nhánh mà tôi cần."

Biểu cảm đầy tự tin của Dịch Trản lập tức xuất hiện vết rạn, anh ta trừng mắt nhìn cô.

"Cô có biết gỗ đào sét đ.á.n.h nghìn năm hiếm đến mức nào không? Có được thứ này đã là may lắm rồi!"

Anh ta lại đẩy món đồ về phía cô: "Hay là cô nhìn kỹ lại đi, dù sao thì cành cây nào trông cũng na ná nhau cả."

Khương Dư Dư chẳng buồn liếc mắt, lập tức đẩy thứ đó trở lại, giọng nghiêm túc.

"Tôi chắc chắn. Cành của tôi không giống như thế này. Hơn nữa, ngay từ đầu tôi cũng đã nói rồi, tôi tìm thứ này không phải để lấy pháp khí."

Mà là để tìm người sở hữu pháp khí ấy.

Sư phụ của cô.

Người đã hứa sẽ ở bên cô đến năm mười tám tuổi, vậy mà cuối cùng lại đột ngột biến mất không dấu vết.

Dù cô có bói toán, suy tính thế nào, cũng không thể tìm ra dù chỉ một chút khí tức của người ấy.

Như thể, người ấy chưa từng tồn tại trên thế gian này.

Bây giờ, ngoài cách tìm kiếm manh mối từ những pháp khí mà sư phụ từng mang theo, cô không còn phương pháp nào khác để tìm người.

Dịch Trản thấy cô quả quyết như vậy, bèn bĩu môi một tiếng, món gỗ đào sét đ.á.n.h vừa nãy còn được anh ta nâng niu, giờ bị tiện tay ném ra sau lưng.

"Chậc, lại tốn công vô ích."

Nghe thấy hộp gỗ bị ném xuống bàn phát ra tiếng "bịch" trầm đục, lòng Khương Dư Dư thắt lại.

Dù không phải cành cô cần, nhưng đó vẫn là một nhánh gỗ đào sét đ.á.n.h nghìn năm đó!!

Đây không phải cách mà anh nên đối xử với một bảo vật huyền môn đâu!

Mau xin lỗi nó ngay!...

Nhà họ Quan.

Kể từ đêm Quan Bảo Thành điên cuồng đập phá số đồ cổ trị giá gần chục triệu trong nhà, sau khi tỉnh táo lại, cả người ông ta liền suy sụp.

Thêm vào đó, tại bữa tiệc, Khương Vũ Thành đã công khai tuyên bố chặn đường, không hợp tác gì với nhà họ Quan nữa. Trong hai ngày qua, một loạt công ty hợp tác với Quan Thị cũng lần lượt chấm dứt hợp đồng.

Quan Bảo Thành đổ bệnh ngay lập tức.

Bạch Thục Cầm thậm chí còn bệnh sớm hơn, vừa về đến nhà vào đêm đó đã gục xuống.

Nhà họ Quan đột nhiên có hai người ngã bệnh, Quan Khải Thâm đành phải tạm thời tiếp quản công việc của công ty, bận đến mức không có lấy một giây để nghỉ ngơi. Nhưng rồi hôm qua, ngay khi vừa rời khỏi công ty chưa bao lâu, anh ta bất ngờ gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, gãy cánh tay.

So với ba người kia, tình trạng của Quan Nhị Nhị còn tệ hơn.

Cô ta đã liên tục gặp cùng một cơn ác mộng suốt hai ngày liền.

Bầu trời tối đen, sân thượng một tòa nhà học bỏ hoang, thiếu nữ với phần thân dưới gần như bị m.á.u nhuộm đỏ, đôi mắt tuyệt vọng và khẩn cầu nhìn cô ta chằm chằm.

Cuối cùng, cánh cửa sân thượng bị cô ta vội vã đóng sầm lại.

Bên tai dường như vẫn còn vang vọng tiếng khóc ai oán của thiếu nữ ấy: "Cứu tôi... xin cô... cứu tôi với..."

Giọng nói đó như thể đang vang ngay bên tai cô ta.

Quan Nhị Nhị choàng mở mắt, bỗng phát hiện bên cạnh giường mình, thiếu nữ toàn thân đẫm m.á.u ấy đang ngồi ngay đó. Đôi mắt cô ta tràn ngập m.á.u lệ, gắt gao trừng thẳng vào mình...

"A a a a a!!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 45: Chương 45 | MonkeyD